THE NATIONAL ASSEMBLY
--------

SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM
Independence - Freedom - Happiness
---------------

Law No. 91/2015/QH13

Ha Noi, 24 November 2015

CIVIL CODE 


Pursuant to the Constitution of the Socialist Republic of Vietnam;
The National Assembly promulgates a Civil Code.

PART ONE

GENERAL PROVISIONS

Chapter I

GENERAL PROVISIONS

Article 1. Scope
The Civil Code provides the legal status, legal standards for the conduct of natural and juridical persons; the rights and obligations of natural and juridical person (hereinafter referred to as persons) regarding personal and property rights and obligations in relations established on the basis of equality, freedom of will, independence of property and self-responsibility (hereinafter referred to as civil relations).
Article 2. Recognition, respect, protection and guarantee of civil rights
1. In the Socialist Republic of Vietnam, all civil rights are recognized, respected, protected and guaranteed under the Constitution and law.
2. Civil rights may be limited as prescribed in law in exceptional circumstances that due to national defense and security, social safety and order, social ethics and the community's health.
Article 3. Basic principles of civil law
1. Every person shall be equal in civil relations, may not use any reason for unequal treatment to others, and enjoy the same protection policies of law regarding moral rights and economic rights.
2. Each person establishes, exercises/fulfills and terminates his/her civil rights and obligations on the basis of freely and voluntarily entering into commitments and/or agreements. Each commitment or agreement that does not violate regulations of law and is not contrary to social ethics shall be bound by contracting parties and must be respected by other entities.
3. Each person must establish, exercise/ fulfill, or terminate his/her civil rights and/or obligations in the principle of goodwill and honesty.
4. The establishment, exercise and termination of civil rights and/or obligations may not infringe national interests, pubic interests, lawful rights and interests of other persons.
5. Each person shall be liable for his/her failure to fulfill or the incorrect fulfillment of any such civil obligations.
Article 4. Application of the Civil Code
1. This Law is a common law that applies to civil relations.
2. Any relevant law that applies to civil relations in specific fields may not be contrary to the basic principle of civil law prescribed in Article 3 of this Law.
3. If another relevant law has no regulation or has regulations that infringe Clause 2 of this Article, the regulations of this Law shall apply.
4. In cases where an international agreement to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory contains provisions different from the provisions of this Code with regard to a same matter, the provisions of such agreement shall apply.
Article 5. Application of practices
1. Practices mean rules of conduct obvious to define rights and obligations of persons in specific civil relations, forming and repeating in a long time, recognized and applying generally in a region, race, or a community or a field of civil.
2. In cases where it is neither provided for by law nor agreed upon by the parties, practices may apply but they must not contravene the principles provided for in Article 3 of this Code.
Article 6. Application of analogy of law
1. In cases where a issue rises under scope of civil law which it is neither provided for by law nor agreed upon by the parties nor, nor applied by practices, analogy of law shall apply.
2. In cases where it is neither provided for by law nor agreed upon by the parties, practices may apply but they must not contravene the principles provided for in Article 3 of this Code.
Article 7. State policies on civil relations
1. The establishment, performance and termination of civil rights and obligations must ensure the preservation of national identities, respect and promote good customs, practices and traditions, solidarity, mutual affection and cooperation, the principle of every individual for the community and the community for every individual and the noble ethical values of ethnicities living together on Vietnamese soil.
2. In civil relations, the conciliation between contracting parties in accordance with regulations of law shall be encouraged.
Chapter II

ESTABLISHMENT, EXERCISE AND PROTECTION OF CIVIL RIGHTS

Article 8. Bases for establishment of civil rights
Civil rights shall be established on the following bases:
1. Contracts;
2. Unilateral legal acts;
3. Decisions of courts or other competent state agencies as prescribed;
4. Outcomes of labor, production and business; or creation of subjects of intellectual property rights;
5. Possession of property;
6. Illegal use of assets or illegal gain therefore;
7. Damage caused by an illegal act;
8. Performance of a task without authorization;
9. Other bases specified by law.
Article 9. Exercise of civil rights
1. Each person shall exercise his/her civil on his/her own will in accordance with Article 3 and Article 10 of this Code.
2. The non-exercise of civil rights does not constitute a basis for termination of those rights, unless otherwise prescribed by law.
Article 10. Limitations on exercise of civil rights
1. Each person may not abuse his/her own civil rights to cause damage to other persons or violate his/her own obligations or for other unlawful purposes.
2. If a person fails to comply with Clause 1 of this Article, a court or a competent agency shall, according to the nature and consequences of the violation, either protect part or the whole of his/her rights, compel him/her to given compensation and other sanctions as prescribed by law.
Article 11. Methods for protecting civil rights
If a person has his/her civil rights violated, he/she may protect them himself/herself as prescribed in this Code, other relevant laws or request competent authorities to:
1. Recognize, respect, protect and guarantee of his/her civil rights;
2. Order the termination of the act of violation;
3. Order a public apology and/or rectification;
4. Order the performance of civil obligations;
5. Order compensation for damage;
6. Cancellation of isolated unlawful decision of competent agencies, organizations or persons;
7. Other requirements specified by law.
Article 12. Self-protection of civil rights
The self-protection of a particular civil right must conform to the nature and severity of the violation against such civil right and be not contrary to basic principles of civil law prescribed in Article 3 of this Code.
Article 13. Compensation for damage
Each person has his/her civil rights violated shall be eligible for total damage, unless otherwise agreed by parties or unless otherwise prescribed by law.
Article 14. Protection of civil rights by competent authorities
1. Each court and a competent authority must respect and protect civil rights of persons.
If a particular civil right is violated or is under a dispute, the protection of such right shall be implemented as prescribed in procedural law at the court or arbitrator.
The protection of civil rights under administrative procedures shall be implemented as prescribed by law. A decision on settlement of case/matter under administrative procedures may be re-examined at a court.
2. Each court may not refuse to settle a civil matter or case with the season that there is no provision of law to apply; in this case, regulations in Article 5 and Article 6 of this Code shall apply.
Article 15. Cancellation of isolated unlawful decisions of competent agencies, organizations or persons
A court or a competent authority is entitled to cancel an isolated decision of another competent agency, organization or person, upon a request for protection of civil rights.
If the isolated decision is cancelled, the civil right against which the decision violates shall be restored and protected by the methods prescribed in Article 11 of this Code.
Chapter III

NATURAL PERSONS

Section 1. LEGAL PERSONALITY AND LEGAL CAPACITY OF NATURAL PERSONS
Article 16. Legal personality of natural persons
1. The legal personality of a natural person is his/her capability to have civil rights and civil obligations.
2. All individuals shall have the same legal personality.
3. The legal personality of a natural person commences at birth and terminates at death.
Article 17. Contents of the legal personality of a natural person
1. Personal rights not associated with property, and personal rights associated with property.
2. Ownership rights, inheritance rights and other rights with respect to property.
3. Rights to participate in civil relations and to assume obligations arising out of such relations.
Article 18. No restrictions on the legal personality of natural persons
The legal personality of a natural person shall not be restricted, unless otherwise provided for by law.
Article 19. Legal capacity of natural persons
The legal capacity of a natural person is his/her capability to establish and exercise civil rights and perform civil obligations through his/her acts.
Article 20. Adults
1. Adults are persons who are eighteen years of age or older.
2. Each adult shall have full legal capacity, except for the cases prescribed in Articles 22, 23 and 24 of this Code.
Article 21. Minors
1. Minors are persons who are under eighteen years of age.
2. Civil transactions of each child under six years of age shall be established and performed by his/her legal representative.
3. Each person who is from six to under eighteen years of age must have the consent of his/her legal representative to enter in and perform civil transactions, except for civil transactions which are performed for the purpose of meeting the needs of daily life suitable for the age group.
4. Each person who is from fifteen to under eighteen years of age is entitled to enter in and perform civil transactions by himself/herself, except for civil transactions related to real estate, movables required registration and other civil transactions as prescribed by law that are subject to the consent of his/her legal representative.
Article 22. Lack of legal capacity
1. A court shall, based on the opinion of forensic-psychiatric examination by any authorized organization and at the request of a person with related rights or interests or a relevant agency or organization, issue a decision to declare a legally incapacitated person who as a result of his/her mental or other illnesses cannot realize or conduct his/her actions.
Where the basis on which a person has been declared incapacitated no longer exists, the court shall, at the request of such person or any person with related rights or interests, issue a decision to revoke the decision declaring the incapacitated person.
2. All civil transactions of a legally incapacitated person shall be established and performed by his/her legal representative.
Article 23. Persons with limited cognition or behavior control
1. A court shall, based on the opinion of forensic-psychiatric examination by any authorized organization and at the request of a person with related rights or interests or a relevant agency or organization, issue a decision to declare an adult with limited cognition or behavior control due to his/her physical or spiritual condition, and appoint a legal guardian and define rights and obligations of such guardian.
2. Where the basis on which a person has been declared limited cognition or behavior control no longer exists, the court shall, at the request of such person or any person with related rights or interests, issue a decision to revoke the decision declaring the person with limited cognition or behavior control.
Article 24. Persons with limited legal capacity
1. A court shall, at the request of a person with related rights or interests or a relevant agency or organization, issue a decision to declare a person with limited legal capacity after excessive drug consumption or other psychotropic substances, worsening material situation of the family.
The court shall appoint a legal representative of the person with limited legal capacity and the representation scope.
2. All civil transactions related to the property of a person with limited legal capacity declared by a court must obtain the consent of his/her legal representative, except for transactions to meet the needs of daily life.
3. Where the basis on which a person has been declared limited capacity of exercise no longer exists, the court shall, at the request of such person or any person with related rights or interests, issue a decision to revoke the decision declaring the incapacitated person.
Section 2. PERSONAL RIGHTS
Article 25. Personal rights
1. Personal rights specified in this Code are civil rights inherent to each natural person, which cannot be transferred to other persons, unless otherwise provided for by other laws.
2. All civil relations relating to personal rights of a minor, a legally incapacitated persons, or a person with limited cognition or behavior control shall be established and performed with the consent of his/her legal representative as prescribed in this Code, other relevant laws or decisions of a court.
All civil relations relating to personal rights of a person declared missing or dead shall be established and performed with the consent of his/her spouse or adult children; or his/her parents if he/she has no spouse or child, unless otherwise provided for by this Code or other relevant laws.
Article 26. Right to have family and given names
1. Each natural person has right to have a family name and a given name (including a middle name, if any). The family and given names of a person shall be the family and given names in the birth certificate of such person.
2. The family name of a person shall be passed from his/her biological father's or mother’s as mutually agreed between the parents; if the parents fails to agree, the person’s family name shall be determined according to customary practices. If the father of such person is undetermined, his/her family name shall be passed from his/her natural mother’s.
If an abandoned child whose natural parents are unidentified is adopted, his/her family name shall be passed from his/her adoptive father’s or mother’s as mutually agreed between the parents. If the child has either an adoptive father or an adoptive mother, his/her family name shall be passed from such person’s.
If an abandoned child whose natural parents are unidentified and he/she has not been adopted but has been fostered by a foster establishment or a , his/her family name shall be determined at the request of the head of such foster family or at the request of the person registering the birth of the child.
Biological father and mother specified in this Code means a father and mother determined at the event of parturition; intended father and mother and the resulting child as prescribed in the Law on marriage and families.
3. The naming is restricted in case it violates lawful rights and interests of other people and contravenes basic principles of civil law prescribed in Article 3 of this Code.
The name of each Vietnamese citizen must be in Vietnamese or other ethnic minority languages of Vietnam and not include any figure or any symbol other than a letter.
4. Each natural person shall enter in and perform his/her civil rights and obligations following his/her family and given name.
5. A person may not use his/her code name or pen name to cause damage to the lawful rights and interests of other people.
Article 27. Right to change family names
1. An individual has the right to request a competent authority to recognize a change of a family name in any of the following cases:
a) Changing the family name of a natural child from biological father’s to biological mother's or vice versa;
b) Changing the family name of an adopted child from biological father’s or mother’s to adoptive father's or mother’s at the request of the adoptive parents;
c) If a person ceases to be an adopted child and such person or his/her biological father or mother request to reclaim the family name which is given by the biological father or mother;
d) Changing the family name of a person whose biological parents have been identified upon the request on that father or mother or such person;
dd) Changing the family name of a lost person who has discovered the origin of his/her bloodline;
e) Changing the family name of a person to his/her spouse’s in the marriage and family relations involving foreign elements in accordance with law of the country in which the foreign spouse is a citizen or retrieves his/her family name before the change;
g) Changing the family names of children upon the change of family names of their father’s or mother’s;
h) Other cases prescribed in by law on civil status affairs.
2. The changing of the family name of a person who is nine years of age or older shall be subject to the consent of such person.
3. The changing of a family name shall not change or terminate the civil rights and obligations which were established in the former family name.
Article 28. Right to change given names
1. An individual has the right to request a competent authority to recognize the change of a given name in any of the following cases:
a) Where it is so requested by the person who has a given name which causes confusion or has an adverse effect on his/her feelings or on his/her honor, legitimate rights and interests;
c) Where the adoptive father or mother of the person wishes to change the given name of their adopted child; of if a person ceases to be an adopted child and such person or his/her biological father or mother request to reclaim the given name which is given by the biological father or mother;
d) Changing the given name of a person whose biological parents have been identified upon the request on that father or mother or such person;
dd) Changing the given name of a lost person who has discovered the origin of his/her bloodline;
dd) Change the given name of a person to his/her spouse’s in the marriage and family relations involving foreign elements in accordance with law of the country in which the foreign spouse is a citizen retrieves his/her family name before the change;
e) Changing of given name of a person whose gender identity is re-determined or a transgender person;
g) Other cases prescribed in by law on civil status affairs.
2. The changing of the given name of a person who is nine years of age or older shall be subject to the consent of such person.
3. The changing of a given name shall not change or terminate the civil rights and obligations which were established in the former given name.
Article 29. Right to indentify and re-identify ethnicity
1. Each individual has the right to identify and re-identify his/her ethnicity.
2. Each individual shall have his/her ethnicity identified at birth in accordance with the ethnicity of his/her biological father and mother. Where the biological father and mother belong to two different ethnic groups, the ethnicity of the child shall be passed from the father’s or mother’s as mutually agreed between the parents; if the parents fail to agree, the ethnicity of the child shall be identified in accordance with relevant customary practices; if the customary practices are different, the ethnicity of the child shall be identified in accordance with the customary practice of smaller ethnic minority.
If an abandoned child whose natural parents are unidentified is adopted, his/her ethnicity shall be passed from his/her adoptive father’s or mother’s as mutually agreed between the parents. If the child has either an adoptive father or an adoptive mother, his/her ethnicity shall be passed from such person’s.
If an abandoned child whose natural parents are unidentified and he/she has not been adopted but has been fostered by a foster establishment, his/her ethnicity shall be identified at the request of the head of such foster family or at the request of the person temporarily fostering the child at the time when the birth of the child is registered.
3. An individual has the right to request a competent authority to identify or re-identify the ethnicity in any of the following cases:
a) Re-identification of the ethnicity of the biological father or mother where they belong to two different ethnic groups;
b) Re-identification of the ethnicity of the biological father or mother where the adoptive child have their biological parents identified.
4. The re-identification of the ethnicity of a person who is from fifteen to eighteen years of age shall be subject to the consent of such person.
5. It is forbidden to abuse the ethnicity re-identification intended to profiteering or divisive, prejudicial to the unity of the ethnic groups of Vietnam.
Article 30. Right to declaration of birth and death
1. When an individual is born, he/she has the right to have his/her birth declared.
2. When an individual dies, he/she has the right to have his/her death declared.
3. If a newborn dies after 24 hours or later from the time of birth, his/her birth and death must be declared; if he/she dies under 24 hours from the time of birth, his/her birth and death are not required to be declared, unless his/her biological father or mother request.
4. The declaration of birth and death shall be prescribed in by law on civil status affairs.
Article 31. Right to nationality
1. Each individual has the right to nationality.
2. The identification, change, acquirement, renouncement, or assume of Vietnamese nationality shall be stipulated in the Law on Vietnamese nationality.
3. Rights of each non-nationality resident within Vietnam’s territory shall be guaranteed as prescribed by law.
Article 32. Rights of an individual with respect to his/her image
1. Each individual has rights with respect to his/her own image.
The use of an image of an individual must have his/her consent.
When an image of an individual is used for commercial purposes, that person is eligible for a remuneration, unless otherwise agreed.
2. The use of image for any of the following purposes needs not the consent of the image’s owner or his/her legal representative:
a) For national and public benefits;
b) For public activities, including conventions, seminars, sports activities, art shows and other public activities that do not infringe the honor, dignity or prestige of the image’s owner.
3. If the use of an image violates the regulation prescribed in this Article, the image’s owner has the right to request a court to issue a decision that compel the violator or relevant entities to revoke, destroy or terminate the use of the image, compensate for damage and adopt other measures as prescribed in law.
Article 33. Right to life, right to safety of life, health and body
1. Each individual has the right to life, the inviolable right to life and body, the right to health protection by law. No one shall be killed illegally.
2. When any person has a life threatening accident or illness, a person who discovers such situation must take such person or require suitable entities to a nearest health facility; the health facility must provide medical examination and treatment in accordance with law on medical examination and treatment.
3. The consent of a person is required for the anesthesia, surgery, amputation, transplant of his/her tissues or bodily organs; the application of new medical cures to that person; medical, pharmacy or scientific testing or any method of testing on a human body.
If the person is a minor, a legally incapacitated person, a person with limited cognition or behavior control or an unconscious patient, the consent of his/her father, mother, spouse, grown child or legal guardian is required; in cases where there is a threat to the life of the patient which cannot wait for the consent of the aforesaid persons, a decision of the head of the health facility is required.
4. A post-mortem operation shall be performed in any of the following cases:
a) The deceased person expressed consent prior to death;
b) In the absence of such consent, the consent of a parent, spouse, grown child or legal guardian of the deceased was obtained;
c) In necessary cases, pursuant to a decision of the head of the health facility or a competent authority as prescribed in law.
Article 34. Right to protection of honor, dignity and prestige
1. Honor, dignity and prestige of an individual is inviolable and protected by law.
2. Each individual has the right to request a court to reject any piece of information adversely affecting to his/her honor, dignity and/or prestige.
The honor, dignity and prestige of a deceased person shall be protected at the request of his/her spouse or grown children; or his/her parent if he/she has no spouse or child, unless otherwise prescribed by law.
3. If a piece of information adversely affecting to the honor, dignity and prestige of a person is posted on a mean of mass media, that piece of information shall be removed or rectified by that kind of mean. If that piece of information is kept by an agency, organization or individual, such entity is required to cancel it.
4. In case it is impossible to identify the person informing the information adversely affecting the honor, dignity and/or prestige of a person, the latter person has the right to request a court to declare that such piece of information is incorrect.
5. The person receiving the information adversely affected his/her honor, dignity and/or prestige both has the right to request rejection of such piece of information and has the right to require to informing person gives a public apology and rectification and compensation.
Article 35. Right to donate or receive human tissues and body organs and donate corpses
1. Each individual has the right to donate his/her tissues or body organs when he/she is alive or donate his/her tissues, body organs or corpse after his/her death for the purpose of medical treatment of other persons or medical, pharmacy or other scientific researches.
2. Each individual has the right to receive tissues and/or body organs of other persons for his/her medical treatment. Health facilities and juridical persons competent to scientific research have the right to receive human body organs and/or corpses for the purpose of medical treatment or medical, pharmacy or other scientific researches.
3. The donation or removal of human tissues and body organs and donation or removal of corpses must comply with statutory requirements and regulations of this Code, the Law on donation, removal and transplantation of human tissues and organs, and donation or removal of corpses and other relevant laws.
Article 36. Right to re-determine gender identity
1. An individual has the right to re-determine his/her gender identity.
The re-determination of the gender identity of a person is implemented where the gender of such person is subject to a congenital defect or has not yet been accurately formed and requires medical intervention in order to identify clearly the gender.
2. The re-determination of the gender identity of a person shall comply with regulations of law.
3. Each individual undergone re-determination of gender identity has the right and obligation to apply for change of civil status affairs as prescribed in law on civil status affairs and has the personal rights in conformity with the re-determined gender identity as prescribed in this Code and relevant laws.
Article 37. Sex reassignment
The sex reassignment shall comply with regulations of law. Each surged transgender has the right and obligation to apply for change of civil status affairs as prescribed in law on civil status affairs and has the personal rights in conformity with the transformed gender as prescribed in this Code and relevant laws.
Article 38. Right to private life, personal secrets and family secrets
1. The private life, personal secrets and family secrets of a person are inviolable and protected by law.
2. The collection, preservation, use and publication of information about the private life of an individual must have the consent of that person; the collection, preservation, use and publication of information about the secrets of family must have the consent of all family’s members, unless otherwise prescribed by law.
3. The safety of mails, telephones, telegrams, other forms of electronic information of an individual shall be ensured and kept confidential.
The opening, control and keeping of mails, telephones, telegrams, other forms of electronic information of an individual may only be conducted in cases provided by law.
4. Contracting parties of a contract may not disclose information about each other's private life, personal secrets or family secrets that they know during the establishment and performance of the contract, unless otherwise agreed.
Article 39. Personal rights in marriage and families
1. Each individual has the right to marry or divorce, the right to equality between husband and wife, the right to acknowledge father, mother or child, the right to adopt children and be adopted in marriage relation, parent-children relation and relations between family’s members.
All children, of the same parents, regardless of their parents’ marriage status, have the same rights and obligations to their parents.
2. Each individual exercises his/her personal rights in marriage and families as prescribed in this Code, the Law on marriage and families and relevant laws.
Section 3. PLACE OF RESIDENCE
Article 40. Place of residence of individuals
1. The place of residence of an individual is the place where such person usually lives.
2. In cases where it is impossible to determine an individual's place of residence as provided for in Clause 1 of this Article, his/her place of residence shall be the place where such person is currently living.
3. If a party, in a particular civil relation, changes his/her place of residence in association with his/her exercise of right or fulfillment of obligation, he/she must notify the other of the new place of residence.
Article 41. Place of residence of minors
1. The place of residence of a minor is the place of residence of his/her parents; if the parents have separate places of residence, the place of residence of the minor shall be the place of residence of the father or mother with whom the minor usually lives.
2. A minor may have a place of residence separate from the place of residence of his/her parents if so agreed by his/her parents or so provided for by law.
Article 42. Place of residence of wards
1. The place of residence of a ward is the place of residence of his/her guardian.
2. A ward may have a place of residence separate from the place of residence of his/her guardian if so agreed by the guardian or so provided for by law.
Article 43. Places of residence of husbands and wives
1. The place of residence of a husband and wife is the place where the husband and the wife usually live together.
2. A husband and a wife may have separate places of residence if they so agree upon.
Article 44. Places of residence of military personnel
1. The place of residence of a military personnel member currently performing his/her military service is the place at which his/her military personnel's unit is stationed.
2. The place of residence of a/an army officer, regular member of military personnel, defense worker or official is the place at which his/her unit is stationed, except in cases where he/she has a place of residence as specified in Clause 1 Article 40 of this Code.
Article 45. Place of residence of persons performing itinerant occupations
The place of residence of a person performing an itinerant occupation on a ship, boat or other means for itinerant work is the place of registration of such ship, boat or means, unless he/she has a place of residence specified in Clause 1 Article 40 of this Code.
Section 4. GUARDIANSHIP
Article 46. Guardianship
1. Guardianship means an individual or organization (hereinafter referred collectively to as guardian) is required by law or appointed to take care of and protect legitimate rights and interests of a minor or a legally incapacitated person or a person with limited cognition and behavior control (hereinafter referred to as a ward).
2. When a person with limited cognition and behavior control is capable of expressing his/her will anytime when he/she requests the guardianship, his/her consent is required.
3. The guardianship must be registered at a competent authority as prescribed in law on civil status affairs.
Natural guardians must fulfill their obligations regardless of their registration of guardianship.
Article 47. Wards
1. Wards include:
a) Minors who have lost their mothers and fathers, or whose parents are unidentifiable;
b) Minors whose parents are both incapacitated persons; parents have limited cognition or behavior control; parents have limited capacity of exercise; parents have their parental rights restricted by a court; and parents do not have the means to care for or educate such minor and the parents request the minor to be a ward;
c) Incapacitated persons;
d) Persons with limited cognition or behavior control.
2. A person may only be a ward of one guardian, except where the guardians are parents in charge of one child or grandparents in charge of one grandchild.
Article 48. Guardians
1. Each natural person or juridical person who meets all requirements prescribed in this Code is entitled to be a guardian.
2. If a person with full legal capacity chooses a guardian for him/her, such guardian shall be selected if the person needs the guardianship with the consent of the ward. The selection of guardian must be made in writing and notarized or certified.
3. Each natural or juridical person may be a guardian of multiple persons.
Article 49. Requirements for natural persons to be guardians
Each natural person who meets all of the following requirements may act as a guardian:
1. Having full legal capacity;
2. Having good ethics and necessary means to exercise rights and fulfill obligations of a guardian;
3. Not being a person facing a criminal prosecution or a person who has been convicted but his/her criminal record has been not expunged for a deliberate crime of violation of life, health, honor, dignity or property of another person;
4. Not being a person having parental rights to minor child restricted by a court.
Article 50. Requirements for juridical persons to be guardians
Each juridical person who meets all of the following requirements may act as a guardian:
1. Having civil legal personality in conformity with the guardianship;
2. Having necessary means to exercise rights and fulfill obligations of a guardian.
Article 51. Supervision of guardianship
1. The relatives of a ward shall have the responsibility to appoint a representative to supervise the guardianship in among the relatives or appoint another natural or juridical person to act as a guardianship supervisor.
The appointment of guardianship supervisor must have the consent of such person.
If the supervision relates to management of property of the ward, the supervisor must register it at the People’s Committee of commune where the ward resides.
Relatives of a ward means his/her spouse, parents and children; if there is no such person, relatives of the ward means his/her grandparents and biological siblings; if there is also no such person, relatives of the ward means his/her biological uncles and aunts.
2. If there is no relative of a ward or the relatives fails to appoint a guardianship supervisor as prescribed in Clause 1 of this Article, the People’s Committees of commune where the guardian resides shall appoint a natural or juridical person to supervise the guardianship. If there is a dispute over the appointment of guardianship supervisor, it shall be subject to a court's decision.
3. Each supervisor being natural person must have full legal capacity, each supervisor being juridical person must have legal personality in conformity with the supervision; the supervisor must have necessary means to conduct the supervision.
4. Each guardianship supervisor has the following rights and obligations:
a) Monitory and inspect the guardian in the guardianship;
b) Examine and offer opinions in writing in terms of establishment and performance of civil transactions prescribed in Article 59 of this Code.
c) Request a regulatory agency in charge of guardianship to change or terminate the guardianship or supervision of guardianship.
Article 52. Natural guardians of minors
A natural guardian of a minor prescribed in Points a and b Clause 1 Article 47 of this Code shall be determined as follows:
1. The eldest brother or sister shall be the guardian of the ward; if the eldest brother or sister fails to satisfy all requirements for acting as a guardian, the next eldest brother or sister shall be the guardian, unless otherwise agreed that another biological brother or sister shall be the guardian;
2. If there is no guardian prescribed in Clause 1 of this Article, the paternal grandfather, grandmother or the maternal grandfather, grandmother shall be the guardian; or those persons shall agree to appoint a person or some persons to be guardian(s);
3. If there is no guardian prescribed in Clause 1 and Clause 2 of this Article, a biological uncle or aunt of the ward shall be the guardian.
Article 53. Natural guardians of incapacitated persons
If there is no guardian prescribed in Clause 2 Article 48 of this Code, the natural guardian of a legally incapacitated person shall be determined as follows:
1. If a wife is a legally incapacitated person, her husband shall be the guardian; if a husband is a legally incapacitated person, her wife shall be the guardian;
2. If both parents are incapacitated persons or either of them is a legally incapacitated person and the other does not fully meet requirements to be a guardian, the eldest child shall be the guardian; if the eldest child does not fully meet the requirements to be a guardian, the next eldest child shall be the guardian;
3. If an adult being a legally incapacitated person has no spouse or child or such person has spouse or children but they do not fully meet the requirements to be a guardian, his/her father and/or mother shall be the guardian.
Article 54. Appointment of guardians
1. If a minor or a legally incapacitated person has no guardian as prescribed in Article 52 and 53 of this Code, the People’s Committee of commune where such person resides must appoint a guardian for the ward.
If there is a dispute between guardians prescribed in Article 52 and Article 53 of this Code in terms of guardians or appointment of guardians, a court shall appoint the guardian.
The expectation of a minor aged 6 years or older in terms of his/her guardian must be considered.
2. The appointment of a guardian must have the consent of such person.
3. The appointment of a guardian must be made in writing, specifying the reason for appointing the guardian, the specific rights and obligations of the guardian and the status of the ward's property.
4. Apart from the cases prescribed in Clause 2 Article 48 of this Code, the guardian of a person with limited cognition and behavior control shall be appointed among the guardians prescribed in Article 53 of this Code by a court. If there is no such person, the court shall appoint another natural or juridical person to be a guardian.
Article 55. Obligations of guardians with regard to wards under fifteen years of age
1. Take care of and educate the ward.
2. Represent the ward in civil transactions, except where it is provided for by law that wards under fifteen years of age can enter in and perform civil transactions by themselves.
3. Manage the property of the ward.
4. Protect legitimate rights and interests of the ward.
Article 56. Obligations of guardians with regard to wards from fifteen to eighteen years of age
1. Represent the ward in civil transactions, except where it is provided for by law that wards from fifteen to eighteen years of age can enter in and perform civil transactions by themselves.
2. Manage the property of the ward, unless otherwise prescribed by law.
3. Protect legitimate rights and interests of the ward.
Article 57. Obligations of guardians with regard to incapacitated persons or person with limited cognition and behavior control
1. The guardian of a legally incapacitated person shall have the following obligations:
a) Take care of and ensure the treatment of illness of the ward;
b) Represent the ward in civil transactions;
c) Manage the property of the ward;
d) Protect legitimate rights and interests of the ward.
2. The guardian of a person with limited cognition and behavior control shall have obligations specified in the decision of a court according to the obligations prescribed in Clause 1 of this Article.
Article 58. Rights of guardians
1. The guardian of a minor or a legally incapacitated person shall have the following rights:
a) Use the property of the ward in order to take care of and pay for the needs of the ward;
b) Receive payment of all necessary expenditures on management of the property of the ward;
c) Represent the ward in the establishment and performance of civil transactions in order to protect legitimate rights and interests of the ward.
2. The guardian of a person with limited cognition and behavior control shall have rights specified in the decision of a court according to the rights prescribed in Clause 1 of this Article.
Article 59. Management of property of wards
1. The guardian of a minor or a legally incapacitated person must manage the property of his/her ward as if it were his/her own property.
The sale, exchange, lease, lending, pledge, mortgage, deposit and other transactions involving the property of the ward, which has a high value, must have the consent of the guardianship supervisor.
The guardian must not donate the property of his/her ward to other persons. Unless the transaction is undertaken for the interests of the ward and the guardianship supervisor consents to the transaction, all civil transactions between the guardian and his/her ward in connection with the latter's property shall be void.
2. The guardian of a person with limited cognition and behavior control shall manage the property of the ward specified in the decision of a court according to guardianship scope prescribed in Clause 1 of this Article.
Article 60. Replacement of guardians
1. A guardian may be replaced in any of the following cases:
a) The guardian no longer meets all of the requirements specified in Article 49 or 50 of this Code;
b) The guardian being a natural person dies or is declared by court limited cognition or behavior control, limited legal capacity, incapacitated, missing or the guardian being a juridical person cease to exist;
c) The guardian seriously violates a guardian's obligation;
d) The guardian proposes his/her replacement and another person agrees to assume the guardianship.
2. In case of replacing a natural guardian, the persons defined in Article 52 and Article 53 of this Code shall assume the role of a natural guardian; if there is no natural guardian, the appointment of a guardian shall comply with the provisions of Article 54 of this Code.
3. The procedures for replacing a guardian shall comply with law on civil status affairs.
Article 61. Transfer of guardianship
1. Upon replacement of a guardian, the person who formally conducted the guardianship must transfer the guardianship to the new replacement within fifteen days as from the date the new guardian is found.
2. The transfer of guardianship must be made in writing, specifying the reason for the transfer and the status of the ward's property at the time of transfer. The agency which appointed the guardian and the guardianship supervisor shall witness the transfer of the guardianship.
3. With regard to replacement of guardian prescribed in Clause 1 Article 60 of this Code, the agency which appointed the guardian shall make a record thereon, clearly stating the status of the ward's property and the rights and obligations which have arisen in the course of performing the guardianship for transfer to the new guardian with the witness of the guardianship supervisor.
Article 62. Termination of guardianship
1. A guardianship shall be terminated in any of the following cases:
a) The ward attains full legal capacity;
b) The ward dies;
c) The ward's father and/or mother have/has fully met the conditions to exercise his/her rights or fulfill his/her obligations;
d) The ward has been adopted.
2. The procedures for termination of guardianship shall comply with law on civil status affairs.
Article 63. Consequences of the termination of guardianship
1. When a ward attains full legal capacity, the guardian shall settle the property with the ward and transfer all rights and obligations arising from civil transactions concluded by the guardian on behalf of that ward within 15 days from the date of termination of guardianship.
2. If a ward dies, the guardian must settle up the property with the ward's heirs or transfer the property to the estate administrator of the ward, or transfer all rights and obligations arising from the civil transactions on behalf of the ward within three months as from the date on which the guardianship terminates; if the ward's heirs are unidentifiable upon the expiry of such time limit, the guardian shall continue to manage the property of the ward until the property has been settled in accordance with the provisions of law on inheritance and shall notify such to the People's Committee of the commune where the ward resides.
3. With regard to termination of guardianship prescribed in Point c and Point d Clause 1 Article 62 of this Code, the guardian shall settle up the property and transfer all rights and obligations arising from the civil transactions on behalf of the ward to the ward’s parent within 15 days from the date of termination of guardianship.
4. The settlement of property and transfer of rights and obligations prescribed in this Article must be made in writing under supervision of the guardianship supervisor.
Section 5. NOTICE OF SEARCH FOR PERSONS WHO ARE ABSENT FROM THEIR PLACES OF RESIDENCE, DECLARATION OF MISSING PERSONS AND DECLARATION OF DEATH
Article 64. Request for notice of search for persons who are absent from their places of residence and the management of their property
When a person has disappeared for six consecutive months or longer, any person with related rights or interests may request a court to issue a notice of search for the person absent from his/her place of residence under the provisions of civil procedure law and may request the court to apply measures for management of the property of the absent person in accordance with the provisions of Article 65 of this Code.
Article 65. Management of property of person absent from his/her place of residence
1. At the request of a person with related rights or interests, a court shall hand over the property of a person absent from his/her place of residence to one of the following persons for management:
a) With respect to property of which the management has been authorized to person by the absent person, such person shall continue to manage the property;
b) With respect to joint property, the remaining co-owner(s) shall manage the property;
c) The property being currently managed by the spouse’s absent person shall continue to be managed by such spouse; if that spouse dies or that spouse is legally incapacitated, has limited cognition or behavior control or has limited legal capacity, his/her adult children or parents shall manage the property.
2. If there is no person defined in Clause 1 of this Article, a court shall appoint a person among the relatives of the absent person to manage his/her property; if the absent person does not have any relative, the court shall appoint another person to manage the property.
Article 66. Obligations of persons managing property of person absent from his/her place of residence
1. Keep and preserve the property of the absent persons as if it were his/her own property.
2. Sell immediately any property being crops or other products being in danger of decay;
3. Perform the absent persons' obligations to pay maintenance their dependents and/or pay due debts or financial obligations with such persons' property under the court's decisions.
4. Return the property to the absent persons upon their return and to notify a court thereof; or compensate for any damage caused during the course of management of the property due to his/her fault.
Article 67. Rights of persons managing property of person absent from his/her place of residence
1. Manage the property of the absent persons.
2. Deduct a portion from the property of the absent person in order to perform the obligations of such person to pay maintenance to his/her dependents, due debts or financial obligations.
3. Receive payment of all necessary expenditures on management of the property of the absent person.
Article 68. Declaration of person missing
1. When a person has disappeared for two consecutive years or longer and there is no reliable information on whether such person is still alive or dead even though notification and search measures have been fully applied in accordance with the civil procedure law, a court may, at the request of a person with related rights or interests, declare such person is missing.
The two-year time limit shall commence from the date the last information on such person is obtained; if the date of the last information cannot be determined, this time limit shall commence from the first day of the month succeeding the month when the last information is received; if the date and month of the last information cannot be determined, this time limit shall commence from the first day of the year succeeding the year when the last information is received.
2. In cases where the wife or the husband of a person who has been declared missing files for a divorce, a court shall grant the divorce as prescribed in law on marriage and family.
3. The decision on declaration of a missing person issued by a court must be sent to the People’s Committees of commune where the missing person last resides for record as prescribed in law on civil status affairs.
Article 69. Management of property of persons declared missing
The person currently managing the property of a person absent from his/her place of residence as provided for in Article 65 of this Code shall continue to manage the property of such person when he/she is declared missing by a court and such person shall have the rights and obligations specified in Article 66 and Article 67 of this Code.
If a court has granted divorce to the wife or the husband of the person who has been declared missing, the property of the missing person shall be handed over to the adult children or to the parents of the missing person for management. If there is no such person, the property shall be handed over to a relative of the missing person for management; if there is no relative, the court shall appoint another person to manage the property.
Article 70. Annulment of decision declaring person missing
1. When a person who has been declared missing returns or when there is reliable information that such person is still alive, a court shall, at the request of such person or a person with related rights or interests, issue a decision on annulment of the decision declaring the person missing.
2. A person who has been declared missing shall, upon his/her return, be permitted to receive his/her property back from the person managing the property after paying the management expenses.
3. If the wife or the husband of a person who has been declared missing has been granted a divorce, the decision granting the divorce shall retain legal effect notwithstanding the return of the person who has been declared missing or the reliable information that such person is still alive.
4. The decision on annulment of a decision declaring a person missing issued by a court must be sent to the People’s Committees of commune where the missing person resides for record as prescribed in law on civil status affairs.
Article 71. Declaration of person dead
1. A person with related rights or interests may request a court to issue a decision declaring that a person is dead in any of the following cases:
a) After three years from the effective date of a court's decision declaring a person missing, there is still no reliable information that such person is alive;
b) The person has disappeared during a war and there is still no reliable information that such person is alive for five years from the end of the war;
c) The person met with an accident, catastrophe or a natural disaster and there is still no reliable information that such person is alive for two years from the end of such accident, catastrophe or natural disaster, unless otherwise provided for by law;
d) The person has been missing for five consecutive years or longer and there is no reliable information that such person is still alive; this time limit shall be calculated in accordance with Clause 1 Article 68 of this Code.
2. A court shall, according to the cases specified in Clause 1 of this Article, determine the date of death of a person declared dead.
3. The decision on declaration of a dead person issued by a court must be sent to the People’s Committees of commune where the dead person resides for record as prescribed in law on civil status affairs.
Article 72. Personal relations and property relations of persons declared dead by courts
1. When a decision of a court declaring that a person is dead becomes legally effective, all marriage and family relations and other personal relations of such person shall be resolved in the same manner as if the person were dead.
2. The property relations of a person who is declared dead by a Court shall be resolved in the same manners as if such person were dead; the property of such person shall be dealt with in accordance with the law on inheritance.
Article 73. Annulment of decision declaring person dead
1. When a person who has been declared dead returns or when there is reliable information that such person is still alive, a court shall, at the request of such person or a person with related rights or interests, issue a decision on annulment of the decision declaring the person dead.
2. The personal relations of the person who has been declared dead shall be restored when a court issues a decision on annulment of the decision which declared that such person was dead, except for the following cases:
a) If the wife or the husband of the person who has been declared dead was permitted by the Court for her or his divorce in accordance with the provisions of Clause 2 Article 68 of this Code, the decision granting the divorce shall remain legally effective;
b) If the wife or the husband of the person who has been declared dead has married to another person, such marriage shall remain legally effective.
3. A person who has been declared dead but is still alive shall have the right to claim his/her property from the persons who received that his/her inheritance and/or the value of the remaining property.
If the heir of a person whom a court has declared dead is aware that such person is still alive, but intentionally conceals such information for the purpose of enjoying the inheritance, he/she must return all of the property received, including any benefits and income derived; if any damage has been caused, he/she must also pay compensation therefore.
4. Property relations between spouses shall be dealt with in accordance with this Code and the Law on marriage and families.
5. The decision on annulment of a decision declaring a person dead issued by a court must be sent to the People’s Committees of commune where the dead person resides for record as prescribed in law on civil status affairs.
Chapter IV

JURIDICAL PERSONS

Article 74. Juridical persons
1. An organization shall be recognized as a juridical person if it meets all of the following conditions:
a) It is legally established as prescribed in this Code and relevant laws;
b) It has an organizational structure prescribed in Article 83 of this Code;
c) It has property independent from other natural and juridical persons and bears liability by recourse to its property;
d) It participates independently in legal relations in its own name.
2. Every natural or juridical person has the right to establish a juridical person, otherwise provided for by law.
Article 75. Commercial juridical persons
1. Commercial juridical person means a juridical person whose primary purpose is seeking profits and its profits shall be distributed to its members.
2. Commercial juridical persons include enterprises and other business entities.
3. The establishment, operation and termination of commercial juridical person shall comply with regulations of this Code, Law on enterprises and other relevant laws.
Article 76. Non-commercial juridical persons
1. Non-commercial juridical person means a juridical person whose primary purpose is not seeking profits and its possible profits may not distributed to its members.
2. Commercial juridical persons include regulatory agencies, people's armed units, political organizations, socio-political organizations, political-socio-professional organizations, social organizations, socio-professional organizations, social funds, charitable funds, social enterprises and other non-commercial organizations.
3. The establishment, operation and termination of non-commercial juridical persons shall comply with regulations of this Code, laws on organizational structure of the state and other relevant laws.
Article 77. Charters of juridical persons
1. A juridical person must have a charter if it is required by law.
2. A charter of a juridical person must contain the following primary contents:
a) Name of juridical person;
b) Purpose and scope of its operation;
c) Head office; branches or representative offices (if any);
d) Charter capital (if any);
dd) Legal representative;
e) Organizational structure, the procedures for nomination, election, appointment, discharge from office and dismissal; duties and powers of the positions in the managing body and other bodies;
g) Membership requirements, if the judicial person has members;
h) Rights and obligations of the members, if the judicial person has members;
i) Procedures for ratifying decisions of the judicial person; rules for internal settlement of disputes;
k) Procedures for amending and supplementing the charter;
l) Conditions for consolidation, acquisition, total division, partial division or dissolution the juridical person.
Article 78. Names of judicial persons
1. Each judicial person’s name must be in Vietnamese.
2. The name of a judicial person must clarify its type of organization and distinguish it from other judicial persons in the same field of activities.
3. Each juridical person must use its own name in civil transactions.
4. The name of a juridical person shall be recognized and protected by law.
Article 79. Head offices of judicial persons
1. The head-office of a juridical person is the place where its executive body is located.
Any change of the judicial person’s head office must be announced.
2. The contact address of a juridical person shall be the address of its head-office. The juridical person may select another place as its contact address.
Article 80. Nationality of judicial persons
Each juridical person established in accordance with Vietnamese law shall be a Vietnamese juridical person.
Article 81. Property of judicial persons
Property of a juridical person includes contributed capital of its owners, founders, members and other kinds of property that the juridical person has established its ownership as prescribed in this Code or relevant laws.
Article 82. Establishment and registration of juridical persons
1. A juridical person may be established on the initiative of an individual or another juridical person, or under a decision of a regulatory agency.
2. Registration of juridical person includes registration of establishment, modification to registration and other registration as prescribed by law.
3. The registration of juridical person must be announced.
Article 83. Organizational structure of juridical persons
1. Each juridical person must have an executive body. The organization, duties and powers of the executive body of a juridical person shall be stipulated in its charter or establishment decision.
2. Each juridical person may have other bodies as decided itself or as prescribed by law.
Article 84. Branches and representative offices of juridical persons
1. Each branch and/or representative office is an affiliate other than a juridical person.
2. Each branch shall perform all or part of the functions of the juridical person.
3. Each representative office shall perform its duties as authorized by the in accordance with within the authorized scope and for the juridical person's interests.
4. The establishment or termination of a branch or a representative office of a juridical person must be registered as prescribed by law and announced.
5. The head of each branch or representative office shall perform his/her duties as authorized by the juridical person within the authorized scope and for the authorized duration.
6. A juridical person shall have civil rights and obligations arising from civil transactions established and performed by its representative offices and/or branches.
Article 85. Representatives of juridical persons
The representative of a juridical person may be a legal representative or an authorized representative. The representative of a juridical person must comply with regulations on representation in Chapter IX of this Part.
Article 86. Legal personality of juridical persons
1. The legal personality of a juridical person is its capability to have civil rights and civil obligations.
The legal personality of a juridical person shall not be restricted, unless otherwise provided for in this Code or relevant laws.
2. The legal personality of a juridical person arises from it is established or authorized to establish by a competent authority; if a juridical person is required to register of operation, its legal personality shall arise from the time in which its name is included in a register book.
3. Legal personality of a juridical person terminates from the time of termination of such juridical person.
Article 87. Civil liability of juridical persons
1. Each juridical person must bear civil liability for the civil rights and obligations established and performed in the name of the juridical person by its representative.
The juridical person shall bear the civil liability for obligations assumed by its founder or founder’s representative to establish and/or register the juridical person, unless otherwise agreed or prescribed by law.
2. Each juridical person must bear civil liability by recourse to its property; shall not bear civil liability for its members with respect to civil obligations established and performed by such members not in the name of the juridical person, unless otherwise prescribed by law.
3. A member of a juridical person shall not bear civil liability of the juridical person for the civil obligations established and performed by such juridical person, unless otherwise prescribed by law.
Article 88. Consolidation of juridical persons
1. Juridical persons may consolidate into a new juridical person.
2. After consolidation, the former juridical persons shall cease to exist from the time of establishment of the new juridical person; the civil rights and obligations of the former juridical persons shall be transferred to the new juridical person.
Article 89. Acquisition of juridical persons
1. A juridical person (hereinafter referred to as acquired juridical person) may be merged into another juridical person (hereinafter referred to as acquiring juridical person).
2. After acquisition, the acquired juridical person shall cease to exist; the civil rights and obligations of the acquired juridical person shall be transferred to the acquiring juridical person.
Article 90. Total division of juridical persons
1. A juridical person may be totally divided to multiple juridical persons.
2. After total division, the transferor juridical person shall cease to exist; the civil rights and obligations of the transferor juridical person shall be transferred to new juridical persons.
Article 91. Partial division of juridical persons
1. A juridical person may be partially divided to multiple juridical persons.
2. After partial division, the transferor juridical person and transferee juridical persons shall perform their civil rights and obligations in accordance with their own operation objectives.
Article 92. Conversion of forms of juridical persons
1. The form of a juridical person may be converted into another form.
2. After conversion of form, the converting juridical person shall cease to exist from the time of establishment of the converted juridical person, the civil rights and obligations of the converting juridical person shall be transferred to the converted juridical person.
Article 93. Dissolution of juridical persons
1. A juridical person shall be dissolved in any of the following cases:
a) In accordance with the provisions of its charter;
b) Pursuant to a decision of a competent authority;
c) Upon expiry of its term of operation as provided in its charter or in the decision of the competent authority;
d) Other cases as prescribed by law.
2. Prior to dissolution, a juridical person must fulfill all of its property obligations.
Article 94. Settlement of property of dissolved juridical persons
1. The property of a dissolved juridical person shall be settled according to the following order:
a) Dissolution expenses of the juridical person;
b) Unpaid salaries, severance pay, social insurance, health insurance for employees as prescribed by law, other benefits of employees according to collective bargaining agreement and signed employment contracts;
c) Tax debts and other debts.
2. After all debts and dissolution costs are paid, the remaining value shall be received by the juridical person’s owner, capital contributors, except for the case prescribed in Clause 3 of this Article or otherwise prescribed by law.
3. In case a dissolved social fund or charity fund has paid fully dissolution expenses and other debts prescribed in Clause 1 of this Article, the remaining property shall be transferred to another fund with the same purpose.
If there is no fund with the same purpose that receives the property or the above fund is dissolved because of its violation against to prohibition of law or contrary to social ethics, its property shall vest in the State.
Article 95. Bankruptcy of juridical persons
The bankruptcy of each juridical person shall comply with regulations of law on bankruptcy.
Article 96. Termination of juridical persons
1. A juridical person shall terminate in any of the following cases:
a) Consolidation, acquisition, total division, conversion of legal, or dissolution prescribed in Articles 88, 89, 90, 92 and 93 of this Code;
b) Declaration of bankruptcy in accordance with law on bankruptcy.
2. A legal person shall terminate from the time its name is removed from the juridical person registry or as from the time stated in a decision of competent authority.
3. When a juridical person terminates, its property shall be resolved in accordance with this Code and relevant laws.
Chapter V

THE SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM, CENTRAL AND LOCAL REGULATORY AGENCIES IN CIVIL RELATIONS

Article 97. The Socialist Republic of Vietnam, central and local regulatory agencies in civil relations
When the Socialist Republic of Vietnam or a central or local regulatory agency engages in a civil relation, it shall have the equality with other entities and bear civil responsibility as prescribed in Article 99 and 100 of this Code.
Article 98. Representatives in civil relations
The representation of the Socialist Republic of Vietnam or a central or local regulatory agency engaging in civil relations shall comply with regulations of law in terms of functions, tasks, powers and organizational structure of regulatory agencies. The representation by other natural or juridical persons may only permitted in the cases and procedures prescribed by law.
Article 99. Liability for civil obligations
1. The Socialist Republic of Vietnam, central and local regulatory agencies shall bear liability for their civil obligations by recourse to the property whose ownership for which they represent and take centralized management, other than the case that the property is transferred to the juridical person prescribed in Clause 2 of this Article.
2. The juridical persons established by the Socialist Republic of Vietnam, or a central or local regulatory agency shall not bear liability for civil obligations of the Socialist Republic of Vietnam, or such central or local regulatory agency.
3. The Socialist Republic of Vietnam, a central or local regulatory agency shall not bear liability for civil obligations of the juridical persons established themselves, including state-owned enterprises, unless the Socialist Republic of Vietnam or such central or local regulatory agency has acted as a guarantee for those juridical persons as prescribed by law.
4. A central or local regulatory agency shall not bear liability for civil obligations of the juridical persons of the Socialist Republic of Vietnam, or other central or local regulatory agencies, unless otherwise prescribed by law.
Article 100. Liability for civil obligations of the Socialist Republic of Vietnam, a central or local regulatory agency in civil relation in which a foreign state, natural or juridical person is a party
1. The Socialist Republic of Vietnam, a central or local regulatory agency shall bear liability for its civil obligations arising from the following cases with a foreign state, natural or juridical person is a party:
a) An international agreement to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory has regulations on waiving immunity;
b) An agreement on waiving immunity concluded by the parties in such civil relation;
c) The Socialist Republic of Vietnam, the central or local regulatory agency waives the immunity.
2. The liability for civil obligations of a foreign state, natural or juridical person with the Socialist Republic of Vietnam, Vietnamese central or local regulatory agencies, natural or juridical persons shall apply Clause 1 of this Article.
Chapter VI

HOUSEHOLDS, CO-OPERATIVE GROUPS AND OTHER NON-JURIDICAL PERSONS IN CIVIL RELATIONS

Article 101. Entities in civil relations with the participation of households, co-operative groups and other non-juridical persons
1. In case a household, co-operative group or another non-juridical person engages in a civil relation, the entities establishing or performing civil transactions for such household, co-operative group or the other organization shall be its member or a representative authorized. The authorization must be made in writing, unless otherwise agreed. If there is any change of representative, it is required to keep the other party informed about the change.
If a member of a household, co-operative group or another non-juridical person, without authorization from other members to act as a representative, engages in a civil relation, he/she shall be the entity of such civil relation.
2. The entities of civil relations with the participation of households using land shall be determined as prescribed in the Law on land.
Article 102. Common property of members of households, co-operative groups and other non-juridical persons
1. Common property of members of a household and their rights and obligations to such property shall be determined as prescribed in Article 212 of this Code.
2. Common property of members of a co-operative group and their rights and obligations to such property shall be determined as prescribed in Article 506 of this Code.
3. Common property of members of another non-juridical person and their rights and obligations to such property shall be determined as agreed, unless otherwise prescribed by law.
Article 103. Civil liability of members of households, co-operative groups and other non-juridical persons
1. Civil obligations arising from the engaging in civil relations by households, co-operative groups, other organizations as non-juridical person shall be fulfilled by recourse their common property.
2. If all members have no property or not enough property to fulfill their common obligations, the obligee may request those members to fulfill the obligations as prescribed in Article 288 of this Code.
3. If the members have no agreement, co-operative contract or not otherwise prescribed by law, they must bear the civil liability as prescribed in Clause 1 and Clause 2 of this Article in proportion to each member’s contribution, if it fails to determine particular proportions, each member shall have the same proportion.
Article 104. Consequences of civil transactions established and/or performed by unauthorized persons or by representatives beyond scope of representation
1. If an unauthorized member, on behalf of other members of a household, co-operative group or another non-juridical person, establish or perform a civil transaction, or a representative establish or perform a civil transaction beyond his/her scope of representation, the legal consequences of such transaction shall apply provisions of Articles 130, 142 and 143 of this Code.
2. If a civil transaction established and/or performed by an authorized member or by a representative beyond his/her scope of representation cause damage to other members of the household, co-operative group or the non-juridical persons or a third party, such person must compensate for the infringed person.
Chapter VII

PROPERTY

Article 105. Property
1. Property comprises objects, money, valuable papers and property rights.
2. Property includes immovable property and movable property. Immovable property and movable property may be existing property or off-plan property.
Article 106. Registration of property
1. Ownership and other rights to immovable property shall be registered in accordance with this Code and law on registration of property.
2. Ownership and other rights to movable property shall not be required to be registered, unless otherwise prescribed by law.
3. The registration of property must be public.
Article 107. Immovable property and movable property
1. Immovable property includes:
a) Land;
b) Houses and constructions attached to land;
c) Other property attached to land, houses and constructions;
d) Other property as prescribed by law.
2. Moveable property is property which is not immovable property.
Article 108. Existing property and off-plan property
1. Existing property means a property which is formed and to which an entity has established his/her ownership rights and other rights before or at the time of transaction establishment.
2. Off-plan property includes:
a) Non-formed property;
b) Formed property that the entity has established his/her ownership rights after the time of transaction establishment.
Article 109. Yield and income
1. Yield means natural products brought by property.
2. Income means a profit earned from the development of the property.
Article 110. Primary objects and auxiliary objects
1. A primary object is an independent object the utility of which can be exploited according to its functions.
2. An auxiliary object is an object which directly supports the exploitation of the utility of a primary object and which is part of the primary object but which may be separated from it.
3. Upon performance of an obligation to transfer a primary object, any auxiliary objects must also be transferred, unless otherwise agreed.
Article 111. Divisible objects and indivisible objects
1. A divisible object is an object which, after being divided, retains its original characteristics and usage.
2. An indivisible object is an object which, after being divided, is not able to retain its original characteristics and usage.
When an indivisible object needs to be divided, it must be valued in money for the purpose of division.
Article 112. Consumable objects and non-consumable objects
1. A consumable object is an object which, after being having been used once, loses or is not capable of retaining its original characteristics, appearance and usage.
A consumable object may not be the object of a lease contract or of a lending contract.
2. A non-consumable object is an object which, after being having been used many times, substantially retains its original characteristics, appearance and usage.
Article 113. Fungible objects and distinctive objects
1. Fungible objects are objects which have the same appearance, characteristics and usage and which can be determined by units of measurement.
Fungible objects of the same quality may be interchangeable.
2. A distinctive object is an object which is distinguishable from other objects by its own characteristics regarding markings, appearance, color, material, nature or position.
An obligation to transfer a distinctive object is only able to fulfill by transferring that particular distinctive object.
Article 114. Integrated objects
An integrated object is an object comprised of components or parts which fit together and are connected with each other to make up a complete from whereby one of the parts or components is missing, or if there is a part or component which is not of the right specification or category, it is not able to be used or its utility value is decreased.
An obligation to transfer an integrated object must be fulfilled by transferring all parts or components thereof, unless otherwise agreed.
Article 115. Property rights
Property rights are rights which are able to be valued in money, including property rights to subjects of intellectual property rights, right to use land and other property rights.
Chapter VIII

CIVIL TRANSACTIONS

Article 116. Civil transactions
Civil transaction is a contract or a unilateral legal act which gives rise to, changes or terminates civil rights and/or obligations.
Article 117. Conditions for effective civil transactions
1. A civil transaction shall be effective when it satisfies all of the following conditions:
a) Participants in the transaction have legal personality and/or legal capacity in conformity with such transaction;
b) Participants in the transaction act entirely voluntarily;
c) The purpose and contents of the transaction are not contrary to the law and/or social ethics.
2. The forms of civil transactions shall be the conditions for its effectiveness in cases where it is so provided for by law.
Article 118. Objectives of civil transactions
The objectives of a civil transaction are legitimate interests which the parties wish to achieve at the time when they enter into such transaction.
Article 119. Forms of civil transactions
1. A civil transaction shall be expressed verbally, in writing, or through specific acts.
Civil transactions by way of electronic means in form of data messages prescribed in law on electronic transactions shall be deemed to be written civil transactions.
2. In cases where it is provided for by law that a civil transaction must be expressed in writing, notarized, authenticated, registered or permitted, such provisions must be complied with.
Article 120. Conditional civil transactions
1. In cases where the parties have agreed on the conditions which shall give rise to or terminate a civil transaction, such civil transaction shall arise or be terminated upon the occurrence of such conditions.
2. In cases where the conditions which give rise to or terminate a civil transaction cannot occur due to the direct or indirect action of deliberate impeding of one party, such conditions shall be considered having occurred; if the direct or indirect efforts of one of the parties promotes deliberately promote the occurrence of conditions so as to give rise to or terminate the civil transaction, such conditions shall be deemed not to have occurred.
Article 121. Interpretation of civil transactions
1. In cases where a civil transaction may be understood in different ways, such transaction must be interpreted in the following order:
a) In accordance with the real intention of the parties at the time when the transaction was entered into;
b) In a manner consistent with the objective of the transaction;
c) In accordance with the customary practice of the place where the transaction was entered into.
2. The interpretation of civil contracts shall comply with the provisions of Article 404 of this Code and the interpretation of the contents of testaments shall comply with the provisions of Article 648 of this Code.
Article 122. Invalid civil transactions
Civil transactions which fail to satisfy any one of the conditions specified in Article 117 of this Code shall be invalid.
Article 123. Invalidity of civil transactions due to breach of legal prohibitions or contravention of social ethics
Civil transactions with objectives and contents which breach legal prohibitions or which contravene social ethics shall be invalid.
Legal prohibitions mean provisions of law which do not permit entities to perform certain acts.
Social ethics are common standards of conduct as between persons in social life, which are recognized and respected by the community.
Article 124. Invalidity of civil transactions due to falsification
1. If the parties falsely enter into a civil transaction for the purpose of concealing another transaction, the false transaction shall be invalid and the concealed transaction remains valid, unless it is also invalid under the provisions of this Code or relevant laws.
2. If the parties enter into a civil transaction falsely for the purpose of evading responsibilities to a third person, such transaction shall be invalid.
Article 125. Invalidity of civil transactions established and performed by minors or legally incapacitated persons or persons with limited cognition and behavior control or persons with limited legal capacity
1. When a civil transaction is established or performed by a minor, a legally incapacitated person, a person with limited cognition and behavior control, or a person with limited legal capacity, a court shall, at the request of the representative of that person, declare such transaction invalid, if it is provided for by law that such transaction must be established and performed by or with the consent of the representative of that person, except for the cases prescribed in Clause 2 of this Article.
2. A civil transaction of a person prescribed in Clause 1 of this Article shall not be invalid in any of the following cases:
a) The civil transaction of a child less than 6 years of age or a legally incapacitated person established for his/her daily needs;
b) The civil transaction only either arising rights or exempting from obligations for the minor, the legally incapacitated person, the person with limited cognition and behavior control, the person with limited legal capacity and their contracting parties;
c) The civil transaction of which validity is recognized by the person established such transaction that become an adult or restore his/her legal capacity.
Article 126. Invalidity of civil transactions due to misunderstanding
1. If there is a misunderstanding in a civil transaction that make a party or the parties fails to meet the objectives of the transaction establishment, the mistaken party shall have the right to request a court to declare such transaction invalid, except for the case prescribed in Clause 2 of this Article.
2. A civil transaction having misunderstanding shall not be invalid if the parties may meet the objectives of the transaction establishment or the parties may correct the misunderstanding resulting in the achievement of the objectives of the transaction establishment.
Article 127. Invalidity of civil transactions due to deception, threat or compulsion
Any party entering into a civil transaction as a result of deception, threat or compulsion has the right to request a court to declare such transaction invalid.
Deception in a civil transaction means an intentional act of a party or a third person for the purpose of misleading the other party as to the subject, the nature of the entity or contents of the civil transaction which has caused the other party to enter into such transaction.
Threat or compulsion in a civil transaction means an intentional act of a party or a third person which compels the other party to conduct the civil transaction in order to avoid danger to the life, health, honor, reputation, dignity and/or property or that of its relatives.
Article 128. Invalidity of civil transactions established by person lacking in cognition and behavior control
A person who has legal capacity but has entered into a civil transaction at the time of he/she is lacking in cognition and behavior control shall have the right to request a court to declare such civil transaction invalid.
Article 129. Invalidity of civil transactions due to non-compliance with form
A civil transaction violating conditions for validity pertaining to form shall be invalid, except for any of the following cases:
1. If the form of a civil transaction, required to be established in writing, does not comply with regulations of law, but a party or the parties has/have fulfill at least two third of the obligations in the transaction, a court, at his/her/their request(s), shall issue a decision on recognition of the validity of such transaction.
2. If the form of a civil transaction, required to be established in writing, violates against regulations on notarizing or authorization, but a party or the parties has/have fulfill at least two third of the obligations in the transaction, a court, at his/her/their request(s), shall issue a decision on recognition of the validity of such transaction. In this case, the parties need not perform the notarizing or authorization.
Article 130. Partially invalid civil transactions
A civil transaction shall be partially invalid when one part of the transaction is invalid but such invalidity does not affect the validity of the remaining parts.
Article 131. Legal consequences of invalid civil transactions
1. An invalid civil transaction shall not give rise to, change or terminate any civil rights and obligations of the parties as from the time the transaction is entered into.
2. When a civil transaction is invalid, the parties shall restore everything to its original state and shall return to each other what they have received.
If the restitution is not able to make in kind, it may paid in money.
3. A bona fide person in receiving yield and/or income is not required to return such yield and/or income.
4. The party at fault which caused damage must compensate therefore.
5. The settlement of consequences of invalid civil transactions regarding personal rights shall be prescribed in this Code and relevant laws.
Article 132. Time limit for requesting court to declare civil transactions invalid
1. The time limit within which a request may be made to a court to declare a civil transaction invalid as specified in Articles 125 thru 129 of this Code shall be two years as from the date on which:
a) The representative of a minor, a legally incapacitated person, a person with limited cognition and behavior control or a person with limited legal capacity knows and should know the ward established and/or performed the transaction himself/herself.
b) The mistaken or cheated person in a transaction knows and should know that such transaction is established due to misunderstanding or cheating;
c) The person that threatened or compelled other persons in a transaction put an end to such acts;
d) The person lacking in cognition and behavior control establishes his/her transaction;
dd) The civil transaction is established in non-compliance with form.
2. After the time limit prescribed in Clause 1 of this Article, if there is still no request for declaring civil transaction invalid, such transaction still remains valid.
3. For civil transactions specified in Articles 123 and 124 of this Code, the time limit for requesting a court to declare such civil transactions invalid shall not be restricted.
Article 133. Protection of the interests of bona fide third parties with regard to invalid civil transactions
1. In cases where a civil transaction is invalid but the transacted property being a moveable property is not required to be registered and such property has already been transferred to a bona fide third party through another transaction, the transaction with the third party shall remain valid, except for the case specified in Article 167 of this Code.
2. In cases where a civil transaction is invalid but the transacted property is registered at a competent authority and such property has already been transferred to a bona fide third party through another transaction which is established according to that registration, such transaction shall remain valid.
In cases where the transacted property which is required to be registered has not registered at a competent authority, the transaction with the third party shall be invalid, except for cases the bona fide third party received such property through an auction or a transaction with an another party being the owner of such property pursuant to a judgment or decision of a competent authority but thereafter such person is not the owner of the property as a result of the judgment or decision being amended or annulled.
3. The owner of a property shall have no right to reclaim the property from the bona fide third party if the transaction with such party remains valid as prescribed in Clause 2 of this Article, but the owner may proceed against the party at fault to refund appropriate expenses and compensate for his/her damage.
Chapter IX

REPRESENTATION

Article 134. Representation
1. Representation means a person (hereinafter referred to as the representative) acting in the name and for the benefit of another person (hereinafter referred to as the principal) enters into and performs a civil transaction within the scope of representation.
2. Each natural or juridical person may enter into and/or perform civil transactions through a representative. A natural person may not allow another person to represent him/her; if the law provides for that they must personally enter into and perform such transaction.
3. The representative, if required by law, must have legal personality and/or legal capacity in accordance with the transactions that he/she enters into and performs.
Article 135. Basis for establishment of representation rights
Representation rights shall be established according to a power of attorney between a principal and a representative (hereinafter referred to as authorized representation); according to a decision of a competent authority, a charter of a juridical person or as prescribed by law (hereinafter referred to as legal representation).
Article 136. Legal representatives of natural persons
1. The father and/or mother with respect to a minor.
2. The guardian with respect to a ward. The guardian of a person with limited cognition and behavior control is a legal representative if appointed by a court.
3. The person appointed by a court in case where it is not able to determine the representative prescribed in Clause 1 and Clause 2 of this Article.
4. The person appointed by a court with respect to a person with limited legal capacity.
Article 137. Legal representatives of juridical persons
1. Legal representatives of juridical persons include:
a) The person appointed by the juridical person according to its charter;
b) The person competent to represent as prescribed by law;
c) The person appointed by a court during the proceedings at the court.
2. Each juridical person may have multiple legal representatives and each representative is entitled to represent the juridical person as prescribed in Articles 140 and 141 of this Code.
Article 138. Authorized representatives
1. Each natural or juridical person may authorize another natural or juridical person to enter into and perform a civil transaction.
2. Members of a household, co-operative group or a non-juridical person may agree to authorize another natural or juridical person to enter into and perform a civil transaction related to their common property.
3. A person aged from fifteen years to below eighteen years may be an authorized representative, except where the law provides for that the civil transaction must be entered into and performed by a person who has reached eighteen years of age.
Article 139. Legal consequences of representative acts
1. A civil transaction entered into and performed with a third person by a representative in accordance with his/her scope of authorization shall give rise to rights and obligations of the principal.
2. The representative is entitled to enter into and/or perform necessary acts to attain the objectives of the authorization.
3. In case where a representative still enters into or performs a civil transaction although he/she knew or should know the establishment of authorization due to misunderstanding, deception, threat or compulsion, such civil transaction shall not give rise to rights and obligations of the principal, except for the case that the principal knew or should know such misunderstanding, deception, threat or compulsion without any objection.
Article 140. Term of representation
1. The term of representation shall be determined according to a power of attorney, a decision of a competent authority, and a charter of a juridical person or as prescribed by law.
2. If it fails to determine the term of representation prescribed in Clause 1 of this Article, the term of representation shall be determined as follows:
a) If the representation right is determined according to a specific civil transaction, the time limit for representation shall be determined until the time of termination of such civil transaction;
b) If the representation right is not determined according to a specific civil transaction, the term of representation is 1 year, from the time of arising representation right.
3. The authorized representation shall terminate in any of the following cases:
a) Upon an agreement;
b) Upon expiry of the term of authorization;
c) Upon completion of the authorized tasks;
d) The principal or the representative unilaterally revokes the authorization;
dd) The principal or the representative being natural person dies; the principal or the representative being juridical person ceases to exist;
e) The representative does not meet the conditions prescribed in Clause 3 Article 134 of this Code;
g) Upon another basis that causes the failure of the representation.
4. The legal representation shall terminate in any of the following cases:
a) The principal being natural person becomes an adult or has his/her legal capacity restored;
b) The principal being person dies;
c) The principal being juridical person ceases to exist;
d) Upon another basis as prescribed in this Code and relevant laws.
Article 141. Scope of representation
1. Each representative may only enter into and/or perform civil transactions within his/her scope of representation according to any of the following bases:
a) The decision of the competent authority;
b) The charter of the juridical person;
c) Contents of authorization;
d) Other regulations as prescribed by law.
2. If it fails to determine the specific scope authorization prescribed in Clause 1 of this Article, the legal representative has the right to enter into and perform all civil transactions in the interests of the principal, unless otherwise prescribed by law.
3. A natural or juridical person may represent multiple natural or juridical persons but he/she/it may not, on behalf of the principal, enter into and perform a civil transaction with him/her/it or with a third party that he/she/it also acts as a representative therefor, unless otherwise prescribed by law.
4. The representative must inform the parties of the scope of his/her representation.
Article 142. Consequences of civil transactions entered into and performed by unauthorized persons
1. A civil transaction entered into and performed by an unauthorized person representative shall not give rise to rights and obligations of the principal, except for any of the following cases:
a) The principal recognizes the transaction;
b) The principal knows it without any objection within an appropriate time limit;
c) It is the principal's fault that the other party does not know or is not able to know that the person entering into and performing the civil transaction therewith was unauthorized.
2. If a civil transaction entered into and performed by an unauthorized person does not give rise to rights and obligations with respect to the principal, the unauthorized person must fulfill the obligations to the person with which he/she transacted, unless such person knew or should have known that the representative was unauthorized.
3. A person having transacted with an unauthorized person has the right to terminate unilaterally the performance of or to terminate the civil transaction entered into and to demand compensation for any damage, except where such person knew or should have known that the representative was unauthorized or the case prescribed in Point a Clause 1 of this Article.
4. If the unauthorized person and the other party in a civil transaction deliberately enter into and perform such transaction and thereby cause damage to the principal, they must jointly compensate for the damage.
Article 143. Consequences of civil transactions entered into and performed by representatives beyond scope of representation
1. A civil transaction entered into and performed by a representative beyond his or her scope of representation shall not give rise to rights and obligations of the principal with respect to that part of the transaction which exceeded the scope of representation, except for any of the following cases:
a) The principal gives consent;
b) The principal knows it without any objection within an appropriate time limit;
c) It is the principal's fault that the other party does not know or is not able to know that the person entering into and performing the civil transaction therewith was beyond his/her scope of representation.
2. If a civil transaction entered into and performed by a representative beyond his/her scope of representation does not give rise to rights and obligations of the principal with respect to that part of the transaction, the representative must fulfill the obligations owning to the person with which he/she transacted in respect of the part of transaction which is beyond the scope of representation, unless such person knew or should have known that the scope of representation was exceeded.
3. A person having transacted with such representative has the right to terminate unilaterally the performance of or to terminate the civil transaction with respect to that part which is beyond the scope of representation or with respect to the entire transaction and to demand compensation for any damage, except where such person knew or should have known that the scope of representation was exceeded or the case prescribed in Point a Clause 1 of this Article.
4. Where a person and a representative enter into and perform a civil transaction deliberately beyond the scope of representation of the representative and thereby cause damage to the principal, they shall be jointly liable to compensate for the damage.
Chapter X

TIME LIMITS AND LIMITATION PERIODS

Section 1. TIME LIMITS
Article 144. Time limits
1. Time-limit means a length of time calculated from one point of time to another point of time.
2. A time-limit may be calculated by reference to minutes, hours, days, weeks, months or years, or by reference to the happening of an event.
Article 145. Methods for calculating time-limits
1. The method for calculating a time-limit shall be apply in accordance with the provisions of this Code, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
2. A time-limit shall be calculated according to the solar calendar, unless otherwise agreed.
Article 146. Detailed provisions on time-limits and point of time for calculating time-limits
1. Where the parties have agreed on a time-limit which is one year, half of one year, one month, half of one month, one week, one day, one hour or one minute, but such length of time is not continuous, the time-limit shall be calculated as follows:
a) One year shall be three hundred and sixty five (365) days;
b) Half of one year shall be six months;
c) One month shall be thirty (30) days;
d) Half of one month shall be fifteen (15) days;
dd) One week shall be seven days;
e) One day shall be twenty four (24) hours;
g) One hour shall be sixty (60) minutes;
h) One minute shall be sixty (60) seconds.
2. Where the parties have agreed on a point of time which is at the beginning of a month, the middle of a month or the end of a month, such point of time shall be determined as follows:
a) The beginning of a month shall be the first day of that month;
b) The middle of a month shall be the fifteenth day of that month;
c) The end of a month shall be the last day of that month.
3. Where the parties have agreed on a point of time which is at the beginning of the year, the middle of a year or the end of a year, such point of time shall be determined as follows:
a) The beginning of a year shall be the first day of January;
b) The middle of a year shall be the last day of June;
c) The end of a year shall be the last day of December.
Article 147. Commencement of time-limits
1. Where a time-limit is stated by reference to minutes or hours, it shall commence from a defined moment of time.
2. Where a time-limit is stated by reference to days, weeks, months or years, the first day of the time-limit shall not be taken into account and the time-limit shall commence from the day following the defined date.
3. Where a time-limit is stated by reference to the happening of an event, the date on which the event happens shall not be taken into account and the time-limit shall commence from the day following the date on which the event happened.
Article 148. End of time-limits
1. Where a time-limit is stated by reference to days, the time-limit shall end at the last moment of the last day of the time limit.
2. Where a time-limit is stated by reference to weeks, the time-limit shall end at the last moment of the corresponding day of the last week of the time limit.
3. Where a time limit is stated by reference to months, the time-limit shall end at the last moment of the corresponding day of the last month of the time-limit. If the month in which the time-limit ends does not have a corresponding day, the time-limit shall end on the last day of such month.
4. Where a time-limit is stated by reference to years, the time-limit shall end at the last moment of the corresponding day and month of the last year of the time-limit.
5. Where the last day of a time-limit falls on a weekend or a public holiday, the time-limit shall end at the last moment of the next working day following such day.
6. The last moment of the last day of a time-limit shall be precisely twelve o'clock midnight on that day.
Section 2. LIMITATION PERIODS
Article 149. Limitation periods
1. Limitation period means a time-limit provided by law where, upon its expiry, a legal consequence arises as prescribed by law.
The limitation periods shall apply as prescribed in this Code and relevant laws.
2. A court only applies provisions in terms of limitation periods at the request of a party or the parties provided that such request is filed before the first trial court of first instance gives a judgment and/or a decision on settlement.
The person benefiting from the application of the limitation period may refuse to apply such limitation period, unless such refusal is aimed at evading his/her obligations.
Article 150. Types of limitation periods
1. A limitation period for enjoying civil rights is the time limit where, upon its expiry, an entity enjoys civil rights.
2. A limitation period for a release from civil obligations is the time limit where, upon its expiry, a person with civil obligations is released from the fulfillment of those civil obligations.
3. A limitation period for initiating legal action is the time-limit within which an entity has the right to initiate legal action to request a court to resolve a civil case to protect the infringed legal rights or interests of the entity. When such time-limit expires, the right to initiate such legal action shall be lost.
4. A limitation period for requesting resolution of a civil case is the time-limit within which an entity has the right to request a court to resolve a civil case in order to protect the legal rights and interests of natural persons, juridical persons, public interest and/or the interest of the State. When such time-limit expires, the right to request shall be lost.
Article 151. Method for calculating limitation periods
A limitation period shall be calculated from the first moment of time of the first day and shall end at the last moment of time of the last day of the period.
Article 152. Effectiveness of limitation periods for enjoyment of civil rights and release from civil obligations
Where the law provides for that a subject may enjoy civil rights or be released from civil obligations by reference to a limitation period, the enjoyment of civil rights or the release from civil obligations shall take effect only upon expiry of the limitation period.
Article 153. Continuity of limitation periods for enjoyment of civil rights and release from civil obligations
1. The limitation period for enjoyment of civil rights or release from civil obligations shall continue uninterrupted from its beginning to its expiry. If there is an event causing an interruption, the limitation period shall recommence from the moment when the event causing the interruption ends.
2. The limitation period for enjoyment of civil rights or release from civil obligations shall be suspended upon occurrence of any of the following events:
a) A competent authority makes a resolution with respect to the civil rights and obligations which are the subject of the limitation period;
b) Civil rights or obligations which are the subject of a limitation period are disputed by a person with related rights or obligations and they are settled by an effective judgment or decision issued by a court.
3. The limitation period shall continue uninterrupted where the enjoyment of civil rights or the release from civil obligations or the right to initiate legal action is lawfully transferred to another person.
Article 154. Commencement of limitation periods for initiating legal action for civil cases and limitation periods for requesting resolution of civil cases
1. The commencement of the limitation period for initiating legal action for a civil case shall be calculated from the date on which the eligible person knows or should know that his/her legal rights or interests are infringed, unless otherwise provided by law.
2. The commencement of the limitation period for requesting resolution of a civil case shall be calculated from the date when the right to request arises, unless otherwise provided by law.
Article 155. Non-applicability of limitation periods
A limitation period for initiating legal action for a civil case shall not apply in any of the following cases:
1. Request for the protection of personal rights not associated with property;
2. Request for the protection of ownership rights, unless otherwise provided by this Code or relevant laws.
3. Dispute over land use right as prescribed in the Law on land;
4. Other cases as provided by law.
Article 156. Time periods excluded from limitation periods for initiating legal action for civil cases and from limitation periods for requesting resolution of civil cases
The time period during which one of the following events occurs shall be excluded from limitation periods for initiating legal action for civil cases and from limitation periods for requesting resolution of civil cases:
1. An event of force majeure or other objective hindrance which renders the person with the right to initiate legal action for a civil case or make the request not able to do so within the limitation period.
An event of force majeure is an event which occurs in an objective manner which is not able to be foreseen and which is not able to be remedied by all possible necessary and admissible measures being taken.
An objective hindrance is a hindrance which in an objective context results in a person with civil rights or obligations not knowing that his or her lawful rights and interests have been infringed or not being able to exercise his or her rights or fulfill his or her civil obligations;
2. The person with the right to initiate legal action for a civil case or to make the request is a minor or a legally incapacitated person, a person with limited cognition and behavior control or a person with limited legal capacity, and does not yet have a representative.
3. The representative of a minor or a legally incapacitated person, a person with limited cognition and behavior control or a person with limited legal capacity has not yet been replaced in any of the following cases:
a) The representative being natural person dies or the representative being juridical person ceases to exist;
b) The representative, for good reasons, cannot continue his/her representation.
Article 157. Re-commencement of limitation period for initiating legal action for civil cases
1. The limitation period for initiating legal action for a civil case shall re-commence in any of the following cases:
a) The obligor has acknowledged part or all of its obligations to the plaintiff;
b) The obligor has acknowledged or fulfilled part of its obligations to the plaintiff;
c) The parties have become reconciled.
2. The limitation period for initiating legal action for a civil case shall re-commence from the date following the date on which the event provided in clause 1 of this Article occurs.
PART TWO

OWNERSHIP RIGHTS AND OTHER PROPERTY-RELATED RIGHTS

Chapter XI

GENERAL PROVISIONS

Section 1. Rules for establishing and exercising ownership rights and other property-related rights
Article 158. Ownership rights
Ownership rights comprise the rights of an owner to possess, use and dispose of the property of the owner in accordance with law.
Article 159. Other property-related rights
1. Other property-related rights mean rights of entities directly hold or control the property belonging to ownership rights of another entity.
2. Other property-related rights include:
a) Right to adjacent immovable property;
b) Usufruct right;
c) Surface rights.
Article 160. Rules for establishing and exercising ownership rights and other property-related rights
1. Ownership rights and other property-related rights shall be established and exercised if they are prescribed in Code and relevant laws.
Other property-related rights shall remain valid although the ownership right have been transferred, otherwise provided by this Code or relevant laws.
2. Each owner is entitled to perform all acts on his willpower to the property but it is not contrary to the provisions of the law, damage or adversely affects national interests, ethnicity, public interests, rights and legitimate interests of other people.
3. Each holder of other property-related rights is entitled to perform all acts within the scope prescribed in this Code and relevant laws but it is not contrary to the provisions of the law, damage or adversely affects national interests, ethnicity, public interests, rights and legitimate interests of the owner or other people.
Article 161. Time of establishing ownership rights and other property-related rights
1. The time of establishing ownership rights and other property-related rights shall be determined as prescribed in this Code and relevant laws; if there is no relevant regulations of law, the agreement of the parties shall prevail; if there is no either relevant regulations of law or agreement of the parties, the time of establishing ownership rights and other property-related rights shall be the time when the property is transferred.
The time when the property is transferred is the time when the obligee or his/her legal representative possesses the property.
2. In case where the property which has been not transferred arise yield or income, such yield or income shall belong to the transferor, unless otherwise agreed.
Article 162. Bearing risks of property
1. Each owner shall bear all risks of the property under his/her ownership, unless otherwise agreed or unless otherwise prescribed by this Code or relevant laws.
2. Each holder of other property-related rights shall bear risks of the property within his/her right scope, unless otherwise agreed with the owner of the property or unless otherwise prescribed by this Code or relevant laws.
Section 2. PROTECTION OF OWNERSHIP RIGHTS AND OTHER PROPERTY-RELATED RIGHTS
Article 163. Protection of ownership rights and other property-related rights
1. No one may be illegally restricted in or deprived of his/her ownership rights or other property-related rights to his/her property.
2. In case of extreme necessity for reasons of national defense, security or national interests, the State shall affect a compulsory purchase or requisition with compensation of the property of organizations or individuals in accordance with the market prices.
Article 164. Measures for protection of ownership rights and other property-related rights
1. Each owner or holder of other property-related rights is entitled to self-protect and prevent anyone from infringing his/her rights by measures in accordance with regulations of law.
2. Each owner or holder of other property-related rights shall have the right to request a court or another competent authority to compel the person infringing upon their rights to return the property and terminate the acts of illegally obstructing the exercise of their ownership rights or other property-related rights, and to request compensation for any damage.
Article 165. Possession with a legal basis
1. Possession with a legal basis is the possession of a property in any of the following cases:
a) The owner possesses the property;
b) A person is authorized by the owner to manage the property;
c) A person to whom the right to possession has been transferred through a civil transaction in accordance with the provisions of law;
d) A person who discovers and keeps derelict property, property with unidentified owners, property which has been let drop on the ground, left over out of inadvertence, buried or sunken in accordance with this Code and/or relevant laws.
dd) A person who discovers and keeps stray domestic animals, poultry or raised aquatic animals in accordance with this Code and/or relevant laws;
e) Other cases as prescribed by law.
2. A possession of property which does not comply with the provisions of Clause 1 of this Article is a possession without a legal basis.
Article 166. The right to reclaim property
1. Owners and/or holders of other property-related rights shall have the right to request the persons possessing, using or receiving benefits from the property without a legal basis to return such property.
2. The owner of a property has no right to reclaim such property that is in the possession of a holder of other property-related rights.
Article 167. The right to reclaim movable property not subject to ownership right registration from bona fide possessors
Owners may reclaim movable property not subject to ownership right registration from bona fide possessors in cases where such bona fide possessors have acquired such property through unindemifiable contracts with persons who have no right to dispose of the property; in case of indemifiable contracts, the owners may reclaim the movable property if such movable property has been stolen, lost or other cases of possession against the owners' will.
Article 168. The right to reclaim movable property subject to ownership right registration or immovable property from bona fide possessors
Owners may reclaim their movable property subject to ownership right registration and immovable property, except for cases prescribed in Clause 2 Article 133 of this Code.
Article 169. The right to request the prevention of acts of illegally obstructing the exercise of ownership rights and other property-related rights
When exercising their ownership rights or other property-related rights, the owners or holders shall have the right to request persons committing acts of illegally obstructing the exercise of their lawful ownership rights or possession rights to terminate such acts or request a court or another competent authority to compel such persons to terminate their violations.
Article 170. The right to request compensation for damage
Owners or holders of other property-related rights are entitled to request persons infringing upon their ownership rights or other property-related rights to compensate for any damage.
Section 3. RESTRICTIONS ON PROTECTION OF OWNERSHIP RIGHTS AND OTHER PROPERTY-RELATED RIGHTS
Article 171. Rights and obligations of owners and holders of other property-related rights in emergency circumstances
1. An emergency circumstance is a circumstance where in order to avert a danger actually and directly threatening the interests of the State or of a collective, or the legitimate rights or interests of their own or of other persons, a person has no alternative but to take an act which would cause lesser damage than the damage to be prevented.
2. In an emergency circumstance, the owner and holder of other property-related rights to a property must not hinder another person from using his/her own property or hinder another person from causing damage to such property in order to prevent or abate the greater danger or damage that threatens to happen.
3. The causing of damage in an emergency circumstance is not the act of infringing upon ownership rights or other property-related rights. The owner or the holder of other property-related rights shall be compensated for damage in accordance with the provisions of Article 595 of this Code.
Article 172. Obligations to protection of the environment
When exercising ownership rights and/or other property-related rights, the owner or the holder must comply with the provisions of law on environmental protection; if he/she causes environmental pollution, the owner shall have to terminate the acts which cause the pollution, to take measures to remedy the consequences and to compensate for damage.
Article 173. Obligations to respect and ensure social order and safety
When exercising ownership rights and/or other property-related rights, the owner or the holder must respect and ensure social order and safety and must not abuse his/her ownership rights to cause social disorder or unsafe, causing damage to the State interests, public interests or legitimate rights and interests of other persons.
Article 174. Obligation to respect building regulations
When constructing a project, the owners and holders of other property-related rights must comply with the law on construction, ensure safety. It may not build beyond the height and distance specified by the law on construction and infringes the legitimate rights and interests of owners of adjoining and surrounding immovable properties.
Article 175. Boundaries between immovable properties
1. The boundaries between adjoining immoveable properties shall be determined in accordance with the agreement of the owners or in accordance with a decision of the competent authority.
The boundaries may also be determined in accordance with customary practice or according to boundaries which have existed for thirty (30) or more years without dispute.
The land user may not encroach upon the boundary or change the boundary markers, including boundaries being canals, irrigation ditches, trenches, gutters or boundaries of rice fields. Each entity must respect and maintain the common boundaries.
2. A person having land use rights may use the airspace and the sub-surface according to the vertical dimensions of the boundaries around the land as prescribed by law and may not interfere with the use by other persons of the adjoining land.
A land user may only plant trees and performs other activities within the area covered by its land use rights and according to the defined boundaries. If the roots and branches of trees extend beyond the boundaries, such person must clip and prune the parts of the trees beyond the boundaries, except as otherwise agreed.
Article 176. Boundary markers separating immovable property
1. An owner of adjoining immoveable property may only erect boundary stakes and fences and build separating walls on the area covered by its land use rights.
2. Adjoining land users may agree to the erection of boundary stakes and fences, the building of separating walls and the planting of trees on the boundary for use as boundary markers between the immoveable properties, and the boundary markers shall be under the multiple ownership of such persons.
Where a boundary marker is erected on the boundary by only one party with the consent of the owner of the adjoining immoveable property, such boundary marker shall be multiple ownership property and the construction expenses shall be borne by the party having erected the marker, unless otherwise agreed. If the owner of the adjoining immoveable property does not give consent and has legitimate reason, the owner having erected the boundary stake or fence or built the separating wall must remove it.
3. With respect to boundary markers which are common house walls, the owner of the adjoining immoveable property may not cut out a window or air ventilating hole or drill the wall in order to install building structures, except with the consent of the owner of the adjoining property.
Where houses are separately built, but with adjoining walls, an owner may only drill and install building structures up to the space between the adjoining walls.
With respect to trees which are common boundary markers, the parties have equal obligations to protect the trees, and the fruits from the trees shall be distributed equally, unless otherwise agreed.
Article 177. Safety guarantee with regard to trees or constructions posing risks of causing damage
1. Where there is a danger that a tree or a construction will collapse onto an adjoining immoveable property, the owner must cut down the tree or repair or demolish the construction at the request of the owners of adjoining immovable property or a competent authority. If such person does not cut down the tree or demolish the construction, the owner of an adjoining immoveable property may request a competent authority to procure that the tree be cut down or the structure be demolished. The expenses for cutting down the tree or demolishing the construction shall be borne by the owner of the tree or the structure.
2. When digging a well or a pond or constructing underground structures, the owner of the project must do so at the distance away from the boundaries provided by the law on construction.
When constructing a hygiene construction work, a storehouse of hazardous materials and other construction works likely to cause environmental pollution, the owner of that property must build it a distance far from the markers and in reasonable location, ensure hygiene and safety and do not affect the owners of other immovable properties.
3. If damage is caused to the owners of adjoining or neighboring properties prescribed in Clauses 1 and 2 of this Article, compensation must be made.
Article 178. Installing doors and windows opening onto adjacent immovable property
1. A house owner may only install entry and exit doors and windows opening onto adjacent houses or opposite houses and common walkways in accordance with the law on construction.
2. The underside of awnings above entry and exit doors or the underside of awnings of windows opening onto common walkways must be at least two point five (2.5) meters above the ground.
Chapter XII

POSSESSION

Article 179. Concept of possession
1. Possession means that an entity holds and controls a property directly or indirectly as holder of rights to such property.
2. Possession includes possession of owners and possession of non-owners.
The possession of non-owners may not be the basis for establishment of ownership, except for the cases prescribed in Articles 228, 229, 230, 231, 232, 233 and 236 of this Code.
Article 180. Possession in good faith
Possession in good faith means the possession that the possessor has bases to believe that he/she has the right to the property under his/her possession.
Article 181. Possession not in good faith
Possession not in good faith means that the possession that the possessor knew or should have known that he/she has no right to the property under his/her possession.
Article 182. Continuous possession
1. Continuous possession of property is possession of property which occurs over a period of time without dispute relating to such property or with dispute but no effective judgment or decision on settlement of such dispute is issued, including the case when the property is delivered to another person for possession.
2. The non-continuous possession shall not be treated as the basis for presuming status and rights of possessors prescribed in Article 184 of this Code.
Article 183. Overt possession
1. Possession of property shall be deemed to be overt possession when it occurs in a transparent manner, without concealment; when property currently being possessed is used in accordance with its functions and usage and is preserved and retained by the possessor as if it were his or her own property.
2. The overt possession shall not be treated as the basis for presuming status and rights of possessors prescribed in Article 184 of this Code.
Article 184. Presuming status and rights of possessors
1. Each possessor shall be presumed in good faith. If a person believes that such possessor is not in good faith, he/she must prove it.
2. If there is a dispute over the rights to a property, the possessor of such property shall be presumed to have those rights. The disputing person must prove that the possessor have no right.
3. A person possessing in good faith, continuously and overtly shall be eligible for limitation periods for enjoying the rights and enjoy the yield and income derived from the property as prescribed in this Code and relevant laws.
Article 185. Protection of possession
When the possession is violated by another person, the possessor is entitled to, personally or through a court or a competent authority, compels the violator to terminate his/her violation, make restitution, return the property and compensate for any damage.
Chapter XIII

OWNERSHIP RIGHTS

Section 1. Contents of ownership rights
Sub-section 1. RIGHT TO POSSESS
Article 186. Right to possess of owners
Where an owner possesses its own property, such owner may do all things to keep and manage the property in accordance with his or her wishes provided that it is not contrary to law or social morals to do so.
Article 187. Right to possess of persons managing property under authorization of owner
1. When an owner authorizes another person to manage his or her property, the authorized person shall exercise the right to possess such property within the scope, in the manner and for the duration determined by the owner.
2. A person authorized to manage property is not able to become the owner of the property delivered as prescribed in Article 236 of this Code.
Article 188. Right to possess of persons to which property is delivered through civil transactions
1. Where an owner delivers property to another person through a civil transaction which does not include the transfer of ownership rights, the person to whom the property is delivered must undertake the possession of such property in a manner consistent with the purpose and content of the transaction.
2. The person to which the property is delivered has the right to use such property and is entitled to transfer the right to possess and use the property to another person if the owner so agrees.
3. The person to whom the property is delivered is not able to become the owner of that property as prescribed in Article 236 of this Code.
Sub-section 2. RIGHT TO USE
Article 189. Right to use
Right to use means the right to exploit the usage of, and to enjoy the yield and income derived from, property.
The right to use may be transferred to another person upon an agreement or as prescribed by law.
Article 190. Right to use of owners
The owner has the right to use property in conformity with his/her wishes provided that this will not cause damage to or adversely affect the interests of the State or the public or the legal rights and interests of other persons.
Article 191. Right to use of non-owners
A non-owner shall have the right to use a property as agreed with the owner or as prescribed by law.
Sub-section 3. RIGHT OF DISPOSAL
Article 192. Right of disposal
Right of disposal means the right to transfer ownership rights, renounce ownership rights, right to use, or destruct the property.
Article 193. Conditions for disposal
Disposal of property must be performed by a person with legal capacity in accordance with law.
Where the law provides formalities and procedures for disposal of property, such formalities and procedures must be complied with.
Article 194. Right of disposal of owners
Owners shall have the right to sell, exchange, give, loan, bequeath, renounce or ownership rights, right to use, destruct or implement other forms of disposal in conformity with the law on property.
Article 195. Right of disposal of non-owners
A non-owner of property shall only have the right to dispose of the property pursuant to authorization from the owner or in accordance with provisions of the law.
Article 196. Restrictions on right of disposal
1. The right of disposal shall only be restricted in cases where the law so provides.
2. Where a property for sale is an historic or cultural relic as prescribed in law on cultural heritage, the State shall have the right of first refusal to purchase.
Where a natural or juridical person has the right of first refusal to purchase certain property in accordance with law, upon the sale of such property, the owner must grant such right of first refusal to purchase to such person.
Section 2. FORMS OF OWNERSHIP
Sub-section 1. THE PEOPLE’S OWNERSHIP
Article 197. Property under the people’s ownership
Land, water resources, mineral resources, resources in the waters, airspace and other natural resources and the assets invested and/or managed by the State belong to the entire people with the representation and centralized management of the State.
Article 198. Exercise of right of owner with respect to the people-owned property
1. The State of the Socialist Republic of Vietnam is a representative that exercises the rights of the owner with respect to the people-owned property.
2. The Government shall manage centrally and ensure the appropriate, efficient and economic use of the people-owned property.
Article 199. Possession, use and disposal of the people-owned property
The possession, use and disposal of the people-owned property shall be performed within the scope and in accordance with the procedures provided by law.
Article 200. Exercise of the people ownership rights with respect to property invested in enterprises
1. Where the people-owned property is invested in an enterprise, the State shall exercise the rights of the owner with respect to such property in accordance with the law on enterprises, management and use of state capital investing in business at enterprises and relevant laws.
2. Enterprises have the right to manage and use capital, land, natural resources and other property invested by the State in accordance with the relevant laws.
Article 201. Exercise of the people ownership rights with respect to property allocated to regulatory agencies and units of armed forces
1. Where property in the category of the people-owned property is allocated to a regulatory agency or unit of the armed forces, the State shall exercise the right to inspect the management and use of such property.
2. The regulatory agency or unit of the armed forces shall manage and use the property allocated by the State for the correct purpose in accordance with law.
Article 202. Exercise of the people ownership rights with respect to property allocated to political organizations, socio-political organizations, and socio-political professional organizations, social organizations and socio-professional organizations
1. Where property in the category of the people-owned property is allocated to a political organization, socio-political organization or socio-political professional organization, social organization or socio-professional organization, the State shall exercise the right to inspect the management and use of such property.
2. The political organization, socio-political organization or socio-political professional organization, social organization or socio-professional organization has the right to manage and use the property allocated to it by the State for the correct purpose, within the scope and in accordance with the methods and procedures provided by law, and consistent with the functions and duties of such organization as provided in its charter.
Article 203. Rights of natural and juridical persons with respect to use of property in category of the people-owned property
Natural and juridical persons may use land and extract aquatic resources, natural resources and other properties in the category of the people-owned property for the correct purpose and effectively and must fulfill all of their obligations to the State in accordance with law.
Article 204. Property in category of the people-owned property not having been allocated to natural and juridical persons for management
With respect to property in the category of the people-owned property which has not been allocated to a natural and juridical person for management, the Government shall organize protection, investigation and survey, and formulation of zoning in order to make such property available for use.
Sub-section 2. PRIVATE OWNERSHIP
Article 205. Private ownership and property under private ownership
1. Private ownership means the ownership by a natural person or a juridical person.
2. The quantity and value of a property under lawful private ownership shall not be restricted.
Article 206. Possession, use and disposal of property under private ownership
1. An owner has the right to possess, use and dispose of property under his or her ownership for the purpose of satisfying the needs of daily life, consumption or business activities and other purposes in accordance with law.
2. The possession, use and disposal of property under private ownership must not cause damage to or adversely affect the interests of the State or the public or the legal rights and interests of other persons.
Sub-section 3. MULTIPLE OWNERSHIP
Article 207. Multiple ownership and types of multiple ownership
1. Multiple ownership means ownership of property by more than one owner.
2. Multiple ownership comprises ownership in common and joint ownership.
Article 208. Establishment of multiple ownership rights
Multiple ownership rights shall be created as agreed by the owners or in accordance with provisions of the law or in accordance with customary practice.
Article 209. Ownership in common
1. Ownership in common is multiple ownership whereby each owner's share of the ownership rights with respect to the multiple ownership property is specified.
2. Each of the owners in common has rights and obligations with respect to the multiple ownership property corresponding to its share of the ownership rights, unless otherwise agreed.
Article 210. Joint ownership
1. Joint ownership means multiple ownership whereby each owner's share of the ownership rights with respect to the multiple ownership property is not specified.
Joint ownership includes divisible joint ownership and indivisible joint ownership.
2. Joint owners have equal rights and obligations with respect to the multiple ownership property.
Article 211. Multiple ownership between communities
1. Multiple ownership between a community is the ownership by a family line, hamlet, village, tribal village, mountainous hamlet, ethnic hamlet, religious community or other community of property which is formed in accordance with customary practice, which is jointly contributed to and raised by the members of the community or which was given to the whole community, and property which is obtained from other lawful sources for the purpose of satisfying the common lawful interests of the entire community.
2. Members of a community shall jointly manage, use and dispose of multiple ownership property in the interests of the community as agreed or in accordance with customary practice, but not inconsistent with the law or social morals.
3. Multiple ownership property by a community is indivisible joint property.
Article 212. Multiple ownership between family members
1. Property of family members living together includes property that they contributed or made together and other properties whose ownership rights are established in accordance with this Code and relevant laws.
2. The possession, use and disposal of multiple ownership property by family members shall be conducted as mutually agreed. With respect to disposal of an immovable property, a movable property required registration, or a property being the primary income of the family, the agreement between all family members being adults with full legal capacity is required, unless otherwise prescribed by law.
If there is no agreement, the regulations on ownership in common prescribed in this Code and relevant laws shall apply, except for the case prescribed in Article 213 of this Code.
Article 213. Multiple ownership between husbands and wives
1. Multiple ownership between a husband and wife is divisible joint ownership.
2. A husband and wife jointly create and develop their marital property through their efforts and have equal rights to possess, use and dispose of such property.
3. A husband and wife shall discuss, agree on or authorize each other in relation to the possession, use and disposal of the marital property.
4. The marital property may be divided as agreed or pursuant to a decision of a court.
5. If a husband and wife select the regulations on property under agreement as prescribed in law on marriage and families, the marital property shall apply those regulations.
Article 214. Multiple ownership in apartment buildings
1. The areas, equipment and furnishings which are for common use in an apartment building prescribed in the Law on Housing are under multiple ownership of all owners of the apartments in the apartment building and are indivisible, unless otherwise provided by law or unless all of the owners reach some other agreement.
2. The owners of the apartments in an apartment building have equal rights and obligations with respect to the management and use of common areas and equipment prescribed in Clause 1 of this Article, unless otherwise agreed or prescribed by law.
3. Where an apartment building is destroyed, the rights of the owners of the apartment building shall be exercised in accordance with law.
Article 215. Mixed multiple ownership
1. Mixed multiple ownership means ownership of property in respect of which owners from different economic sectors contribute capital for the purpose of conducting production and business for profit-making purposes.
2. Property which is formed from sources being capital contribution by owners, lawful profits derived from production and business activities or other lawful sources in accordance with law is mixed multiple ownership property.
3. The possession, use and disposal of property under mixed multiple ownership must comply with the provisions of Article 209 of this Code and other relevant laws relating to capital contribution; to the organization and operation of production and business activities; to the administration and management of property; and to the liability for property and distribution of profits.
Article 216. Management of multiple ownership property
The owners of multiple ownership property shall manage jointly such property in accordance with the principle of unanimity, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Article 217. Use of multiple ownership property
1. Each owner in common has the right to exploit, and to enjoy the yield and income derived from, the multiple ownership property in proportion to its share of the ownership rights, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
2. Joint owners have equal rights to exploit and to enjoy the yield and income derived from, the multiple ownership property, unless otherwise agreed.
Article 218. Disposal of multiple ownership property
1. Each owner in common has the right to dispose of its share of the ownership rights.
2. Disposal of joint property shall be implemented as agreed by the owners of the property or as provided by law.
3. Where an owner of multiple ownership property sells its share of the ownership rights, the other owners of the property have the right of first refusal to purchase such share.
Such owner may sell such share to other persons if no other owner purchases within three months in the case of immoveable property, or within one month in the case of moveable property, from the date on which the other owners received notice of the sale and the conditions of the sale. The notice must be made writing and conditions for sale applying to other owners in common shall be similar to those applying to non-owners in common.
In the case where there is a sale of a share of the multiple ownership rights in breach of this regulation on priority purchase right, within the time-limit of three months from the date of discovery of the breach, any one of the multiple owners has the right to request a court to transfer to it the rights and obligations of the purchaser; and the party at fault which caused damage shall be liable to compensate for damage.
4. Where one of the owners of immovable property renounces its share of the ownership rights or where such person dies without leaving an heir, its share of the ownership rights shall belong to the State, except in the case of multiple ownership between communities where the share of ownership rights shall belong to the remaining members.
5. Where one of the owners of movable property renounces its share of the ownership rights or where such person dies without leaving an heir, its share of the ownership rights shall belong to the remaining members.
6. Where all owners renounce their ownership rights with respect to multiple ownership property, the ownership rights shall be established as prescribed in Article 228 of this Code.
Article 219. Division of multiple ownership property
1. Where multiple ownership property is divisible, each owner has the right to request the property to be divided. If the property must be maintained within a certain period of time as agreed by all owners or as prescribed by law, each owner only has the right to request the property to be divided upon expiry of that period. Where the property is not able to be divided in kind, it shall be valued in terms of money for the purposes of division, unless otherwise agreed.
2. Where a person requests one of the owners of multiple ownership property to fulfill a payment obligation and such owner does not have private property or sufficient private property to make the payment, the requesting person has the right to request that the multiple ownership property be divided in order to receive monetary payment and such person shall be entitled to participate in the division of the property, unless otherwise provided by law.
If the shares of ownership rights are not able to be divided in kind or if such a division is opposed by the remaining owners, the requesting person has the right to request the owner with the obligation to sell to sell its share of ownership rights in order to fulfill the payment obligation.
Article 220. Termination of multiple ownership
Multiple ownership shall terminate in any of the following circumstances:
1. The multiple ownership property has been divided;
2. One of the owners of the multiple ownership property is entitled to enjoy the property in its entirety;
3. The multiple ownership property no longer exists;
4. Other cases as provided by law.
Section 3. CREATION AND TERMINATION OF OWNERSHIP RIGHTS
Sub-section 1. CREATION OF OWNERSHIP RIGHTS
Article 221. Basis for establishing ownership rights
Ownership rights are created with respect to property in any of the following cases:
1. Through labor, lawful production and business activities, or creation of subjects of intellectual property rights;
2. Transfer of ownership rights as agreed or pursuant to a decision of a competent authority;
3. Receipt of yield and/or income;
4. Formation of new objects through merging, mixing or processing;
5. Inheritance of property;
6. Acquisition in accordance with law on objects of which owner is unidentified, buried or sunken objects; lost or mislaid objects, stray poultry or livestock or aquaculture stock.
7. Possession and gain from property prescribed in Article 236 of this Code;
8. Other cases as provided by law.
Article 222. Establishment of ownership rights with respect to property earned from labor and lawful business and production activities or creation of subjects of intellectual property rights
Workers and persons conducting lawful business and production activities have ownership rights with respect to property earned from labor and the lawful business and production activities from the time when such property is earned.
Person conducting creation activities has ownership rights to the property gained from those activities as prescribed in the Law on intellectual property.
Article 223. Establishment of ownership rights under agreements
A person to which property has been transferred through a contract of sale and purchase or by a gift, exchange or loan or another contract of transfer of ownership rights has the right to own such property as provided by law.
Article 224. Establishment of ownership rights with respect to yield and income
An owner or a user of property has ownership rights with respect to the yield and income derived from such property as agreed or in accordance with law from the time when such yield and income are derived.
Article 225. Establishment of ownership rights in case of merger
1. Where property of more than one owner is merged to form an indivisible object and it is not possible to determine whether the property which is merged is a primary object or an auxiliary object, the newly formed object shall be the multiple ownership property of such owners. If the property which is merged consists of a primary object and an auxiliary object, the newly formed object shall belong to the owner of the primary object from the time when the new object is formed. The owner of the new property must pay the value of the auxiliary object to its owner, unless otherwise agreed.
2. Where a person merges the moveable property of another person with his/her own moveable property, even though he/she knew or should have known that such property was not his/her own and he/she did not have the consent of the owner of the property which was merged, the owner of the property which is merged shall have one of the following rights:
a) Request the person having merged the property to deliver the new property to it and to pay the value of the property;
b) Request the person having merged the property to pay the value of the merged property and to compensate for any damage if the owner of the property which is merged does not wish to take the new property.
c) Other rights as provided by law.
3. Where a person merges the moveable property of another person with his/her own immoveable property, even though he/she knew or should have known that such property was not his/her own and he/she did not have the consent of the owner of the property which was merged, the owner of the property which is merged shall have one of the following rights:
a) Request the person having merged the property to pay the value of the merged property and to compensate for any damage;
b) Other rights as provided by law.
4. Where a person merges the immoveable property of another person with his/her own moveable property, the owner of the immovable property has the right to request such person to demolish the illegally merged property and compensate for any damage, or retain the property and pay the value of the merged property to such person, unless otherwise agreed.
Article 226. Establishment of ownership rights in case of mixing
1. Where the property of more than one owner is mixed to form a new indivisible object, the new object shall be the multiple ownership property of such owners from the moment of mixing.
2. Where a person has mixed the property of another person with its own property, even though it knew or should have known that such property is not its own and it does not have the consent of the owner of the property which has been mixed, the owner of the property which has been mixed may:
a) Request the person having mixed the property to deliver the new property to it and pay such person the value of the property of such person;
b) If the owner of the property which has been mixed does not wish to take the new property, request the person having mixed the property to pay the value of the property of the owner and to compensate for any damage.
Article 227. Establishment of ownership rights in case of processing
1. An owner of raw materials which are processed to form a new object is also the owner of the newly formed object.
2. A person using raw materials under the ownership of another person for processing who acts in good faith shall become the owner of the new property, but must pay the value of the raw materials to the owner and compensate it for any damage.
3. Where a person processes raw materials not in good faith, the owner of the raw materials has the right to request that the new object be delivered to it. Where the raw materials are owned by more than one person, such persons shall become the owners of the newly formed object in proportion to the value of the raw materials owned by each person. The owners of the raw materials processed not in good faith may request the person carrying out the processing to compensate for any damage.
Article 228. Ownership rights are established with respect to abandoned objects and objects the owner of which is not able to be identified
1. An abandoned object is an object in respect of which the owner has renounced its ownership rights.
A person finding an abandoned object which is moveable property shall have the right to own such property, unless otherwise prescribed by law. If the found object is immoveable property, it shall belong to the State.
2. A person finding an object the owner of which is not able to be identified must inform or deliver the object to the people's committee or police station of the nearest commune in order that a public announcement may be made notifying the owner to reclaim the object.
The delivery of the object must be recorded, specifying the surnames, given names and addresses of the finder and the receiver and the condition, quantity and volume of the property delivered.
The people's committee or police station of commune which received the object must notify the finder of the results of their inquiries in order to determine the owner.
Where the object, the owner of which is not able to be identified, is moveable property, if the owner of the object is still not able to be identified after one year from the date of the public announcement, such property shall be under the ownership of the finder in accordance with law.
Where the object is immoveable property, if the owner is still not able to be identified after five years from the date of the public announcement, such property shall belong to the State. The finder shall be entitled to enjoy a monetary reward in accordance with law.
Article 229. Establishment of ownership rights with respect to buried or sunken objects which are found
1. A person finding an object which is buried or sunken must notify and return to the owner; if the owner is not able to be identified, he/she must inform or deliver the object to the people's committee or police station of the nearest commune or a competent authority in accordance with regulations of law.
2. Ownership rights with respect to a buried or sunken object which is found, but which has no owner or the owner of which is not able to be identified, shall be determined, after deducting search and maintenance expenses, as follows:
a) A found object which is an historic or cultural relic shall belong to the State as prescribed in Law on cultural heritage and the finder shall be entitled to enjoy a monetary reward in accordance with law.
b) A found object which is not an historic or cultural relic as prescribed in Law on cultural heritage, and which has a value equivalent up to ten-month base salary provided for by the State, shall belong to the finder; if the value of the found object is more than the equivalent of ten-month base salary provided for by the State, the finder shall be entitled to the value of ten-month base salary plus fifty (50) per cent of the remaining value of the object in excess of the ten-month base salary provided for by the State, with the remaining value belonging to the State.
Article 230. Establishment of ownership rights with respect to objects which other persons have lost or mislaid
1. A person finding an object which another person has lost or mislaid and being aware of the address of the person having lost or mislaid the object must inform or return the object to such person. If the finder is not aware of the address of the person having lost or mislaid the object, it must inform or deliver the object to the people's committee or police station of the nearest commune in order that a public announcement may be made notifying the owner to reclaim the object.
The people's committee or police station of commune which received the object must notify the finder of the results of their inquiries in order to determine the owner.
2. If, after one year from the date of the public announcement of the object having being found, the owner of the object is still not able to be identified or the owner does not claim the object, the ownership rights with respect to such property shall be determined as follows:
a) If the value of lost or mislaid object is up to ten-month base salary provided for by the State, it shall belong to the finder as prescribed in this Code and relevant laws; if the value of the found object is more than the equivalent of ten-month base salary provided for by the State, the finder shall be entitled to the value of ten-month base salary, deducted from preservation expenses, and plus fifty (50) per cent of the remaining value of the object in excess of the ten-month base salary provided for by the State, with the remaining value belonging to the State.
b) A lost or mislaid object which is an historic or cultural relic as prescribed in the Law on cultural heritage shall belong to the State. The finder shall be entitled to enjoy a monetary reward in accordance with law.
Article 231. Establishment of ownership rights with respect to stray domestic livestock
1. A person capturing a stray domestic livestock must take care of it and notify the people's committee of the commune in which such person resides in order that a public announcement may be made notifying the owner to reclaim the stray domestic livestock. After 6 months or after 1 year, with regard to domestic livestock allowed to roam according to customary practice, from the date of the public announcement, the ownership rights with respect to domestic livestock and any offspring born thereof shall belong to the capturer.
2. If the owner reclaims the stray domestic livestock, he/she must pay care remuneration and other expenses for the capturer. During the period of feeding and taking care of the stray domestic livestock, the capturer shall be entitled to half of or 50% of value any offspring born. Such person must compensate for any damage if it intentionally causes the death of the stray domestic livestock.
Article 232. Establishment of ownership rights with respect to stray domestic poultry
1. Where the domestic poultry of a person is lost and captured by another person, the person having captured the stray domestic poultry must make a public announcement notifying the owner to reclaim such poultry. If no one reclaims the stray domestic poultry after one month from the date of the public announcement, it shall be under the ownership of the person having captured it.
2. An owner reclaiming the stray poultry must remunerate the person having captured it for feeding and taking care of the stray domestic poultry and any other expenses incurred. During the period of feeding and taking care of the stray domestic poultry, the person having captured it shall enjoy the benefits from the stray domestic poultry. Such person must compensate for any damage if it intentionally causes the death of the stray domestic poultry.
Article 233. Establishment of ownership rights with respect to aquaculture stock
Where the aquaculture stock of a person moves naturally into the field, pond or lake of another person, the stock shall be under the ownership of the person having such field, pond or lake. Where the aquaculture stock has special marks which make it possible to determine that it is not under the ownership of the person having such field, pond or lake, such person must make a public announcement notifying the owner to reclaim the stock. If no one reclaims the stock after one month from the date of the public announcement, it shall be under the ownership of the person having such field, pond or lake.
Article 234. Establishment of ownership rights due to inheritance
An heir shall have ownership rights with respect to inherited property in accordance with Part Four of this Code.
Article 235. Establishment of ownership rights in accordance with judgment or decision of court or in accordance with decision of another competent authority
Ownership rights may also be created on the basis of an effective judgment or decision of a court or an effective decision of another competent authority.
Article 236. Establishment of ownership rights resulting from limitation periods with respect to possession or deriving benefits from property unlawfully
A person unlawfully but in good faith possessing, or deriving benefits from, property continuously and in an overt manner for ten (10) years with respect to moveable property, and for thirty (30) years with respect to immoveable property, shall become the owner of such property from the moment of commencement of possession, unless otherwise prescribed by this Code and relevant laws.
Sub-section 2. TERMINATION OF OWNERSHIP RIGHTS
Article 237. Bases for terminating ownership rights
Ownership rights terminate in any of the following cases:
1. The owners transfers his or her ownership rights to another person;
2. The owner renounces his or her ownership rights;
3. The property is consumed or destroyed;
4. The property is realized in order to fulfill the obligations of the owner;
5. The property is requisitioned;
6. The property is confiscated;
7. Other persons have established ownership rights with respect to property in accordance with this Code;
8. Other bases as provided by law.
Article 238. Transfer of ownership rights by owner
Where an owner transfers its ownership rights to another person through a contract for sale and purchase, by exchange, gift or loan, or through inheritance, the ownership rights of the owner with respect to the property shall terminate from the time when the ownership rights of the transferee arise.
Article 239. Renunciation of ownership rights
An owner may terminate ownership rights with respect to its property by publicly declaring, or by performing certain acts evidencing, its renunciation of the right to possess, use and dispose of such property.
With respect to property the renunciation of which may harm social order or security or cause environmental pollution, the renunciation of ownership rights must comply with the law.
Article 240. Property in respect of which other persons have established ownership rights
When a person has, in accordance with Article 228 through 233 of this Code, lawfully established ownership rights with respect to an object the owner of which is not able to be identified; a buried or sunken objects; a lost or mislaid object or stray domestic livestock, poultry or aquaculture stock, the ownership rights of the person formerly having the property shall terminate.
When the ownership rights of a possessor or a person benefiting from property have been created in accordance with Article 236 of this Code, the ownership rights of the person who formally had the property shall terminate.
Article 241. Realization of property in order to fulfill obligations of owner
1. Ownership rights with respect to property shall terminate when such property is realized in order to fulfill the obligations of the owner pursuant to a decision of a court or another competent authority, unless otherwise provided by law.
2. Property which the law provides is not able to be seized may not be realized in order to fulfill the obligations of the owner.
3. The ownership rights with respect to property realized in order to fulfill the obligations of the owner shall terminate at the time when the ownership rights of the recipient of such property arise.
4. The realization of land use rights shall be carried out in accordance with the law on land.
Article 242. Destroyed property
When property is destroyed, the ownership rights with respect to such property shall terminate.
Article 243. Property which is compulsorily acquired
Where property is compulsorily acquired as prescribed by law, the ownership rights of the owner shall terminate from the time when the decision of the competent authority becomes legally effective.
Article 244. Confiscated property
Where property of an owner is confiscated and paid into the State Budget due to the owner committing a crime or an administrative offence, the ownership rights of the owner with respect to such property shall terminate from the time when the judgment or decision of the court or the decision of the competent authority becomes legally effective.
Chapter XIV

OTHER PROPERTY-RELATED RIGHTS

Section 1. Right to adjoining immovable property
Article 245. Right to adjoining immovable property
Right to adjoining immovable property means a right to be exercised on an immovable property (hereinafter referred to as obliged immovable property) to serve the exploitation of another immovable property under ownership of another person (hereinafter referred to as entitled immovable property).
Article 246. Bases for establishment of right to adjoining immovable property
The right to adjoining immovable property shall be established according to natural terrain, as prescribed by law, according to agreement or will.
Article 247. Effect of right to adjoining immovable property
The right to adjoining immovable property shall take effect to every natural and juridical person and it is transferred concurrently with the transferred immovable property, unless otherwise prescribed by law.
Article 248. Rules for exercising right to adjoining immovable property
The right to adjoining immovable property shall be exercised as agreed by the parties. If the parties fail to agree, the rules below must be followed:
1. Ensure the appropriate exploitation of the entitled immovable property in conformity with the use purposes of both entitled and obliged immovable property;
2. Do not abuse the right to the obliged immovable property;
3. Do not obstruct or hassle the exercising of right to the entitled immovable property.
Article 249. Change of exercising right to adjoining immovable property
In case the change of use or exploitation of the obliged immovable property leading the change of exercising of right to the entitled immovable property, the owner of the former immovable property must notify the owner of the latter immovable property within an appropriate period. The owner of the obliged immovable property must enable the owner of the entitled immovable property to adapt to such change.
Article 250. Obligation of owners relating to draining of rainwater
An owner of house or construction works must install water drain pipes in order that the rainwater from its roof does not run onto any adjoining immoveable properties.
Article 251. Obligation of owners relating to draining of waste water
An owner of house or construction work must install underground drains or water drainage channels to discharge waste water to the prescribed location in order that the waste water does not run and spill onto any adjoining immoveable properties or onto public streets or public places.
Article 252. Rights relating to supply and drainage of water through adjoining immoveable property
Where, due to the natural location of immoveable property, the supply and drainage of water must pass through another immoveable property, the owner of the immoveable property through which the water flows must provide an appropriate channel for the supply and drainage of water and may not hinder or prevent the flow of water.
The person using the water supply and drainage channel must minimize to the lowest possible extent any damage to the owner of the immoveable property through which the water flows when installing the water channel. If damage is caused, compensation must be made. Where water flows naturally from a higher position to a lower position and causes damage to the owner of the property through which the water flows, the person using the water supply and drainage channel shall not be liable to compensate for any damage.
Article 253. Rights relating to irrigation and water drainage in cultivation
A person having the right to use land for cultivation has the right to request neighboring land users to provide a reasonable and convenient water channel for irrigation and drainage. A person having been so requested has the obligation to grant such request. If the person using such water channel causes damage to neighboring land users, compensation must be made.
Article 254. Right of passage
1. An owner of immoveable property which is surrounded by immoveable properties of other owners such that there is no exit has the right to request one of the owners of adjoining immoveable properties to provide it with a passage to a public road on their land.
The passage shall be opened in the adjoining immoveable property which is deemed to be the most convenient and reasonable, taking into consideration the special characteristics of the location, the interests of the immoveable property which does not have an exit, and what will cause the least damage to the immoveable property through which the passage is created.
The owner of the immovable property eligible for the passage must compensate for the obliged immovable property, unless otherwise agreed.
2. The location and the length, width and height of the passage shall be agreed by the owners in order to ensure convenient passage and minimize inconvenience to the parties. If there are any disputes regarding the passage, the parties may request the authorized State body to resolve.
3. Where immoveable property is divided into more than one portion for different owners or users, upon division, necessary passages must be provided, without compensation, to persons in the interior as provided in Clause 2 of this Article.
Article 255. Right to install electricity transmission cables and communication cables through other immoveable properties
An owner of immoveable property has the right to install electricity transmission cables and communication cables in a reasonable manner through the immoveable property of other owners, but must ensure the safety and convenience of such owners. If damage is caused, compensation must be made.
Article 256. Termination of easements over adjoining immoveable property
An easement over adjoining immoveable property shall terminate in the following circumstances:
1. The entitled immovable property and the obliged immovable property belong to ownership rights of a person;
2. The use and exploitation of the immovable property do not arise the needs of enjoying rights;
3. Upon agreement of contracting parties;
4. Other bases as provided by law.
Section 2. USUFRUCT RIGHT
Article 257. Usufruct right
Usufruct right means the right to use a property, under ownership of another entity, and enjoy its yield or income in a specific period of time.
Article 258. Bases for establishment of usufruct right
The usufruct right shall be established as prescribed by law, according to agreement or will.
Article 259. Effect of usufruct right
The usufruct right shall be established from the time of transfer of the property, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
The established usufruct right shall take effect to every natural and juridical person, unless otherwise prescribed by law.
Article 260. Time limit of usufruct right
1. The time limit of usufruct right shall be agreed by the parties or prescribed by law provided that its maximum length is the full life of the first usufructary being natural person or the period of time for which the first usufructary being juridical person exists as long as it does not exceed 30 years.
2. The usufructary has the right to lease the usufruct right within a specific period of time prescribed in Clause 1 of this Article.
Article 261. Rights of usufructary
1. On his/her own or permit another person exploit, use and enjoy yield and/or income from the object of the usufruct right.
2. Request the owner of the property perform obligation to repair the property as prescribed in Clause 4 Article 263 of this Code; if the usufructary performs the obligation on behalf of the owner of property is entitled to request the owner to refund the expenses.
3. Lease the usufruct right to the property.
Article 262. Obligations of usufructary
1. Receive property under current conditions and register it if required by law.
2. Exploit the property for appropriate purposes.
3. Preserve property as if it is his/her own property.
4. Maintain and repair property periodically to ensure the normal use; restore the status of the property and remedy the bad consequences of property due to his/her poor performance of obligations in line with technical requirements or by custom of property preservation.
5. Return the property to the owner of the expiration of usufruct time limit.
Article 263. Rights and obligations of property owner
1. Dispose property without any change of the usufruct right which has been established.
2. Request a court to deprive usufruct right from a usufructary who seriously breaches his/her obligations.
3. Do not obstruct or hassle or otherwise violate the legitimate rights and interests of the usufructary.
4. Perform obligation to repair property to ensure that there is no significant decline leading the property cannot be used or lost all its utility and value.
Article 264. Right to enjoy yield and income
1. Each usufructary has ownership right to the yield and income derived from the property being the object of the usufruct right during its effective period of time.
2. If the usufruct right cease to exist before the harvest time of yields and income, the usufructary shall, upon the harvest time, be entitled to enjoy the value of yield and income received corresponding the time that person is entitled to such usufruct right.
Article 265. Termination of usufruct right
The usufruct right shall terminate in any of the following cases:
1. The time limit of usufruct right has expired;
2. As agreed by the parties;
3. The usufructary becomes the owner of the property being the subject of the usufruct right;
4. The usufructary waives or fails to exercise the usufruct right during a time limit prescribed by law;
5. The property being subject of the usufruct right no longer exists;
6. Pursuant to a decision of a court;
7. Pursuant to other provisions of law.
Article 266. Returning property upon termination of usufruct right
The property being subject of usufruct right must be returned to the owner upon the termination of usufruct right, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
Section 3. SURFACE RIGHTS
Article 267. Surface rights
Surface rights mean an entity's rights to the ground, water surface, space thereon and earth bowel of the land whose land use rights belong to another entity.
Article 268. Bases for establishment of surface rights
Surface rights shall be established by law, according to agreement or will.
Article 269. Effect of surface rights
Surface rights shall take effect from the point of time when the holder of land use rights transfer ground, water surface, space thereon and earth bowel of the land to the holder of surface rights, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
Surface rights shall take effect to every natural and juridical person, unless otherwise prescribed by relevant laws.
Article 270. Time limit of surface rights
1. The time limit of surface rights shall be established by law, according to agreement or will provided that it does not exceed the time limit of land use rights.
2. If the agreement or will does not mention the time limit of surface rights, each party is entitled to terminate any time provided that it provides a written notification to the other party within 6 months.
Article 271. Contents of surface rights
1. Each holder of surface rights has the right to exploit and use ground, water surface, space thereon, the water and the earth bowel of the land whose land use rights belong to another entity for construction, planting or cultivation provided that it is not contrary to the provisions of this Code, the law on land, construction, planning, resources, minerals and other provisions of relevant laws.
2. The holder of surface rights has the ownership rights to every property derived as prescribed in Clause 1 of this Article.
3. If part of the whole of surface rights is transferred, the transferee shall inherit the surface rights according to conditions and within the scope in proportion to the part or the whole transferred surface rights.
Article 272. Termination of surface rights
The surface rights shall terminate in any of the following cases:
1. The time limit of surface rights has expired;
2. The holder of surface rights and the holder of land use rights shall be the same;
3. The holder of surface rights waives his/her rights;
4. Surface rights of land use rights are appropriated as prescribed in law on land;
5. As agreed by the parties or as prescribed by law.
Article 273. Realization of property upon termination of surface rights
1. Upon the termination of surface rights, its holder must return ground, water surface, space thereon and earth bowel of the land to the holder of land use rights, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
2. The holder of surface rights must realize the property under ownership upon its termination, unless otherwise agreed.
If the holder of surface rights must realize the property under ownership upon its termination, the ownership of such property shall be transferred to the holder of land use rights from the termination time, unless the latter holder refuse such property.
If the holder of land use rights refuses the property while the property is required to be realized, the holder of surface rights must pay the property realization expenses.
PART THREE

OBLIGATIONS AND CONTRACTS

Chapter XV.

GENERAL PROVISIONS

Section 1. Bases for giving rise to and subject matter of obligations
Article 274. Obligations
Obligations means acts whereby one or more entities (hereinafter referred to as obligors) must transfer objects, transfer rights, pay money or provide valuable papers, perform other acts or refrain from performing certain acts in the interests of one or more other subjects (hereinafter referred to as obligees).
Article 275. Bases for giving rise to obligations
Obligations arise from the following bases:
1. Contracts;
2. Unilateral legal acts;
3. Unauthorized performance of acts;
4. Unlawful possession or use of or receipt of benefits from property;
5. Causing damage through unlawful acts;
6. Other bases as provided by law.
Article 276. Subject matter of obligations
1. The subject matter of an obligation may be property or acts which must be performed or acts which must not be performed.
2. The subject matter of an obligation must be defined precisely.
Section 2. Performance of obligations
Article 277. Places for performing obligations
1. The place for performing an obligation shall be agreed by the parties.
2. Where the parties do not have an agreement, the place for performance of the obligation shall be:
a) The location of the immoveable property, if the subject matter of the obligation is immoveable property;
b) The place of residence or head office of the obligee, if the subject matter of the obligation is not immoveable property.
Where the obligee changes its place of residence or head office, it must notify the obligor of the change and must bear any increase in expenses resulting from the change in residence or head office, unless otherwise agreed.
Article 278. Time-limits for performing obligations
1. The time-limit for performing an obligation shall be as agreed by the parties or as provided by law.
2. The obligor must perform the obligation strictly in accordance with the relevant time-limit, unless otherwise prescribed by this Code or relevant laws.
If the obligor performs the obligation prior to the time-limit and the obligee accepts such performance, the obligation shall be deemed to have been fulfilled on time.
3. Where the parties do not have an agreement and the time-limit for the performance of a civil obligation is not identifiable prescribed in Clause 1 of this Article, a party may fulfill the obligation or demand the fulfillment of the obligation as the case may be at any time, but must give reasonable prior notice to the other party.
Article 279. Performance of obligations to deliver objects
1. A person having the obligation to deliver an object must take care of and preserve the object until the time of delivery.
2. Where an object to be delivered is a distinctive object, the obligor must deliver that particular object in the same condition as agreed. If the object is a fungible object, it must be delivered in accordance with the quality and quantity agreed. If there is no agreement as to the quality, the object delivered must be of average quality. If the object is an integrated object, the whole integrated object must be delivered.
3. An obligor must bear all expenses related to the delivery of an object, unless otherwise agreed.
Article 280. Performance of obligations to pay money

1. An obligation to pay money shall be performed in full, strictly on time, at the place and by the method as agreed.

2. The obligation to pay money shall include the payment of interest on principal, unless otherwise agreed.

Article 281. Performance of obligations to perform acts or not to perform acts

1. Obligation to perform an act means an obligation whereby the obligor must perform that particular act.

2. Obligation not to perform an act means an obligation whereby the obligor must not perform that particular act.

Article 282. Performance of obligations in stages

An obligation may be performed in stages if so agreed or so provided by law or pursuant to a decision of a competent authority.

The late performance of one stage of an obligation shall be deemed to be late performance of the obligation.

Article 283. Performance of obligations through third parties

With the consent of the obligee, an obligor may authorize a third person to perform an obligation on behalf of the obligor provided that the obligor shall be liable to the obligee if the third person fails to perform or performs incorrectly the obligation.

Article 284. Conditional performance of obligations

1. Where the parties have agreed on conditions for the performance of a civil obligation or where the law provides certain conditions for the performance of an obligation, the obligor must perform the obligation when such conditions are satisfied.

2. If the conditions do not occur or occur resulting from the influence of a party, Clause 2 Article 120 of this Code shall apply.

Article 285. Performance of obligations having optional subject matters

1. Obligation having an optional subject matter means an obligation the subject matter of which is one of several different items of property or acts from which the obligor may select at its discretion, except where it is agreed or provided by law that the right to select is reserved to the obligee.

2. The obligor must notify the obligee of the property or act selected in order to perform the obligation. In the case where the obligee has fixed a time-limit for performance of the obligation with a selected subject matter, the obligor must fulfill the obligation on time.

3. Where there remains only one property or one act to select, the obligor must deliver that particular property or perform that particular act.

Article 286. Performance of substitutable civil obligations

Substitutable obligation means an obligation whereby if the obligor fails to perform the original obligation, it may perform a different obligation as agreed by the obligee as a substitute for the original obligation.

Article 287. Performance of severable obligations

Where more than one person jointly performs an obligation and each person has a clearly defined share of the obligation which is severable from that of the other person, each person must perform only its own share of the obligation.

Article 288. Performance of joint obligations

1. Joint obligation means an obligation which must be performed by more than one person and which the obligee may request any one of the obligors to perform in its entirety.

2. When one person has performed an obligation in its entirety, such person may require the other joint obligors to make payment for their respective shares of the joint obligation to such person.

3. Where an obligee designates one person from amongst the joint obligors to perform an entire obligation and later releases that person, the other obligors shall also be released from performing the obligation.

4. Where an obligee releases one of the joint obligors from its share of the joint obligation, the other obligors must, nevertheless, perform jointly their respective shares of the obligation.

Article 289. Performance of obligations for joint obligees

1. Civil obligation for joint obligees means an obligation whereby each joint obligee may require the obligor to perform the obligation in its entirety.

2. An obligor may perform its obligation with respect to any one of the joint obligees.

3. Where one of the joint obligees releases the obligor from performing the share of the obligation owed to such joint obligee, the obligor must, nevertheless, perform the remaining shares of the obligation owed to the other joint obligees.

Article 290. Performance of divisible obligations

1. Divisible obligation means an obligation the subject matter of which is a divisible object or an act which is able to be divided into portions for the purpose of performance.

2. An obligor may perform the obligation in stages, unless otherwise agreed.

Article 291. Performance of indivisible obligations

1. Indivisible obligation means an obligation the subject matter of which is an indivisible object or an act which must be performed in its entirety at the one time.

2. Where several persons must perform an indivisible obligation, they must perform the obligation in its entirety at the same time.

Section 3. SECURITY FOR PERFORMANCE OF OBLIGATIONS

Sub-section 1. GENERAL PROVISIONS

Article 292. Types of security for performance of obligations

Types of security for the performance of obligations comprise the following:

1. Pledge of property;

2. Mortgage of property;

3. Deposit;

4. Security collateral;

5. Escrow deposit;

6. Title retention;

7. Guarantee;

8. Fidelity guarantees;

9. Lien on property.

Article 293. Scope of security for performance of obligations

1. An obligation may be fully or partly secured, as agreed or as provided by law. If there is no agreement on or if the law does not provide, the scope of the security, the obligation, including the obligation to pay interest and to compensate for any damage, shall be deemed to be fully secured.

2. Secured obligations may comprise current obligations, future obligations and conditional obligations.

3. With respect to a future obligation which is going to arise within a guaranteed time limit, it shall be the secured obligation, unless otherwise agreed.

Article 294. Security for performance of future obligations

1. With respect to a future obligation, the parties may agree on the scope of the secured obligation and the deadline by which the secured obligation must be performed, unless otherwise prescribed by law.

2. When the future obligation arises, the parties are not required to re-establish the security for such obligation.

Article 295. Collateral

1. Collateral must be under the ownership rights of the securing party, except for the cases of lien on property or title retention.

2. Collateral may be described generally but must be identified.

3. Collateral may be existing property or off-plan property.

4. The value of collateral may be greater, equal or smaller than the value of the secured obligation.

Article 296. Single item of property used as security for performance of several obligations

1. A single item of property may be used as security for performance of several obligations if, at the time of establishment of the security transaction, the value of such property is greater than the total aggregate value of the secured obligations, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.

2. Where a single item of property is used as security for performance of several obligations, the securing party must notify the later secured party that the security property is being used as security for performance of other obligations. The provision of security on each occasion must be made in writing.

3. Where the security property must be realized in order to satisfy one obligation which has fallen due, the other obligations which have not yet fallen due shall also be deemed due and all secured parties shall be entitled to take part in the realization. The secured party which provided notice of realization of the property shall be responsible for realizing the property, unless otherwise agreed by the secured parties.

If the parties wish to continue to fulfill the obligations which have not yet fallen due, they may agree that the securing party will use other property as security for performance of the obligation which has fallen due.

Article 297. Effectiveness against third parties

1. Security shall take effect against a third party from the time of registration of such security or the secured party keeps or possess the collateral.

2. When the security takes effect against a third party, the secured party is entitled to reclaim the collateral and the payment prescribed in Article 308 of this Code and relevant laws.

Article 298. Registration of security

1. Security shall be registered as agreed by the parties or provided by law.

The registration shall be the condition for a secured transaction become valid only the case as prescribed by law.

2. A registered security shall take effect against third party from the time of registration.

3. The registration of security shall comply within regulations of law on registration of security.

Article 299. Cases of realization of collateral

1. An obligator fails to perform or perform not as agreed an obligation when it falls due.

2. An obligator must perform the secured obligation before time limit due to his/her violation against the obligation as agreed or prescribed by law.

3. Other cases as agreed by the parties or prescribed by law.

Article 300. Notification of realization of collateral

1. Before a collateral is realized, a secured party must notify the securing party and other secured parties of the realization of the collateral within a reasonable time limit.

If the collateral at risk of being damaged resulting in diminished value or lose the entire value, a secured party may realize it immediately and notify the securing party and other secured parties of the realization of such asset.

2. If the secured party does not notify the realization of collateral as prescribed in Clause 1 of this Article that cause damage to the securing party and/or other secured parties, compensation must be made.

Article 301. Giving collateral for realization

The holder of collateral is obliged to give it to the secured party for realization in any of the cases prescribed in Article 299 of this Code.

If the holder of collateral fails to give the asset, the secured party is entitled to request a court for settlement, unless otherwise prescribed by relevant laws.

Article 302. Right to reclaim collateral

The securing party may reclaim the collateral if, before the realization of the collateral, it completely performs its obligations and pay all expenses incurred for the late performance of obligations, unless otherwise prescribed by law.

Article 303. Methods of realizing collateral

1. The securing party and the secured party may agree any of the following methods of realizing collateral:

a) Put collateral up for an auction;

b) The secured party sells collateral itself;

c) The secured party accepts the collateral as substitutions for the performance of obligations of the securing party;

d) Other methods.

2. If there is no agreement on methods of realizing collateral as prescribed in Clause 1 of this Article, the collateral shall be put up for auction, unless otherwise prescribed by law.

Article 304. Selling collateral

1. The collateral shall be put up for auction as prescribed by law on property auction.

2. The collateral sold by the secured party must comply with the regulations on property sale in this Code and the regulations below:

a) The payment amount derived from the realization of collateral shall comply with Article 307 of this Code;

b) The owner of collateral and the person competent to realize the collateral, upon the completion of the sale, shall comply with procedures for transfer of ownership rights to the buyer.

Article 305. Acceptance of the collateral as substitution for the performance of obligations of the securing party

1. The secured party may accept the collateral as substitution for the performance of obligations of the securing party if agreed by the parties.

2. If there is no agreement prescribed in Clause 1 of this Article, the secured party may only accept the collateral as substitution for the performance of obligations of the securing party with the written consent of the securing party.

3. Where the value of the collateral is greater than the value of the secured obligation, the secured party must pay the difference amount to the securing party; where the value of the collateral is less than the value of the secured obligations then the unpaid obligations become unsecured obligations.

4. The securing party is obliged to follow the procedures for transfer of ownership rights to the secured party as prescribed by law.

Article 306. Valuation of collateral

1. The securing party and the secured party may agree on collateral prices or have the collateral valuated by an asset valuation organization upon the realization of the collateral.

If there is no agreement mentioned above, the collateral shall be valuated by an asset valuation organization.

2. The valuation of the collateral must be objective and in conformity with market price.

3. The asset valuation organization must compensate for any damage to the securing party and/or the secured party during the process of valuation due to its legal violations.

Article 307. Payment of the sum of money obtained from the realization of collateral

1. The sum of money obtained from the realization of the collateral after deducting from the cost of preservation, capture and realization of the collateral shall be paid in order of priority specified in Article 308 of this Code.

2. Where the sum of money obtained from the realization of the collateral, after deducting from the cost of preservation, seizure and realization of the collateral is greater than the value of secured obligations, the difference amount must be paid to the securing party.

3. Where the sum of money obtained from the realization of the collateral, after deducting from the cost of preservation, seizure and realization of the collateral is less than the value of secured obligations, part of the unpaid obligations are defined as unsecured obligations, unless the parties otherwise agree additional collateral. The secured party may request the obligor to perform the unpaid secured obligations.

Article 308. Order of priority for payment between joint secured parties

1. When an asset is used to secure the performance of many obligations, payment priority order between the joint secured parties shall be determined as follows:

a) If all types of security take effect against a third party, the order of priority for payment shall be determined according to the order of effect against the third party;

b) If there are some types of security take effect against a third party while some types of security do not take effect against the third party, the payment of obligations with security taking effect against the third party shall be given priority;

c) If all types of security do not take effect against a third party, the order of priority for payment shall be determined according to the order of establishment of types of security.

2. The order of priority for payment prescribed in Clause 1 of this Article may be changed as agreed by the parties. The subrogating party of the right to priority of payment shall only be given priority within the secured extent of the subrogated party.

Sub-section 2. PLEDGE OF PROPERTY

Article 309. Pledge of property

Pledge of property means the delivery by one party (hereinafter referred to as the pledgor) of property under its ownership to another party (hereinafter referred to as the pledgee) as security for the performance of an obligation.

Article 310. Effectiveness of pledge of property

1. Agreement on pledge of property shall take effect from the time of concluding, unless otherwise agreed or prescribed by law.

2. Pledge of property shall take effect against third party from the time at which the pledgee keeps the pledged property.

If an immovable property is the subject of pledge as prescribed in law, the pledge on immovable property shall take effect against third party from the time of registration.

Article 311. Obligations of pledgors

1. Deliver the pledged property to the pledgee as agreed.

2. Notify the pledgee of any third person rights with respect to the pledged property. In the case of failure to provide such notice, the obligee shall have the right to cancel the contract of pledge of property and demand compensation for damage or the right to maintain the contract and agree on the rights of the third person with respect to the pledged property.

3. Pay the pledgee reasonable expenses for taking care of and preserving the pledged property, unless otherwise agreed.

Article 312. Rights of pledgors

1. Require the pledgee to suspend use of the pledged property in cases provided in Clause 3 of Article 314 of this Code if the pledged property is in danger of losing its value or depreciating in value as a result of such use.

2. Require the pledgee to hold the pledged property to return the pledged property and related documents after the obligation secured by the pledge has been fulfilled.

3. Require the pledgee to compensate for any damage caused to the pledged property.

4. Sell, substitute, exchange, or give the pledged property to other property if so agreed by the pledgee or prescribed by law.

Article 313. Obligations of pledgees

1. Take care of and preserve the pledged property; if the pledgee loses or damages the pledged property, the pledgee must compensate the pledgor for the damage.

2. Do not sell, exchange, give or use the pledged property as security for the performance of another obligation.

3. Do not lease, lend, exploit the yield or income derived from, the pledged property, unless otherwise agreed.

4. Return the pledged property and related documents upon fulfillment of the secured obligation or where the pledge is substituted with another security.

Article 314. Rights of pledgees

1. Require a person unlawfully possessing or using the pledged property to return the property.

2. Demand the realization of the pledged property in accordance with the methods as agreed or as provided by law.

3. Lease, lend, exploit, and to enjoy the yield and income derived from, the pledged property if so agreed.

4. Receive reimbursement of reasonable expenses incurred in taking care of the pledged property upon returning the pledged property to the pledgor.

Article 315. Termination of pledges on property

A pledge of property shall terminate in any of the following cases:

1. The obligation secured by the pledge has terminated;

2. The pledge has been cancelled or substituted with another security;

3. The pledged property has been realized;

4. As agreed by the parties.

Article 316. Return of pledged property

Where a pledge of property is terminated in accordance with Clause 1 or Clause 2 of Article 315 of this Code or as agreed by parties, the pledged property and documents evidencing the ownership rights with respect to the property shall be returned to the pledgor. Any yield and income derived from the pledged property shall also be returned to the pledgor, unless otherwise agreed.

Sub-section 3. MORTGAGES ON PROPERTY

Article 317. Mortgage of property

1. Mortgage of property means the use by one party (hereinafter referred to as the mortgagor) of property under the ownership of the obligor as security for the performance of an obligation to the other party (hereinafter referred to as the mortgagee) without transferring such property to the mortgagee.

2. The mortgaged property shall be held by the mortgagor. The parties may agree to deliver the mortgaged property to a third person to hold.

Article 318. Mortgaged property

1. Where entire immoveable property or moveable property having auxiliary objects is mortgaged, such auxiliary objects shall also form part of the mortgaged property, unless otherwise agreed.

2. Where a portion of immoveable property or moveable property having auxiliary objects is mortgaged, such auxiliary objects shall also form part of the mortgaged property, unless otherwise agreed by the parties.

3. With respect to mortgage on land use rights that property on land is owned by the mortgagor, such property shall also part of the mortgaged property, unless otherwise agreed.

4. Where mortgaged property is insured, the mortgagee must notify the insurer that the insured property is being mortgaged. The insurer shall pay the insured sum directly to the mortgagee upon occurrence of an insured event.

If the mortgagee failed to notify the insurer that the insured property was mortgaged, the insurer shall pay the insured sum in accordance with the insurance contract and the mortgagor shall be obliged to make payment to the mortgagee.

Article 319. Effectiveness of mortgage of property

1. Agreement on mortgage of property shall take effect from the time of concluding, unless otherwise agreed or prescribed by law.

2. The mortgage of property shall take effect against third party from the time of registration.

Article 320. Obligations of mortgagor

1. Transfer documents related to the mortgaged property, unless otherwise agreed or prescribed by law.

2. Take care of and preserve the mortgaged property.

3. If the mortgaged property is in danger of losing its value or depreciating in value due to its exploitation, to take necessary remedial measures, including ceasing the exploitation of the mortgaged property.

4. When the mortgaged property is damaged, the mortgagor is obligated to, within a reasonable period, repair or substitute another property with equivalent value, unless otherwise agreed.

5. Provide information about the actual condition of the mortgaged property to for the mortgagee.

6. Deliver the mortgaged property to the mortgagee for realization in one of the cases prescribed in Article 299 of this Code.

7. Notify the mortgagee of any third person rights with respect to the mortgaged property (if any). In the case of failure to provide such notice, the mortgagee shall have the right to cancel the contract of mortgage of property and demand compensation for damage or the right to maintain the contract and agree on the rights of the third person with respect to the mortgaged property.

8. Do not sell, exchange or give the mortgaged property, except in the cases provided in Clauses 4 and 5 of Article 321 of this Code.

Article 321. Rights of mortgagor

1. Exploit, and to enjoy the yield and income derived from, the property, except where the yield and income also form part of the mortgaged property as agreed.

2. Invest in order to increase the value of the mortgaged property.

3. Recover the mortgaged property and related documents held by a third person when the obligation secured by the mortgage is terminated or is substituted by other security.

4. Sell or replace mortgaged property being goods rotating during the production and business process. In the case of a sale of mortgaged property being goods rotating during the production and business process, the right to require the purchaser to pay money, the proceeds received or the assets formed from the proceeds received shall form the mortgaged property in substitution for the property which was sold.

When a warehouse is mortgaged, the mortgagor may substitute goods in the warehouse but must ensure the value of the goods in the warehouse remains the value agreed.

5. Sell, exchange or give mortgaged property not being goods rotating during the production and business process with the consent of the mortgagee or as prescribed by law.

6. Lease or lend the mortgaged property provided that notice must be provided to the lessee and the borrower that the property is being mortgaged and that the mortgagee must also be notified that such notice has been provided.

Article 322. Obligations of mortgagees

1. Where the parties agree that the mortgagee will hold the documents relating to the mortgaged property, to return to the mortgagor such documents upon termination of the mortgage.

2. Follow procedures for realization of mortgaged property in accordance with regulations of law.

Article 323. Rights of mortgagees

1. Examine and inspect directly the mortgaged property provided that such examination and inspection does not hinder or cause difficulty to the use and exploitation of the mortgaged property.

2. Require the mortgagor to provide information on the current status of the mortgaged property.

3. Require the mortgagor to apply necessary measures to preserve the property and the value of the property if there is a danger that use and exploitation of the mortgaged property will cause loss of value or depreciation in value of the property.

4. Conduct the registration of mortgage as prescribed by law.

5. Require the mortgagor or a third person holding the mortgaged property to deliver it to the mortgagee for realization if, upon expiry of the term for fulfillment of the obligation, the obligor has failed to perform or performed incorrectly the obligation.

6. Hold documents related to mortgaged property as agreed by parties, unless otherwise prescribed by law

7. Follow procedures for realization of mortgaged property as prescribed in Article 299 of this Code.

Article 324. Rights and obligations of third parties holding mortgaged property

1. A third person holding mortgaged property has the following rights:

a) Exploit the property if so agreed;

b) Receive remuneration and be reimbursed for expenses incurred in taking care of and preserving the mortgaged property, unless otherwise agreed.

2. A third person holding mortgaged property has the following obligations:

a) Take care of and preserve the mortgaged property, and to compensate for any damage if the third person loses the mortgaged property or causes the mortgaged property to lose its value or depreciate in value;

b) Cease the exploitation of the property if it is in danger of losing its value or depreciating in value;

c) Return the mortgaged property to the mortgagee or mortgagor as agreed or prescribed by law.

Article 325. Mortgage on land use rights without mortgage of property on land

1. With respect to mortgage on land use rights without mortgage property on that land but the land user is also the owner of the property on land; such property shall also part of the realized property, unless otherwise agreed.

2. With respect to mortgage on land use rights that the land user is not also the owner of the property on land, such owner may keep using such land within his/her rights and obligations during the realization of the land use rights. The rights and obligations of the mortgagor in relation with the owner of the property on land shall be transferred to the transferee of the land use rights, unless otherwise agreed.

Article 326. Mortgage of property on land without mortgage on land use rights

1. With respect to mortgage of property on land without mortgage on land use rights but the owner of the property on land is also the land user, such land use rights shall also part of the realized property, unless otherwise agreed.

2. With respect to mortgage of property on land without mortgage on land use rights that the owner of the property on land is not also the land user, the transferee of property on land may keep using such property within the transferred rights and obligations from the owner of the property on land during the realization of the land use rights, unless otherwise agreed.

Article 327. Termination of property mortgages

A mortgage of property shall terminate in any of the following cases:

1. The obligation which is secured by the mortgage has terminated;

2. The mortgage of the property has been cancelled or substituted with another security;

3. The mortgaged property has been realized;

4. As agreed by the parties.

Sub-section 4. DEPOSIT, SECURITY COLLATERAL, ESCROW DEPOSIT
Article 328. Deposit
1. Deposit is an act whereby one party (hereinafter referred to as the depositor) transfers to another party (hereinafter referred to as the depositary) a sum of money or precious metals, gemstones or other valuable things (hereinafter referred to as the deposited property) for a period of time as security for the entering into or performance of a contract.
2. Upon a contract being entered into or performed, any deposited property shall be returned to the depositor, or deducted from the amount of an obligation to pay money. If the depositor refuses to enter into or perform the contract, the deposited property shall belong to the depositary. If the depositary refuses to enter into or perform the contract, it must return the deposited property and pay an amount equivalent to the value of the deposited property to the depositor, unless otherwise agreed.
Article 329. Security collateral
1. Security collateral is an act whereby a lessee of a movable property transfers a sum of money or precious metals, gems or other valuable things (hereinafter referred to as security collateral property) to the lessor for a specified time limit to secure the return of the leased property.
2. In cases where the leased property is returned, the lessee shall be entitled to reclaim the security collateral property after pay the rental; if the lessee does not return the leased property, the lessor shall be entitled to reclaim the leased property; if the leased property is no longer available for the return, the security collateral property shall belong to the lessor.
Article 330. Escrow deposit
1. Escrow deposit is an act whereby an obligor deposits a sum of money, precious metals, gems or valuable papers into an escrow account at a credit institution to secure the performance of an obligation.
2. In cases where the obligor has failed to perform or has improperly performed an obligation, the obligee shall be entitled to receive payment and compensation for damage caused by the obligor from the bank where the escrow deposit is affected, after deducting the bank service charges.
3. The procedures for making deposits and making payments shall be as provided by the law.
Sub-section 5. TITLE RETENTION
Article 331. Title retention
1. In a sale contract, the ownership of property of the seller may remain until the buyer pays the purchase price in full.
2. Title retention must be made in a separate document or included in the sale contract.
3. The title retention shall take effect against third party from the time of registration.
Article 332. Right to reclaim property
If the buyer fails to fulfill the payment obligation for the seller as agreed, the seller is entitled to reclaim the property. The seller shall refund the paid amount by the buyer deducted from the depreciated value due to use. Where the buyer lost or damaged property, the seller has the right to claim damages.
Article 333. Rights and obligations of the buyer
1. Using the property and enjoying the yield and income derived therefrom within the effective term of title retention.
2. Facing the risks of the property within the effective term of the title retention, unless otherwise agreed.
Article 334. Termination of title retention
The title retention shall terminate in any of the following cases:
1. Payment obligation fulfilled completely by the buyer;
2. The seller receives the property under title retention back;
3. As agreed by the parties.
Sub-section 6. GUARANTEES
Article 335. Guarantees
1. Guarantee means an undertaking made by a third person (hereinafter referred to as the guarantor) to an obligee (hereinafter referred to as the creditor) to perform an obligation on behalf of an obligor (hereinafter referred to as the principal debtor) if the obligation falls due and the principal fails to perform or performs incorrectly the obligation.
2. The parties may agree that the guarantor shall only be obliged to perform the obligation if the principal debtor is incapable of performing it.
Article 336. Scope of guarantees
1. A guarantor may guarantee an obligation in whole or in part on behalf of a principal debtor.
2. A guaranteed obligation includes interest on the principal, penalties and compensation for any damage and interest on late payment, unless otherwise agreed.
3. The parties may agree on using security as property to secure the performance of guaranteed obligation.
4. If the obligation to guarantee is an obligation arising in the future, the scope of guarantee is exclusive of any obligations arising after the guarantor being natural person dies or the guarantor being juridical person ceases to exist.
Article 337. Remuneration
The guarantor shall be entitled to receive remuneration if so agreed by the guarantor with the principal debtor.
Article 338. Joint guarantors
When more than one person guarantee an obligation, those persons must perform jointly the guarantee, except where it is agreed or provided by law that the guarantee comprises separate portions. The obligee may require any of the joint guarantors to perform the obligation in its entirety.
Where one of the joint guarantors has performed the entire obligation on behalf of the principal debtor, the guarantor may require the other guarantors to perform their respective portions of the obligation with respect to that guarantor.
Article 339. Relationship between guarantors and creditors
1. If the principal fails to perform or performs incorrectly the obligation, the creditor is entitled to request the guarantor to fulfill the guaranteed obligation , unless contracting parties has agreed that the guarantor only be required to perform the obligation on behalf of the principal debtor in case of the failure to perform obligation by the principal debtor.
2. A creditor may not require a guarantor to perform an obligation on behalf of the principal debtor until the obligation falls due.
3. Where a guarantor is able to offset an obligation with a principal debtor, a guarantor does not have to perform the guaranteed obligation.
Article 340. Rights to require of guarantors
Each guarantor may require the principal debtor to indemnify the guarantor to the extent of the guarantee, unless otherwise agreed.
Article 341. Discharge from guaranteed obligations
1. Where the guarantor must perform the guaranteed obligation but the creditor discharges the guarantor from an obligation, the principal debtor is discharged from performance of the obligation with respect to the creditor, except where it is agreed or provided by law.
2. Where one person from amongst the joint guarantors is discharged from the performance of its portion of the guaranteed obligation, the other joint guarantors must, nevertheless, perform their portion of the guaranteed obligation.
3. Where one person from amongst the joint creditors discharge the guarantor from the performance of its portion of the guaranteed obligation, the guarantor must, nevertheless, perform their portion of the guaranteed obligation with respect to remaining joint creditors.
Article 342. Civil liability of guarantor
1. If the principal debtor fails to perform or perform incorrectly the obligation, the guarantor is obligated to perform such obligation.
2. If the guarantor performs incorrectly the guaranteed obligation, the creditor is entitled to request the guarantor to pay the value of the breached obligation and compensate for any damage.
Article 343. Termination of guarantees
A guarantee shall terminate in any of the following cases:
1. The obligation secured by the guarantee terminates;
2. The guarantee is cancelled or is substituted by another security;
3. The guarantor has satisfied the guaranteed obligation;
4. As agreed by the parties.
Sub-section 7. FIDELITY GUARANTEES
Article 344. Fidelity guarantees provided by socio-political organizations
A socio-political organization at the grassroots level may provide a fidelity guarantee in order that poor individuals and households are able to borrow sums from banks or other credit institutions for purposes of production, business or provision of services in accordance with the regulations of law.
Article 345. Formalities and contents of fidelity guarantees
A loan guaranteed by a fidelity guarantee must be made in writing with certification of a socio-political organization in terms of conditions and circumstances of the borrower.
The agreement on fidelity guarantee must specify the loan amount, the purpose of loan, the term of loan, the interest rate, and the rights, obligations and responsibilities of the borrower, the lending bank or credit institution and the guarantor organization.
Sub-section 8. LIEN ON PROPERTY
Article 346. Lien on property
Lien on property means that the obligee (hereinafter referred to as the lienor) who is legally possessing the property being an object of a bilateral contract is entitled to retain the property when the obligor fails to perform the obligations or has performed the obligations not strictly as agreed upon.
Article 347. Establishment of lien on property
1. Lien on property shall arise from the due time for performance of obligation that the obligor failed to perform or perform incorrectly the obligation.
2. Lien on property shall take effect against third party from the time of possession of the possessor.
Article 348. Rights of lienors
1. Request the obligor to fulfill completely the obligations arising from a bilateral contract.
2. Require the obligor to pay expenses necessary for taking care of and keeping such property.
3. Exploit the property to obtain yield and income therefrom with the consent of the obligor.
The value of benefits from the exploitation of the property shall be offset against the value of the obligation of the obligor.
Article 349. Obligations of lienors
1. Take care and preserve the property
2. Do not change the status of the property.
3. Do not transfer or use the property without the consent of the obligor.
4. Return the property upon the complete performance of the obligation.
5. Compensate for lost or damaged property.
Article 350. Termination of lien on property
A lien on property shall terminate in any of the following cases:
1. The lienor actually no longer retains the property;
2. Contracting parties shall agree on another security instead of retain on property;
3. upon the complete performance of the obligation;
4. The property ceases to exist;
5. As agreed by the parties.
Section 4. CIVIL LIABILITY
Article 351. Civil liability arising from breach of civil obligations
1. An obligor which fails to perform or performs incorrectly an obligation has civil liability to the obligee.
Breach of obligations means that the obligor fails to perform the obligations on time, perform the obligations incompletely or incorrectly.
2. Where an obligor is not able to perform a civil obligation due to an event of force majeure, it shall not have civil liability, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
3. An obligor shall not have civil liability if it is able to prove that failure to perform an obligation is due entirely to the fault of the obligee.
Article 352. Responsibility for continuing performing obligations
When an obligor perform its obligations improperly, the obligee is entitled to request the obligor to continue perform such obligations.
Article 353. Late performance of civil obligations
1. Late performance of a civil obligation is the failure to have performed the civil obligation in whole or in part as at the expiry of the time-limit for the performance of such obligation.
2. The party being late in performance of a civil obligation must notify immediately the obligee about the failure to have performed the civil obligation in a timely manner.
Article 354. Postponement of performance of civil obligations
1. When it is not possible to perform a civil obligation on time, the obligor must inform immediately the obligee and may suggest postponement of performance of the civil obligation.
In the case of failure to notify the obligee, the obligor must compensate for any damage arising, unless otherwise agreed or unless it was impossible to provide notification due to objective reasons.
2. The obligor may postpone the performance of the obligation only if the obligee consents. The performance of the civil obligation in this case of postponement shall be deemed to be performance in a timely manner.
Article 355. Late acceptance of performance of civil obligations
1. The late acceptance of the performance of a civil obligation is where the time-limit for the fulfillment of the civil obligation has expired and the obligor has already fulfilled the civil obligation as agreed but the obligee does not accept the performance of such obligation.
2. When the subject matter of late acceptance of performance of a civil obligation is property, the obligor may hand over the property to a bailee must or take the necessary measures to take care of the property and is entitled to demand reimbursement of reasonable expenses. If the property is kept by a bailee, the obligor must notify the obligee.
3. The obligor has the right to sell property which is in danger of being damaged or of deteriorating, and shall pay the proceeds of sale of such property to the obligee after deducting necessary expenses for the preservation and sale of the property.
Article 356. Civil liability for failure to perform obligations to deliver objects
1. Where an obligor fails to deliver a distinctive object, the obligee has the right to require the obligor to deliver that particular object. If the object no longer exists or is damaged, the obligor must pay the value of the object.
2. Where an obligor fails to deliver a fungible object, the obligee has the right to require the obligor to deliver another fungible object. If there is no fungible object, the obligor must pay the value of the object.
3. Where an obligor fails to perform an obligation as provided in clauses 1 and 2 of this article and causes damage to the obligee, the obligor must compensate for any damage.
Article 357. Liability for late performance of the obligation to pay
1. Where the obligor makes late payment, then it must pay interest on the unpaid amount corresponding to the late period.
2. Interest arising from late payments shall be determined by agreement of the parties, but may not exceed the interest rate specified in paragraph 1 of Article 468 of this Code; if there no agreement mentioned above, the Clause 2 of Article 468 of this Code shall apply.
Article 358. Civil liability for failure to perform obligations to perform acts or not to perform acts
1. Where an obligor fails to perform an act which it must perform, the obligee has the right to request the obligor to perform the act, or the obligee may perform the act or assign the performance of the act to another person and to require the obligor pay reasonable expenses incurred and compensate for any damage.
2. Where a person has an obligation not to perform an act but, nevertheless, performs such act, the obligee has the right to require the obligor to cease performing the act, make restitution and compensate for any damage.
Article 359. Liability for late acceptance of performance of civil obligations
An obligee which is late in accepting the performance of a civil obligation, and thereby causes damage to the obligor, must compensate the obligor for any damage and shall accept all risks arising from the time when acceptance fell due, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Article 360. Liability for compensation due to breach of obligations
With respect to damage caused by breach of an obligation, the obligor must compensate for the whole damage, unless otherwise agreed or prescribed by law.
Article 361. Damage caused by breach of obligations
1. Damage caused by breach of obligations comprises physical damage and spiritual damage.
2. The physical damage means those actual physical losses, comprising loss of property, reasonable expenses to prevent, mitigate or restore damage, and the actual loss or reduction of income.
3. Spiritual damage means losses related to life, health, honor, dignity or reputation and other personal benefits of an entity.
Article 362. The obligation to prevent or limit damage
The obligee must adopt the necessary and reasonable measures to prevent or limit its damage.
Article 363. Compensation for damages in case of the aggrieved party at fault
Where the breach of the obligations and damage incurred due to part of the fault of the aggrieved party, the violating party only be required to pay damages corresponding to its degree of fault.
Article 364. Fault in civil liability
Fault in civil liability includes intentional fault and unintentional fault.
Intentional fault means that a person is fully aware that its act will cause damage to another person but, nevertheless, performs the act and, irrespective of whether or not it so wishes, allows the damage to occur.
Unintentional means that a person does not foresee that its act is capable of causing damage, even though it knows or should know that the damage will occur, or where it does foresee that such act is capable of causing damage but believes that the damage will not occur or will be able to be prevented.
Section 5. TRANSFER OF RIGHT TO DEMAND AND TRANSFER OF CIVIL OBLIGATIONS
Article 365. Transfer of right to demand
1. A party having the right to demand the performance of a civil obligation may transfer such right to demand to a subrogatee of the obligee as agreed, except in the following cases:
a) The right is the right to demand support or the right to demand compensation for any damage resulting from harm to life, health, honor, dignity or reputation;
b) The obligee and the obligor agree that the right to demand may not be transferred;
2. Where a person having a right to demand transfers such right to a subrogatee, the subrogatee of the obligee shall become the person having the right to demand. The transfer of right to demand does not require the consent of the obligor.
A person transferring a right must notify the obligor in writing of the transfer of the right to demand, unless otherwise agreed. If the person transferring the right fails to notify the obligor thereby the obligor incurs expenses, the person transferring the right must pay for those expenses.
Article 366. Obligation to provide information and documents
1. A person transferring a right to demand must provide the necessary information and the relevant documents to the subrogatee of the obligee.
2. A person transferring a right to demand and breaching the provisions in Clause 1 of this Article, thereby causing damage, must compensate for such damage.
Article 367. No liability after transfer of right to demand
A person transferring a right to demand shall not be liable for the capability of the obligor to perform the obligation, unless otherwise agreed.
Article 368. Transfer of right to demand performance of secured civil obligations
Where a right to demand the performance of a secured civil obligation is transferred, the transfer of the right to demand shall include the security.
Article 369. Right to refuse of obligors
1. Where the obligor is not notified of the transfer of the right to demand or where the subrogatee of the obligee does not prove the authenticity of the transfer of the right to demand, the obligor has the right to refuse to perform the obligation with respect to the subrogatee of the obligee.
2. Where the obligor is not notified of the transfer of the right to demand and has already fulfilled the obligation with respect to the person having transferred the right to demand, the subrogatee of the obligee may not demand the obligor to perform the obligation with respect to that subrogatee.
Article 370. Transfer of civil obligations
1. An obligor may transfer a civil obligation to a subrogatee of the obligor with the consent of the obligee, except where the obligation is personal to the obligor or where the law provides that the obligation may not be transferred.
2. Upon a transfer of the obligation, the subrogatee of the obligor shall become the obligor.
Article 371. Transfer of secured civil obligations
Where a secured civil obligation is transferred, the security shall terminate, unless otherwise agreed.
Section 6. TERMINATION OF CIVIL OBLIGATIONS
Section 372. Termination of civil obligations
A civil obligation shall terminate in any of the following cases:
1. The obligation is fulfilled;
2. The parties so agree;
3. The obligee waives performance of the obligation;
4. The obligation is substituted by another civil obligation;
5. The obligation is offset;
6. The obligee and the obligor merge;
7. The limitation period for a release from the civil obligation has expired;
8. The obligor being a natural person dies, or the obligor being a juridical person ceases to exist, and the obligation must be performed by that particular natural person or juridical person;
9. The obligee being a natural person dies and the right to demand does not form part of the bequeathed estate, or the obligee being a juridical person ceases to exist and the right to demand is not able to be transferred to another juridical person;
10. A distinctive object which is the subject matter of the civil obligation no longer exists and is substituted by another civil obligation.
11. Other cases as provided by law.
Article 373. Fulfillment of civil obligations
The civil obligation shall be deemed to be have been fulfilled when the obligor has performed the obligation in its entirety, or has performed a portion of the obligation and the obligee waives any further performance.
Article 374. Fulfillment of civil obligations where obligees are late in accepting subject matter of obligations
When an obligee is late in accepting the subject matter of an obligation which is an object, the obligation to deliver an object shall be fulfilled at the moment when the object is deposited for bailment as prescribed in Clause 2 Article 355 of this Code.
Article 375. Termination of civil obligations by agreement
Parties may agree to terminate a civil obligation at any time but must not cause damage to the interests of the State or the public or the legal rights or interests of other persons.
Article 376. Termination of civil obligations due to waiver
1. A civil obligation shall terminate when the obligee waives the obligation of the obligor, unless otherwise provided by law.
2. When a secured civil obligation is waived, the security arrangement shall also terminate.
Article 377. Termination of civil obligations by substitution
1. Where parties agree to substitute an original civil obligation with another civil obligation, the original civil obligation shall terminate.
2. A civil obligation shall also terminate if the obligee has accepted another property or the performance of another act as a substitute for the property or act previously agreed.
3. Where a civil obligation is an obligation to support others or to compensate for any damage due to harm to life, health, honor, dignity or reputation, or another personal obligation which is not able to be transferred to other persons, such obligation may not be substituted with another obligation.
Article 378. Termination of civil obligations where obligations are offset
1. Where parties have reciprocal obligations with respect to fungible objects, when both obligations fall due, the parties shall not be required to perform their obligations to each other, and the obligations shall be deemed to have terminated, unless otherwise provided by law.
2. Where the values of properties or acts are not equivalent, the parties shall settle with each other the difference in value.
3. Objects having monetary value may be used to offset an obligation to pay money.
Article 379. Cases where civil obligations may not be offset
A civil obligation may not be offset in the following cases:
1. The civil obligation is in dispute;
2. The obligation is to compensate for harm to life, health, dignity, honor or reputation;
3. The obligation is to support others;
4. Other obligations as provided by law.
Article 380. Termination of civil obligations upon merger of obligor and obligee
A civil obligation of an obligor shall terminate when the obligor becomes the obligee with respect to that particular obligation.
Article 381. Termination of civil obligations due to expiry of duration of waiver of civil obligation
Upon expiry of the duration of waiver of a civil obligation, the obligation shall terminate.
Article 382. Termination of civil obligations when obligor being natural person dies or when obligor being juridical person ceases to exist
Where parties have agreed or the law provides that an obligation must be performed by a particular obligor, when such natural person dies or such juridical person ceases to exist, the obligation shall terminate.
Article 383. Termination of civil obligations when distinctive objects no longer exist
An obligation to deliver a distinctive object shall terminate when such distinctive object no longer exists.
Parties may agree on the substitution of such object with another object or on compensation for any damage.
Article 384. Termination of civil obligations in cases of bankruptcy
In cases of bankruptcy, civil obligations shall terminate in accordance with the Law on bankruptcy.
Section 7. CONTRACTS
Sub-section 1. ENTERING INTO CIVIL CONTRACTS
Article 385. Definition of civil contract
Civil contract means an agreement between parties in relation to the establishment, modification or termination of civil rights and obligations.
Article 386. Offers to enter into civil contracts
1. Offer to enter into a contract means a clear expression by the offeror of its intention to enter into a contract and to be bound by such offer made to another specific party or the public (hereinafter referred to as the offeree).
2. Where an offer to enter into a contract has specified the time for reply and the offeror enters into a contract with a third person during the time-limit for reply by the offeree, if the offeror fails to enter into the contract with the offeree and the offeree suffers damage, the offeror must compensate the offeree for such damage.
Article 387. Information in entering into contracts
1. Each party must notify the other party of any piece of information affecting the acceptance of offer to enter into the contract by the latter party.
2. When a party receives any secret information from the other party during the process of entering into the contract, it must protect that information and may not use it for its own purposes or other illegal purposes.
3. Any party violating Clause 1 or Clause 2 of this Article thereby causes damage must compensate for it.
Article 388. Time-limit within which offer to enter into contract remains effective
1. The time-limit within which an offer to enter into a contract remains effective shall be determined as follows:
a) Where an offeror has specified such time-limit;
b) Where an offeror has not specified the time-limit, the offer to enter into the contract is effective as from the time the offeree receives the offer.
2. The following cases shall be deemed to be receipt of an offer to enter into a contract:
a) The offer is delivered to the place of residence if the offeree is a natural person, or the offer is delivered to the head office if the offeree is a juridical person;
b) The offer is placed into the official information system of the offeree;
c) When the offeree knows about the offer to enter into a contract by way of other means.
Article 389. Modification or withdrawal of offers to enter into contracts
1. An offeror may modify or withdraw an offer to enter into a contract in the following cases:
a) If the offeree receives notice of modification or withdrawal of the offer prior to or at the same time as receipt of the offer;
b) The offeror clearly specified the circumstances in which the offer could be modified or withdrawn and such circumstances have in fact arisen.
2. When the offeror modifies the contents of the offer, that offer shall be deemed to be a new offer.
Article 390. Rescission of offers to enter into contracts
If the offeror exercises the right to rescind the offer to enter into a contract on the ground that such right was specified in the offer, the offeror must notify the offeree and such notice shall only be effective if the offeree receives the notice prior to the offeree providing its acceptance of the offer to enter into the contract.
Article 391. Termination of offers to enter into contracts
An offer to enter into a civil contract shall terminate in the following cases:
1. The offeree replies that the offer is accepted.
2. The offeree replies that the offer is not accepted;
3. The time-limit for acceptance has expired;
4. When notice of modification or withdrawal of the offer becomes effective;
5. When notice of rescission of the offer becomes effective;
6. As agreed by the offeror and the offeree within the time-limit within which the offer to enter into a contract remains effective.
Article 392. Amendment of offer proposed by offeree
When an offeree accepts the offer to enter into a contract but specifies conditions or amendments to the offer, the offeree shall be deemed to have made a new offer.
Article 393. Acceptance of offers to enter into contracts
1. Acceptance of an offer to enter into a contract means a reply by the offeree to the offeror accepting the entire contents of the offer.
2. The silence of the offeree shall not mean an acceptance of the offer to enter into the contract, unless it is agreed upon or habit established by the parties.
Article 394. Time-limits for acceptance of offers to enter into civil contracts
1. Where an offeror has specified a time limit for reply, a reply accepting shall only be effective if it is made within that time limit. If the offeror receives an acceptance after the time-limit has expired, such acceptance shall be deemed to be a new offer from the party which is late in replying.
When the offeror does not specify the time limit for reply, the reply accepting shall only be effective if it is made within reasonable period.
2. If a notice of acceptance of an offer to enter into a contract arrives late for objective reasons which the offeror knows or should know, such notice shall still be effective, unless the offeror immediately replies that it does not agree with such acceptance by the offeree.
3. Where the parties communicate directly, including conversations by telephone or other means of communication, the offeree must reply immediately as to whether or not it will accept, except where there is an agreement on the time-limit for reply.
Article 395. Cases where offeror dies or lacks of legal capacity or has limited cognition and behavior control
Where the offeror dies or lacks of legal capacity or has limited cognition and behavior control after the offeree has replied accepting the offer, the offer to enter into a contract shall still be valid, unless the contents of contract is associated with the personal identity of the offeror.
Article 396. Cases where offeree dies or lacks of legal capacity or has limited cognition and behavior control
Where the offeree dies or lacks of legal capacity or has limited cognition and behavior control after the offeree has replied accepting the offer, the offer to enter into a contract shall still be valid, unless the contents of contract is associated with the personal identity of the offeror.
Article 397. Withdrawal of notice of acceptance to enter into contract
The offeree may withdraw notice of acceptance to enter into a contract if such notice arrives prior to or at the same time as the offeror receives the reply accepting the offer to enter into a contract.
Article 398. Contents of contracts
1. The contracting parties may agree on the contents of a contract.
2. A contract may have the following contents:
a) Subject matter of the contract;
b) Quantity and quality;
c) Price and method of payment;
d) Time-limit, place and method of performing the contract;
dd) Rights and obligations of the parties;
e) Liability for breach of contract;
g) Methods of settlement of disputes.
Article 399. Places for entering into contracts
The place where a contract is entered into shall be as agreed by the parties; if there is no agreement, such place shall be the residence of the individual, or the head office of the legal entity, having made the offer to enter into the contract.
Article 400. Time when contracts are entered into
1. A contract is entered into at the time when the offeror receives the reply accepting to enter into the contract.
2. If the parties have agreed that silence shall constitute an acceptance within a time limit, the contract shall also be deemed to be entered into when such time-limit has expired.
3. The time when an oral contract is entered into is the time when the parties have reached agreement on the contents of the contract.
4. The time when a written contract is entered into shall be the time when the last party signs the contract or by other forms of written acceptance.
If a contract is entered into orally and then it is made in writing, the time when the contract is entered into shall be determined as prescribed in Clause 3 of this Article.
Article 401. Effectiveness of contracts
1. A contract legally entered into shall take effect from the time when it is entered into, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
2. From the effective date of the contract, contracting parties must mutually exercise rights and perform obligations as agreed. A contract may be amended or terminated as agreed by the parties or prescribed by law.
Article 402. Principal types of contracts
Contracts comprise the following principal types:
1. A bilateral contract is a contract whereby each party has an obligation to the other;
2. A unilateral contract is a contract whereby only one party has an obligation;
3. A principal contract is a contract the effectiveness of which does not depend on another contract;
4. An ancillary contract is a contract the effectiveness of which depends on a principal contract;
5. A contract for the benefit of a third person is a contract whereby contracting parties must perform obligations for the benefit of a third person and the third person enjoys benefits from such performance;
6. A conditional contract is a contract the performance of which depends on the occurrence, modification or termination of a specified event.
Article 403. Appendices to contracts
1. Appendices providing details on certain terms and conditions of a contract may be attached to the contract. The appendices shall have the same effectiveness as the contract. The contents of the appendices shall not contradict the contents of the contract.
2. If the terms and conditions of the appendices contradict the terms and conditions of the contract, such terms and conditions of the appendices shall be ineffective, unless otherwise agreed. If the parties agree that the terms and conditions of the appendices contradict the terms and conditions of the contract, the terms and conditions of the contract which are contradicted shall be deemed to have been amended.
Article 404. Interpretation of contracts
1. Where a contract contains terms and conditions which are unclear, the interpretation of such terms and conditions shall be based not only on the wording of the contract but also on the mutual intentions of the parties during the process prior to and after the time of establishment and performance of the contract.
2. Where a term of a contract may be interpreted in different ways, it shall be interpreted in the way which, when effective, will best benefit the parties.
3. Where the wording of a contract may be interpreted in different ways, such wording shall be interpreted in the way most appropriate to the nature of the contract.
4. Where a contract contains a term or wording which is difficult to understand, such term or wording shall be interpreted in accordance with the customary practice of the place where the contract was entered into.
5. Where there is a conflict between the mutual intentions of the parties and the wording used in the contract, the mutual intentions of the parties shall be used in order to interpret the contract.
6. Where the party in a powerful position inserts into the contract contents which are disadvantageous to the party in a weak position, the contract shall be interpreted in a manner favoring the party in a weak position.
Article 405. Standard form contracts
1. Standard form contract means a contract containing terms and conditions which are prepared by a party based on a standard form requiring the other party to reply within a reasonable period of time. If the offeree accepts, it shall be deemed to have accepted the entire contract provided by the offeror.
The standard form contract must be public in order for the parties to know or should know the contents of the contract.
Procedures for announcement of standard form contract shall comply with regulations of law.
2. Where a standard form contract contains terms and conditions which are unclear, such terms and conditions shall be interpreted in a manner favoring the offeree.
3. Where a standard form contract contains provisions exempting the party providing such standard form contract from liability, or increasing the liability of or waiving legitimate interests of the other party, such provisions shall be ineffective, unless otherwise agreed.
Article 406. General trading conditions in concluding contracts
1. General trading conditions are stable terms announced by a party to apply to the offeree; if the offeree accepts the contract is then deemed to accept these terms.
2. General trading conditions shall be effective only with the parties as long as these conditions have been publicly in order for the parties to know or should know them.
The procedures for announcement of general trading conditions shall comply with regulations of law.
3. The general trading conditions must ensure equality between the parties. If the general trading conditions contain provisions on discharge of liability from the party giving the general trading conditions, increase of responsibility or removal of the legitimate interests of the other party, these provisions do not take effect, unless otherwise agreed.
Article 407. Invalid civil contracts
1. The provisions on invalid civil transactions in Articles 123 to 138 inclusive of this Code shall also govern invalid contracts.
2. Invalidity of a principal contract shall terminate an ancillary contract, unless the parties agree that the ancillary contract replaces the principal contract. This provision shall not apply with respect to security for the performance of civil obligations.
3. Invalidity of an ancillary contract shall not terminate the principal contract, unless the parties agree that the ancillary contract is an inseparable part of the principal contract.
Article 408. Invalidity of civil contracts due to impossibility of performing subject matter
1. If, immediately as from the time a contract is signed, it is impossible to perform the subject matter of the contract for objective reasons, the contract shall be invalid.
2. If, when entering into a contract, one party knew or should have known that it was impossible to perform the subject matter of the contract for objective reasons but failed to notify the other party which entered into the contract, the former party must compensate the latter party for damage, unless the latter party knew or should have known that it was impossible to perform the subject matter of the contract.
3. The provision in Clause 1 and Clause 2 of this Article shall also apply to a contract containing one or more parts with subject matter which is impossible to perform, but the remaining parts of the contract shall remain valid.
Sub-section 2. PERFORMANCE OF CONTRACTS
Article 409. Performance of unilateral contracts
With respect to a unilateral contract, the obligor must perform the obligation strictly as agreed. The obligor may only perform the obligation prior to or after the time-limit with the consent of the obligee.
Article 410. Performance of bilateral contracts
1. With respect to a bilateral contract, where the parties have agreed on a time limit for the performance of an obligation, each party must perform its obligation when the obligation falls due. One party may not postpone performance by reason of the other party not having performed the obligations owed to the former party, except in the cases provided in Articles 411 and 413 of this Code.
2. Where the parties have no agreement on which party will perform its obligation first, the parties must perform their obligations concurrently; where obligations are not able to be performed concurrently, the obligation the performance of which will take longer shall be performed first.
Article 411. Right to postpone performance of civil obligations in bilateral contracts
1. The party which is required to perform its obligation first has the right to postpone the performance of such obligation, if the property of the other party has substantially decreased in value such that its obligation is not able to be performed as undertaken, until the other party is able to perform its obligation or has a guarantor.
2. The party which is required to perform its obligation last has the right to postpone the performance of such obligation when it falls due if the party which was required to perform its obligation first failed to do so when such obligation fell due.
Article 412. Lien on property in bilateral contracts
If the obligor fails to perform his/her obligations, the obligee shall establish the right to lien on property of the obligor as prescribed in Article 346 to Article 350 of this Code.
Article 413. Obligations not able to be performed due to fault of obligee
With respect to a bilateral contract, when one party is not able to perform its obligations due to the fault of the other party, the former party has the right to demand the latter party to continue to perform its obligation with respect to the former party or has the right to cancel the contract and demand compensation for damage.
Article 414. Failure to perform obligations not due to fault of parties
With respect to a bilateral contract, when one party is not able to perform its obligations but there is no fault of any party, the party not being able to perform does not have the right to demand the other party to perform its obligation with respect to the former party. When one party has performed part of its obligations, such party has the right to demand the other party to perform its corresponding obligation with respect to the former party.
Article 415. Performance of contracts for benefit of third parties
Where a contract is performed for the benefit of a third person, the third person has the right to demand personally the obligor to perform the obligations with respect to such third person. If there is a dispute between the parties over the performance of the contract, the third person does not have the right to demand performance until the dispute is resolved.
An obligee also has the right to demand the obligor perform a contract for the benefit of a third person.
Article 416. Right to waive of third persons
1. Where a third person waives its right to benefits prior to the performance of an obligation by an obligor, the obligor shall not be required to perform the obligation but must notify the obligee, the contract shall be deemed to be cancelled, and each party shall return anything it has received from the other party.
2. If a third person waives its [right to] benefits after the obligor has performed the obligation, the obligation shall be deemed to have been fulfilled and the obligee must perform its undertakings with respect to the obligor. In this case, benefits derived from the contract shall be enjoyed by a party that should have been the beneficiary if the contract is performed for the interests of a third party, unless otherwise agreed.
Article 417. No amendment or cancellation of contracts for benefit of third persons
Where a third person has agreed to receive a benefit, the parties to the contract may not amend or cancel the contract, even where the contract is yet to be performed, except with the consent of the third person.
Article 418. Agreements on fines against violations
1. Agreements on fines for violations are reached by the parties to a contract which requires the violating party to pay a fine to the aggrieved party.
2. The fine levels shall be agreed among the parties, unless otherwise prescribed by relevant laws.
3. The parties may reach an agreement that the violating party has to pay only a fine for violations and is not liable to any compensation for damage, or has to pay both a fine for violations and a compensation for damage.
In case the parties have an agreement on fines against violation which does not specify that the violating party has to pay both a find for violations and a compensation for damage, then the violating party has to pay only the fine for violations.
Article 419. The damage to be compensated for breach of contract
1. The damage to be compensated for breach of contractual obligations is determined in accordance with Clause 2 of this Article, Article 13 and Article 360 ​​of this Code.
2. The obligee may demand compensation for damage to its supposed benefits that will be enjoyed by the contract offer. The obligee also may request the obligor to pay the costs incurred due to its non-fulfillment of contractual obligations which do not overlap with the compensation for damages for contractual benefits.
3. At the request of the obligee, a court may compel the obligor to pay spiritual damages to the obligee. The damages shall be decided by the court according to contents of case.
Article 420. Performance of contract upon the basic change of circumstances
1. The change of circumstances shall be deemed basic when it meets all following conditions:
a) The circumstances change due to objective reasons occurred after the conclusion of the contract;
b) At the time of concluding the contract, the parties could not foresee a change in circumstances;
c) The circumstances change such greatly that if the parties know in advance, the contract has not been concluded or are concluded, but with completely different content;
d) The continuation of the contract without the change in the contract would cause serious damage to one party;
dd) The party having interests adversely affected has adopted all the necessary measures in its ability, in accordance with the nature of the contract, cannot prevent or minimize the extent of effect.
2. In the case of basic circumstances change, the affected party may request the other party to the re-negotiate the contract in a reasonable period of time.
3. If the parties cannot reach an agreement on amending the contract within a reasonable period of time, any of the parties may request a court to:
a) Terminate the contract at a specific time;
b) Amend the contract to balance the lawful rights and interests of the parties due to basic change of circumstances.
The court may only decide to amend the contract in the event that the termination of the contract would cause greater damage than the cost to perform the contract if it is modified.
4. In the process of negotiating amendments and termination of the contract and the court handling the case, the parties must continue to perform its obligations under the contract, unless otherwise agreed.
Sub-section 3. AMENDMENT AND TERMINATION OF CONTRACTS
Article 421. Amendment to contracts
1. Parties may agree to amend a contract.
2. Each contract may be amended as prescribed in Article 420 of this Code.
3. Each amended contract must also comply which the formalities of the initial contract.
Article 422. Termination of contracts
A civil contract shall terminate in any of the following cases:
1. The contract has been completed;
2. The parties so agree;
3. Where a contract is only able to be performed by a particular natural person or juridical person having entered into the contract, and that particular natural person dies or that juridical person ceases to exist.
4. The contract is cancelled or unilaterally terminated;
5. The contract is not able to be performed because the subject matter of the contract no longer exists;
6. The contract terminates as prescribed in Article 420 of this Code;
7. Others circumstances as provided by law.
Article 423. Cancellation of contracts
1. A party has the right to cancel a contract and shall not be liable to compensate for damage in any of the following cases:
a) A violation of contract by the other party gives rise to cancellation as agreed by the parties;
b) The other party seriously violates the obligations in the contract;
c) Others circumstances as provided by law.
2. Serious violation means the failure to fulfill obligations properly by a party leading the failure to achieve the purposes of entering into contract by the other party.
3. A party cancelling a contract must notify the other party immediately of the cancellation [and] must compensate if the failure to notify causes damage.
Article 424. Cancellation of the contract due to late performance of obligations
1. Where the obligor fails to perform the obligations that the obligee requests in a reasonable period of time but the obligor still fails to perform, the obligee may cancel the contract.
2. If, due to the nature of the contract or by the will of the parties, the contract will not achieve the objective if it is not performed within a certain time limit, but the obligor fails to perform that contract upon the expiry date of such time limit, the obligee has the right to cancel the contract without adherence to Clause 1 of this Article.
Article 425. Cancellation of the contract due to inability to perform
Where the obligor cannot perform part or all of its obligations to make the purpose of the obligee may not be reached, the obligee party can cancel the contract and claim damages.
Article 426. Cancellation of the contract in the case of lost or damaged property
Where a party losses or causes damage to property being the subject of a contract that cannot be refunded or compensated by other property or cannot be repaired or replaced with the same type of property, the other party may cancel contract.
The violating party shall compensate in cash equal to the value of lost or damaged property, unless otherwise agreed or stipulated in Clause 2, Clause 3, Article 351 and Article 363 of this Code.
Article 427. Consequences of cancellation of contracts
1. When a contract is canceled, the contract is void from the time of signing; the parties do not have to fulfill the obligations agreed upon, except for agreement on fines against violations, compensation and settlement of disputes.
2. The parties must return to each other what they have received after deducting from the reasonable costs of contract performance and cost of preservation and development of property.
The refund is made in kind. In case it cannot be returned in kind, it is worth the money to repay.
Where the parties are jointly obliged to refund, the refund must be made at the same time, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
3. The aggrieved party shall be compensated due to breach of obligations of the other party.
4. The settlement of the consequences of the cancellation of the contract relating to personal rights shall comply with this Code and other relevant law provisions.
5. In case of canceling the contract without grounds specified in Articles 423, 424, 425 and 426 of this Code, the cancellation of the contract is determined as the violating party to perform its obligations and responsibilities to comply with its obligations under the provisions of this Code, other relevant laws.
Article 428. Unilateral termination of performance of contracts
1. A party has the right to terminate unilaterally the performance of a contract without any compensation for damage when a party violates its obligations seriously if so agreed by the parties or so provided by law.
2. A party terminating unilaterally the performance of a contract must notify the other party immediately of its termination of the contract and must compensate if the failure to notify causes damage.
3. Where the performance of a contract is terminated unilaterally, it shall terminate from the time when the other party is notified of the termination. In such case, the parties are not required to continue to perform their obligations, except for agreement on fines for violations, compensation for damage and settlement of disputes. A party which has already performed its obligation may demand the other party to make payment for the performed obligation.
4. The aggrieved party shall receive a compensation for damage caused by the improper performance of obligation by the violating party.
5. If a contract is terminated unilaterally without any basis prescribed in Clause 1 of this Article, the party terminating unilaterally the performance of the contract shall be deemed to be the violating party and must perform civil liability as prescribed in this Code and relevant laws.
Article 429. Limitation period for initiating legal action with respect to contracts
The limitation period for initiating legal action to request a court to resolve a dispute relating to a contract is three years from the date on which the party entitled to request knows or should know that their lawful rights and interests are infringed.

Chapter XVI

COMMON CONTRACTS

Section 1. SALE CONTRACTS OF PROPERTY
Article 430. Sale contract of property
Sale contract means an agreement between parties whereby a seller is obligated to transfer the ownership rights of property to the purchaser and the purchaser is obligated to make a payment to the seller.
Sale contracts of houses or sale contracts of houses for other purposes shall comply with this Code, the Law on Housing and relevant laws.
Article 431. Subject matter of sale contracts
1. Each property prescribed in this Code may be the subject matter of a sale contract. If a property is banned or restricted from transfer as prescribed by laws, it shall become a subject matter of a sale contract if it complies with the regulations of such laws.
2. The property is under ownership of the seller and the seller has the right to sell it.
Article 432. Quality of objects for sale
1. The quality of an object for sale and purchase shall be as agreed by the parties.
2. Where the quality of an object has been proclaimed or is provided by a competent authority, the quality of the object agreed by the parties shall not be lower than the quality proclaimed standard or the stipulations of the competent authority.
3. Where parties have not agreed on or agree unclearly on the quality of the object for sale, its quality shall conform to requirements pertaining to quality of the object proclaimed or prescribed by a competent authority or by industry standards.
If there is no quality standard, regulations of a competent authority and industry standard in terms of an object for sale, its quality shall be determined according to normal standards or separate standards in conformity with the purposes of entering into contract and as prescribed in the Law on consumers’ right protection.
Article 433. Price and method of payment
1. Price shall be as agreed by the parties or as determined by a third person at the request of the parties. With respect to property in a transaction for which a competent authority has provided price and method of payment, the parties shall reach an agreement in accordance with such regulations.
2. Where parties reach no agreement or reach an agreement with unclear terms about price and method of payment, the price shall be determined according to the market price and the method of payment shall be determined according to the customary practice at the time and place of entering into the contract.
Article 434. Time limits for performance of sale contracts
1. The time limit for performance of a sale contract shall be as agreed by the parties. The seller must deliver the property to the purchaser at the agreed time. The seller may only deliver the property prior to the time limit with the consent of the purchaser.
2. Where the parties have not agreed on a time limit for delivery of the property, the purchaser has the right to demand, at any time, the seller to deliver the property and the seller also has the right to demand, at any time, the purchaser to accept the property, but the parties must give an advanced reasonable notice to each other.
3. The purchaser shall make the payment according to the agreed time. Where the parties have no agreement or have an unclear agreement on the time-limit for payment, the purchaser must pay immediately upon receipt of the property or documents proving the ownership of the property.
Article 435. Place for delivery of property
The place for delivery of the property shall be as agreed by the parties. If there is no agreement, Clause 2 of Article 277 of this Code shall apply.
Article 436. Method for delivery of property
1. Property shall be delivered by the method as agreed by the parties. If there is no agreement on the method for delivery of the property, the property shall be delivered at one time directly to the purchaser.
2. If the parties agreed that the seller shall deliver property to the purchaser many times, but the seller violates obligation of delivery in a certain time, the purchaser may cancel the part of contract related to such violation and claim compensation.
Article 437. Liability in respect of delivery of objects in incorrect quantities
1. Where a seller delivers objects in a quantity which is more than that agreed, the purchaser has the right to accept or not to accept the excess. If it accepts the excess, payment shall be made in accordance with the agreement on the excess.
2. Where a seller delivers objects in a quantity which is less than that agreed, the purchaser has one of the following rights:
a) Accept the amount delivered and set a time-limit for the seller to deliver the amount outstanding;
b) Accept the amount delivered and demand compensation for damage;
c) Cancel the contract and demand compensation for damage if the violation prevents the purchaser from achieving the purposes of enter into the contract.
Article 438. Liability in respect of delivery of incomplete integrated objects
1. Where an integrated object is delivered incomplete, thereby rendering the object unusable, the purchaser has one of the following rights:
a) Accept the object and demand the seller to deliver the remaining parts, demand compensation for damage, and postpone payment in respect of the parts received until the missing parts are delivered;
b) Cancel the contract and demand compensation for damage.
2. Where a purchaser has paid for, but not yet accepted, the delivery of an incomplete integrated object, the purchaser shall be paid interest on the amount pre-paid as agreed by the parties provided it does not exceed the interest rate prescribed in Clause 1 Article 468 of this Code. If the parties do not agree the interest rate, Clause 2 Article 468 of this Code shall apply and the purchaser may demand the seller to compensate for damage due to the delivery of the incomplete integrated object from the time when the contract is required to be performed to the time when the complete integrated object is delivered.
Article 439. Liability in respect of delivery of objects of incorrect type
Where an object delivered is of an incorrect type, the purchaser has one of the following rights:
1. Accept the object and pay the agreed price;
2. Demand delivery of an object of the correct type and compensation for damage;
3. c) Cancel the contract and demand compensation for damage if the delivery of incorrect type prevents the purchaser from achieving the purposes of enter into the contract.
With regard to an object including many types, if the seller fails to deliver it in conformity with the agreement, the purchaser may cancel the part of contract related to such object and claim compensation.
Article 440. Obligation to make payment
1. A purchaser must pay the full price at the agreed place and time.
2. If the parties only agree on time limit for delivery of object, the time limit for payment shall be determined equivalent to the time limit for delivery of object. If the parties do not agree on time limit for delivery of object and payment, the purchaser must make payment upon the receipt of the object.
3. If the purchaser fails to make payment, he/she/it must pay interest on the late payment as prescribed in Article 357 of this Code.
Article 441. Transfer of risks
1. The seller shall bear all risks of the property until the property is delivered to the purchaser, the purchaser shall bear all risks of the property from the time of acceptance of the property, unless otherwise agreed or prescribed by law.
2. Where the law requires that ownership rights with respect to property which is the subject matter of a contract for sale and purchase must be registered, the seller bear all risks until the completion of the registration procedures and the purchaser bear all risks from the completion of the registration procedures, unless otherwise agreed.
Article 442. Transport costs and costs related to transfer of ownership rights
1. Transport costs and costs related to transfer of ownership rights shall be agreed by the parties, unless otherwise prescribed by law.
2. Where the parties do not reach an agreement or reach an unclear agreement on transport costs and costs related to transfer of ownership rights, those costs shall be determined according to the costs proclaimed or prescribed by a competent authority or industry standards.
3. If there is no basis prescribed in Clause 1 and Clause 2 of this Article, the transport costs and costs related to transfer of ownership rights shall be determined according to normal standards or separate standards in conformity with the purposes of entering into contract.
4. Where the parties have not agreed on and the law does not provide transport costs and costs related to transfer of ownership rights, the seller shall be liable for the costs of transportation to the place of delivery of the property and the costs related to the transfer of the ownership rights.
Article 443. Obligation to provide information and instructions for use
A seller has the obligation to provide a purchaser with necessary information on the property for sale and instructions on the use of the property. If the seller fails to perform this obligation, the purchaser has the right to require the seller to perform such obligation within a reasonable time limit and, if the seller still fails to perform such obligation that prevents the purchaser from achieving the purposes of entering into the contract, the purchaser has the right to cancel the contract and demand compensation for damage.
Article 444. Assurances as to ownership rights of purchasers with respect to purchased property
1. A seller has the obligation to assure that the ownership rights with respect to the property sold to a purchaser are not disputed by a third person.
2. Where ownership rights with respect to property are disputed by a third person, the seller must support the purchaser in protecting the interests of the purchaser. If a third person has the ownership rights with respect to all or part of the property for sale and purchase, the purchaser has the right to cancel the contract and require the seller to compensate for damage.
3. Where a purchaser knows or should know that property for sale and purchase is under the ownership of a third person but, nevertheless, purchases the property, the purchaser must return the property to the owner and does not have the right to demand compensation for damage.
Article 445. Assurances as to quality of objects for sale
1. A seller must assure the utility value or the characteristics of the object for sale and purchase. If, after having purchased an object, a purchaser discovers defects which cause the object to lose its value or diminish its utility value, the purchaser must notify the seller immediately of such defects and has the right to require the seller to repair or replace the defective object with another object, to reduce its price and to compensate for damage, unless otherwise agreed.
2. A seller must assure that an object for sale corresponds to descriptions on any package, to any trademark or to any sample selected by the purchaser.
3. A seller shall not be liable for any defect of an object in the following cases:
a) Where the purchaser knew or should have known of the defect at the time of purchase;
b) Where the object was sold at an auction or a second-hand shop;
c) Where the purchaser was at fault for causing the defect.
Article 446. Warranty obligation
If agreed by parties or provided by law, a seller has the obligation to provide a warranty for the object for sale and purchase for a certain period, hereinafter referred to as the warranty period.
The warranty period shall be calculated from the time when the purchaser has the obligation to accept the object.
Article 447. Right to claim on warranty
If a purchaser discovers a defect in a purchased object during the warranty period, it has the right to require the seller to repair the object free of charge, or reduce its price or replace it with another object, or it has the right to return the object in exchange for a refund.
Article 448. Repairs of objects during warranty periods
1. A seller must repair a defective object and assure that it satisfies the quality standards or characteristics as undertaken.
2. A seller shall pay the costs for repairing a defective object and for transporting it from the place of residence or head office of the purchaser to the place of repair and vice versa.
3. A purchaser has the right to require the seller to complete the repairs within a time limit agreed by the parties or within a reasonable time. If the seller is not able to make or complete the repairs within such time, the purchaser has the right to demand a price reduction or replacement of the defective object with another object, or it has the right to return the object in exchange for a refund.
Article 449. Compensation for damage during warranty periods
1. In addition to demanding the performance of warranty obligations, a purchaser has the right to require the seller to compensate for damage caused during the warranty period due to technical defects of the object.
2. A seller shall not be liable to compensate for damage if it is able to prove that the damage was caused due to the fault of the purchaser. The seller shall be entitled to a reduction in the amount of compensation for the damage where the purchaser has failed to take all necessary measures available to it to mitigate the damage.
Article 450. Sale of property rights
1. Where property rights are sold, a seller must deliver the relevant documents and complete the procedures for transferring the ownership rights to the purchaser and the purchaser must pay the seller.
2. Where property rights are the right to demand payment of a debt and the seller has guaranteed the ability to pay of the debtor, the seller must be jointly liable for payment if the debt falls due and the debtor fails to pay.
3. The time when ownership rights with respect to property rights are transferred is the time when a purchaser receives documents evidencing the ownership rights with respect to the property rights, or the time when the transfer of the ownership rights is registered if so provided by law.
Article 451. Auctions
Property may be sold at an auction as required by the owner or as provided by law. A sale by auction of multiple ownership property must have the consent of all owners, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
The auction must be conducted in conformity of principles of objective, public and transparent, assurance of lawful rights and interests of the participants and in accordance with law on auction.
Article 452. Purchases after trial use
1. Parties may agree on the trial use of purchased property by the purchaser for a period, hereinafter referred to as the trial use period. During the trial use period, the purchaser may inform the seller whether or not the purchaser wishes to make the purchase. If the purchaser fails to inform the seller prior to the expiry of the trial use period, the purchaser shall be deemed to have accepted the purchase on the terms agreed prior to the property being received for trial use.
If the parties do not reach an agreement and reach an unclear agreement on the trial use period, such period shall be determined according to the customary practice of the transactions with the same subject matter.
2. During the trial use period, property shall remain under the ownership of the seller. The seller shall bear all risks of the property, unless otherwise agreed. During the trial use period, the seller may not sell, give, lease, exchange, mortgage or pledge the property until the purchaser informs the seller whether or not it wishes to make the purchase.
3. Where a prospective purchaser informs the seller that it does not wish to make the purchase, the prospective purchaser must return the property to the seller and must compensate the seller if the prospective purchaser loses or damages the trial property. The prospective purchaser shall not be liable for normal wear and tear caused by the trial use and shall not have to return any yield derived from the trial use.
Article 453. Purchases by deferred payment or payment in instalments
1. Parties may agree that the purchaser may purchase by deferred payment or payment in instalments of the purchase price within a time limit after delivery of the purchased property. The seller has title retention of the property sold until the purchaser has paid the purchase price in full, unless otherwise agreed.
2. Contracts for purchase by deferred payment or payment in installments shall be made in writing. The purchaser may use the property purchased by deferred payment or payment in installments and bear all risks during the period of use, unless otherwise agreed.
Article 454. Buy-back of property sold
1. A seller and purchaser of property may agree that the seller has the right to buy-back the property within a period of time following the sale (hereinafter referred to as the buy-back period).
The buy-back period for property shall be as agreed by the parties but shall not exceed one year in respect of moveable property, and five years in respect of immoveable property, from the time of delivery of the property, unless otherwise prescribed by law. During this period, the seller may buy back the property at any time provided that reasonable prior notice is given to the purchaser. The buy-back price shall be the market price at the time when and place where the buy-back occurs, unless otherwise agreed.
2. During the buy-back period, a purchaser may not sell, exchange, give, lease, mortgage or pledge the property, and shall bear all risks with respect to the property, unless otherwise agreed.
Section 2. CONTRACTS FOR EXCHANGE OF PROPERTY
Article 455. Contracts for exchange of property
1. Contract for the exchange of property means an agreement between parties whereby they deliver property, and transfer the ownership rights thereto, to each other.
2. A contract for the exchange of property must be made in writing, and must be notarized, certified or registered if so provided by law.
3. Where one party exchanges with another party property which it does not own or property in respect of which it has no authorization from the owner, the other party may cancel the contract and demand compensation for damage.
4. Each party shall be deemed to be the seller of the property delivered to the other party and the purchaser of the property delivered to it. The provisions on contracts for sale and purchase in articles 430 to 439 inclusive and articles 449 to 454 inclusive of this Code shall also apply to contracts for the exchange of property.
Article 456. Settlement of differences in value
Where exchanged property differs in value, the parties must settle that difference between themselves, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Section 3. CONTRACTS FOR GIFTS OF PROPERTY
Article 457. Contracts for gifts of property
Contract for a gift of property means an agreement between parties whereby the giver delivers its property and transfers its ownership rights to the recipient without requiring compensation and the recipient agrees to accept the gift.
Article 458. Gifts of moveable property
1. A contract for a gift of moveable property shall take effect when the recipient accepts the property, unless otherwise agreed.
2. Where the law requires the ownership rights with respect to such moveable property to be registered, the contract shall take effect from the time of registration.
Article 459. Gifts of immoveable property
1. A gift of immoveable property must be recorded in writing and notarized or certified, and must be registered if the law on immoveable property requires registration of ownership.
2. A contract for a gift of immoveable property shall take effect from the time of registration. In the case of immoveable property for which no registration of ownership rights is required, the gift contract shall take effect from the time when the property is delivered.
Article 460. Liability in respect of intentional gift of property not under one's ownership
Where a giver intentionally gives property which is not under its ownership and the recipient does not know or is not able to know, such giver must reimburse the recipient for expenses incurred by the recipient in increasing the value of the property at such time as it is reclaimed by the owner.
Article 461. Disclosure of defects in gifts
A giver has the obligation to notify the recipient of any defects in a gift. If the giver knows about defects in a gift but fails to provide notice thereof, the giver must be liable to compensate for damage caused to the recipient; but if the giver does not know about defects in a gift, the giver shall not be liable to compensate for damage.
Article 462. Conditional gifts of property
1. A giver may require a recipient to perform one or several civil obligations prior to or after the giving of a gift. The conditions for giving a gift must not contravene the law or social morals.
2. Where a recipient performs an obligation required to be performed as a condition to the giving of a gift and the giver fails to deliver the gift, the giver must pay for the obligation already performed by the recipient.
3. Where a recipient fails to perform an obligation required to be performed after the giving of a gift, the giver may reclaim the gift and demand compensation for damage.
Section 4. CONTRACTS FOR LOAN OF PROPERTY
Section 463. Contracts for loan of property
Contract for the loan of property means an agreement between parties whereby a lender delivers property to a borrower. When the loan falls due, the borrower must repay the lender property of the same type in accordance with the correct quantity and quality, and must pay interest if so agreed or so provided by law.
Article 464. Ownership rights with respect to property lent
A borrower shall become the owner of borrowed property from the time of delivery of the property.
Article 465. Obligations of lenders
1. Deliver the property to the borrower in full, strictly in accordance with the quality and quantity, and at the time and place, agreed.
2. Compensate the borrower for any damage where the lender knows that the property is not of the agreed quality but fails to notify the borrower, unless the borrower accepts the property with knowledge that the property is not of the agreed quality.
3. Do not demand the borrower to return the property prior to the due date, except in the cases provided in article 470 of this Code or relevant laws.
Article 466. Obligations of borrowers to repay loans
1. Where the property lent is a sum of money, the borrower must repay the lender the loan in full when due. If the property is an object, the borrower must deliver to the lender an object of the same type, quantity and quality, unless otherwise agreed.
2. Where a borrower is not able to deliver an object, it may, with the consent of the lender, repay the value of the borrowed object, in cash, as at the time and place of delivery.
3. The place for repayment of a loan shall be the place of residence or head office of the lender, unless otherwise agreed.
4. If a borrower fails to repay all or any installment of an interest-free loan, in whole or in part, when payment falls due, the borrower must, if the parties so agree, pay interest on the overdue amount from the due date until the date on which payment is made, at the basic interest rate prescribed in Clause 2 Article 468 of this Code, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
5. If a borrower fails to repay, in whole or in part, a loan with interest, the borrower must pay:
a) Interest on the principal as agreed in proportion to the overdue loan term and interest at the rate prescribed in Clause 2 Article 468 in case of late payment;
b) Overdue interest on the principal equals one hundred and fifty (150) per cent of the interest rate in proportion to the late payment period, unless otherwise agreed.
Article 467. Use of borrowed property
Parties may agree that borrowed property may only be used for the agreed purpose of the loan. The lender may check the use of the property and may demand its early return if, despite warning, the borrower continues to use the property contrary to the agreed purpose.
Article 478. Interest rates
1. The rate of interest for a loan shall be as agreed by the parties.
The rate of interest for a loan agreed by the parties may not exceed 20% per year, unless otherwise prescribed by law. According to actual conditions and at the proposal of the Government, the Standing Committee of National Assembly shall adjust the above interest and send report to the National Assembly at the latest session.
If the agreed interest exceeds the maximum interest prescribed in this Clause, the agreed interest shall become invalid.
2. Where parties agree that interest will be payable but fail to specify the interest rate, or where there is a dispute as to the interest rate, the interest rate for the duration of the loan shall equal 50% of the maximum interest prescribed in Clause 1 of this Article at the repayment time.
Article 469. Performance of contracts for loans without fixed term
1. With respect to a contract for an interest-free loan without a fixed term, the lender may reclaim the property, and the borrower may repay the debt, at any time provided that each party gives reasonable prior notice to the other party, unless otherwise agreed.
2. With respect to a contract for a loan with interest without a fixed term, the lender may reclaim the property at any time, subject to giving reasonable prior notice to the borrower, and shall be paid interest until the time when the property is returned. The borrower may also return the property at any time, subject to giving reasonable prior notice to the lender, in which case the borrower shall pay interest only up to the date on which repayment is made.
Article 470. Performance of contracts for fixed term loans
1. With respect to a contract for a fixed term interest-free loan, the borrower may return the property at any time, subject to giving reasonable prior notice to the lender. The lender may reclaim the property prior to the due date, subject to the consent of the borrower.
2. With respect to a contract for a fixed term loan with interest, the borrower may return the property prior to the due date, but must pay interest for the entire term, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
Article 471. "Ho"
1. “Ho” means a form of transaction regarding property in accordance with customary practice on the basis of an agreement reached by a group of people who assemble together and jointly determine the number of people, the term, the amount of money or other property, the form of contribution and payment of "ho", and the rights and obligations of the members of the group.
2. "Ho" is aimed at mutual assistance of citizens and shall be implemented in accordance with law.
3. If "ho" is organized with interest, it shall comply with this Code.
4. It shall be strictly prohibited to organize "ho" in the form of lending at high interest rates.
Section 5. CONTRACTS FOR LEASE OF PROPERTY
Sub-section 1. GENERAL PROVISIONS ON CONTRACTS FOR LEASE OF PROPERTY
Article 472. Contracts for lease of property
Contract for lease of property means an agreement between parties whereby a lessor delivers property to a lessee for use during a fixed term and the lessee is required to pay rent.
Lease contracts of houses or lease contracts of houses for other purposes shall comply with this Code, the Law on Housing and relevant laws.
Article 473. Rent
1. Rent for a lease of property shall be as agreed by the parties or determined by a third party at the request of the parties, unless otherwise prescribed by law.
2. Where parties reach no agreement or reach an agreement with unclear terms about the rent, it shall be determined according to the market price at the time and place of entering into the contract.
Article 474. Lease term
1. The term of a lease shall be as agreed by the parties. If there is no agreement, the term of the lease shall be determined according to the purpose of the lease.
2. Where parties have not agreed on the term of a lease or where the term of a lease is not able to be determined according to the purpose of the lease, the lease shall terminate when the lessee has achieved the purpose of the lease.
Article 475. Sub-leases
A lessee may sub-lease leased property with the consent of the lessor.
Article 476. Delivery of leased property
1. A lessor must deliver property to the lessee strictly in accordance with the agreed quantity, quality, type and condition and at the agreed place and time, and must provide information necessary for use of the property.
2. Where a lessor is late in delivering property, the lessee may extend the time for the delivery of the property or may cancel the contract and demand compensation for damage. If the leased property is not of the quality agreed, the lessee has the right to require the lessor to repair the property or reduce the rent, or to cancel the contract and demand compensation for damage.
Article 477. Obligation to assure utility value of leased property
1. A lessor must assure that leased property is in the condition agreed and is suitable for the purpose of the lease contract for the entire term of the lease. The lessor must repair any damage to or defect in the leased property, with the exception of minor damage which the lessee must repair in accordance with customary practice.
2. Where the utility value of leased property decreases otherwise than due to the fault of the lessor, the lessee has the right to demand the lessor:
a) Repair the property;
b) Reduce the rent;
c) Replace the property or, if the leased property is beyond repair and the purpose of the lease is not able to be achieved as a result or if the property has defects which the lessee did not know of, the lessee may terminate unilaterally the performance of the contract and demand compensation for damage.
3. Where a lessee demands repair but the lessor fails to repair in time or at all, provided that the lessee informs the lessor, the lessee has the right to repair personally the leased property and has the right to require the lessor to reimburse the costs of repair.
Article 478. Obligation to assure right of lessees to use property
1. A lessor must assure the right of a lessee to uninterfered use of the property.
2. In the event of a dispute as to the ownership rights with respect to leased property, which interferes with use of that property by the lessee, the lessee has the right to terminate unilaterally the performance of the contract and demand compensation for damage.
Article 479. Obligation to take care of leased property
1. A lessee shall take care of leased property as if it were its own and shall carry out minor repairs and maintenance. If the lessee causes any loss of or damage to the property, it must compensate the lessor.
The lessee shall not be liable for normal wear and tear due to the use of the leased property.
2. A lessee may, with the consent of the lessor, carry out repairs and improvements to leased property which increase its value and may require reimbursement from the lessor for reasonable costs incurred.
Article 480. Obligation to use leased property strictly in accordance with utility and purpose
1. A lessee must use leased property strictly in accordance with its utility and the agreed purpose.
2. Where a lessee fails to use leased property strictly in accordance with its utility and purpose, the lessor has the right to terminate unilaterally the performance of the contract and to demand compensation for damage.
Article 481. Payment of rent
1. A lessee must pay rent in full and on time as agreed. If there is no agreement on the time for payment of rent, the time shall be determined in accordance with the customary practice at the place of payment. If it is not possible to determine the time of payment in accordance with such customary practice, the lessee must make payment when the lessee returns the leased property.
2. Where the parties have agreed on payment of rent in instalments, if the lessee fails to make payment for three consecutive instalments, the lessor has the right to terminate unilaterally the performance of the lease contract, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Article 482. Return of leased property
1. A lessee must return leased property in the same condition in which it was received, normal wear and tear excepted, or in the condition agreed. If the value of the leased property has decreased in comparison with its condition at the time it was received, the lessor has the right to demand compensation for any damage, normal wear and tear excepted.
2. Where leased property is moveable property, the place for returning the leased property shall be the place of residence or head office of the lessor, unless otherwise agreed.
3. Where leased property is livestock, the lessee must return both the leased livestock and any offspring born during the term of the lease, unless otherwise agreed. The lessor must reimburse the lessee for expenses incurred in caring for the offspring.
4. Where a lessee is late in returning leased property, the lessor has the right to require the lessee to return the leased property and to pay rent for the period of delay and the lessee must compensate for damage. The lessee must pay a penalty for the late return of the leased property if so agreed.
5. The lessee must bear the risk in relation to the leased property during the period of delay.
Sub-section 2. CONTRACTS FOR "LUMP SYSTEM" OF PROPERTY
Article 483. Contracts for "lump system" of property
Contract for "lump system" of property means an agreement between parties whereby a "lump system" lessor delivers the property to a "lump system" lessee for the exploitation of its utility and for the enjoyment of the yield and income derived from such property and the lessee has the obligation to pay rent.
Article 484. Subject matter of contracts for "lump system" of property
The subject matter of a contract for "lump system" may be land, forest, and water surfaces which have not been exploited, livestock, production and business facilities, and other means of production together with the equipment required to exploit the utility of such property and to enjoy the benefits and income derived therefore, unless otherwise provided by law.
Article 485. Terms of "lump system"
The term of a "lump system" shall be agreed by parties. If the parties do not reach an agreement and reach an unclear agreement on the term of “lump system”, such period shall be determined according to the production or business cycle appropriate to the nature of the subject matter of the "lump system".
Article 486. Rent in respect of "lump system"
Rent in respect of a "lump system" shall be as agreed by the parties. If a "lump system" is awarded by tender, the rent in respect of such "lump system" shall be determined in the bidding process.
Article 487. Delivery of "lump system" property
Upon delivery of "lump system" property, parties must record their assessment of the condition and value of the property.
If the parties are not able to determine the value, a third person shall be invited to determine the value. Such determination shall be made in writing.
Article 488. Payment of "lump system" rent and method of payment
1. "Lump system" rent may be paid in kind or money, or by performance of acts.
2. A "lump system" lessee must pay "lump system" rent in full even where the lessee does not exploit the utility of the "lump system" property.
3. When entering into a contract for "lump system", parties may agree on conditions for a reduction in rent. If at least one third of the benefits or income is lost due to an event of force majeure, a "lump system" lessee may demand a reduction of or exemption from rent, unless otherwise agreed.
4. Where a "lump system" lessee must pay in kind according to the season or cycle in the exploitation of the utility of the "lump system" property, payment must be made at the end of such season or cycle, unless otherwise agreed.
5. Where a "lump system" lessee is required to perform an act, the "lump system" lessee must perform that particular act.
6. Repayment term of “lump system” shall be agreed by the parties. If the parties have no agreement, the lessee has to pay on the last day of each month; in case the “lump system” follows the business cycle, the payment must be made at the end of the business cycle at the latest.
Article 489. Exploitation of "lump system" property
A "lump system" lessee must exploit "lump system" property strictly in accordance with the agreed purpose and must inform the "lump system" lessor periodically of its condition and its exploitation. If the "lump system" lessor demands or requires information at any other time, the "lump system" lessee must provide such information promptly. If the "lump system" lessee does not exploit the "lump system" property strictly in accordance with the agreed purpose, the "lump system" lessor has the right to terminate unilaterally the performance of the contract and demand compensation for damage.
Article 490. Taking care, maintenance and disposal of "lump system" property
1. During the period of exploitation of the "lump system" property, the "lump system" lessee must take care of and preserve the "lump system" property and any related equipment at its own expense, unless otherwise agreed. If the "lump system" lessee loses or damages the "lump system" property or causes any loss or reduction in its value, the "lump system" lessee must compensate for damage. The "lump system" lessee shall not be liable for normal wear and tear due to the use of the "lump system" property.
2. A "lump system" lessee may replace or improve "lump system" property if the parties so agree, but must preserve its value.
A "lump system" lessor must reimburse a "lump system" lessee for the reasonable expenses incurred in replacing or improving the "lump system" property as agreed.
3. A "lump system" lessee may not sub-lease "lump system" property without the consent of the "lump system" lessor.
Article 491. Enjoyment of benefits and liability for damage with respect to "lump system" livestock
During the term of a "lump system" of livestock, the "lump system" lessee shall be entitled to enjoy half of the number of offspring born and shall be liable for half of any damage of the "lump system" livestock caused by an event of force majeure, unless otherwise agreed.
Article 492. Unilateral termination of performance of contracts for "lump system"
1. Where a party terminates unilaterally the performance of a "lump system" contract, that party must give reasonable prior notice to the other party. If the "lump system" is based on a season or cycle of exploitation, the period of prior notice must conform to such season or cycle.
2. Where a "lump system" lessee breaches an obligation and the exploitation of the "lump system" property is the sole means of livelihood of the lessee and continuation of the "lump system" would not seriously affect the interests of the "lump system" lessor, the "lump system" lessor may not terminate unilaterally the performance of the contract. In such case, the "lump system" lessee must undertake to the "lump system" lessor not to commit further breaches of the contract.
Article 493. Return of "lump system" property
Upon termination of a "lump system" contract, the "lump system" lessee must return the "lump system" property in a condition which takes into account the agreed depreciation. If the "lump system" lessee has caused any reduction in the value of the "lump system" property, the "lump system" lessee must compensate for damage.
Section 6. CONTRACTS FOR BORROWING PROPERTY
Article 494. Contracts for borrowing property
Contract for borrowing property means an agreement between parties whereby a lender delivers property to a borrower for use free of charge for a period of time and the borrower returns the property at the end of the period of time or when the purpose of the borrowing has been achieved.
Article 495. Subject matter of contracts for borrowing property
Any non-consumable object may be the subject matter of a contract for borrowing property.
Article 496. Obligation of borrowers of property
1. Take care of and preserve the borrowed property and not to change the condition thereof at the volition of the borrower. The borrower must repair any normal damage to the property.
2. Do not on-lend the property to any other person without the consent of the lender.
3. Return the borrowed property on the due date. If there is no agreement on the time for returning the property, the borrower must return the property immediately after the purpose of the borrowing has been achieved.
4. Compensate for damage where the borrower causes damage to or loss of the borrowed property.
5. The borrower must bear the risk in relation to the borrowed property during the period of late return.
Article 497. Rights of borrowers of property
1. Use the borrowed property strictly in accordance with its utility and agreed purpose.
2. Require the lender to reimburse reasonable expenses incurred in carrying out repairs or improvements to the borrowed property which increase its value if so agreed.
3. Do not bear liability for normal wear and tear of the borrowed property.
Article 498. Obligations of lenders of property
1. Provide necessary information on the use of the property and its defects, if any.
2. Reimburse the borrower for expenses incurred in carrying out repairs or improvements to the borrowed property which increase its value if so agreed.
3. Where the lender knows but fails to notify the borrower of a defect in the property which results in damage to the borrower, to compensate the borrower for such damage, except where the borrower knows or should know of such defect.
Article 499. Rights of lenders of property
1. Reclaim the property immediately after the borrower has achieved its purpose where there is no agreement on the borrowing period. If the lender suddenly and urgently needs to use the borrowed property, the lender may reclaim it upon giving reasonable prior notice to the borrower, even if the borrower has not yet achieved its purpose.
2. Reclaim the property where the borrower fails to use it strictly in accordance with the agreed purpose, utility, or method or where the borrower on-lends the property without the consent of the lender.
3. Demand compensation for damage to the property caused by the borrower.
Section 7. CONTRACTS OF LAND USE RIGHTS
Article 500. Contract of land use rights
The contract of land use rights means the agreement between the parties that the land user convert, transfer, lease, sublease, donate, mortgage and contribute land use rights as capital or exercise other rights to the other party as prescribed in the Law on land; and the other party shall exercise rights and perform obligations according to the contract to the land user.
Article 501. Contents of contract of land use rights
1. General provisions on contracts and the content of common contracts related in this Code shall also apply to contracts on land use rights, unless otherwise provided by law.
2. Contents of the contract of land use rights are not contrary to the provisions of the purpose of use, the duration of land use, zoning, land use planning and the rights and obligations stipulated by law on land and other provisions of relevant laws.
Article 502. Forms and procedures for performing contract of land use rights
1. Contracts relating to land use rights must be made in writing in the form consistent with the provisions of this Code, the law on land and other provisions of relevant laws.
2. The performance of the contract for the land use rights must follow the procedures prescribed by the law of the land and other provisions of relevant laws.
Article 503. Effect of the transfer of land use rights
The transfer of land use rights shall be effect from the date of registration under the provisions of the law on land.
Section 8. COOPERATION CONTRACT
Article 504. Cooperation contract
1. A cooperation contract means an agreement between natural and/or juridical persons regarding the property contribution, effort to perform certain jobs, the same benefit and mutual responsibility.
2. Each cooperation contract must be made in writing.
Article 505. Contents of cooperation contract
Each cooperation contract shall contain the major contents below:
1. Purpose and duration of cooperation;
2. Full name and place of residence of natural person; name and headquarters of juridical person;
3. Contributed property (if any);
4. Contributed labor (if any);
5. Method of distributing the yield and/or income;
6. Rights and obligations of cooperative members;
7. Rights and obligations of representatives (if any);
8. Conditions for participation and withdrawal from the cooperation contract (if any);
9. Conditions for termination of cooperation.
Article 506. Common property of the cooperative members
1. Property contributed and created by the members and other property as prescribed by law shall be considered as common property part of the cooperative members.
Where there is agreement on the contribution that members fail to contribute money on schedule, they must pay interest on the unpaid portion of the money under the provisions of Article 357 of this Code and must pay damages.
2. The disposition of the property is land use rights, housing, factories, other production materials must have a written agreement of all the members; the disposal of other property shall be decided by the representatives of the members, unless otherwise agreed.
3. The common property may not be divided before the termination of the cooperation contract, unless otherwise agreed by all members.
The division of common property shall not change or terminate the rights and obligations established before the division time.
Article 507. Rights and obligations of cooperative members
1. Enjoy the yield and income gained from cooperation activities.
2. Participate in decisions involving issues of performance of cooperation contract and co-operation monitoring.
3. Compensate for damages to other cooperative members caused by their faults.
4. Perform other rights and obligations under the contract.
Article 508. Establishing and performing civil transactions
1. Where the cooperative members appoint representatives, they shall establish and perform civil transactions.
2. Where the cooperative members do not appoint any representative, they shall jointly establish and perform civil transactions, unless otherwise agreed.
3. Civil transactions that are be established and performed by entities specified in Clauses 1 and 2 of this Article shall give rise to rights and obligations of all cooperative members.
Article 509. Civil liability of cooperative members
The cooperative members are responsible for general civil liability by their common property; if the common property is insufficient to fulfill the obligation, the members shall be held responsible by their own property corresponding to its contribution, unless otherwise specified by the cooperation contract or otherwise prescribed by law.
Article 510. Withdrawal from the cooperation contract
1. A member has the right to withdraw from the cooperation contract in any of the following cases:
a) Satisfy the conditions specified in the cooperation contract;
b) There is a good reason and the consent of more than half the total cooperative members.
2. The member withdrawing from the cooperation contract has the right to reclaim contributed property, divided part of the property in the common property and must pay all obligations under the agreement. Where the division of property in kind affects the cooperation activities, the property are worth the money to divide.
The withdrawal of a member from the cooperation contract does not terminate his/her rights and obligations that are established or performed before the withdrawal time.
3. The withdrawal of a member from the contract in a case other than Clause 1 of this Article shall be defined as the breach of contract and should execute the civil liability as prescribed in this Code and other relevant laws.
Article 511. Joining cooperation contract
Unless the cooperation contract otherwise specifies, a natural or juridical person shall become a new member of the contract with the consent of more than half the total cooperative members.
Article 512. Termination of cooperation contract
1. A cooperation contract shall terminate in any of the following cases:
a) As agreed by cooperative members;
b) The time limit mentioned in the cooperation contract has expired;
c) The purpose of cooperation has been achieved;
d) Pursuant to a decision of a competent authority;
dd) Other cases prescribed in this Code or other relevant laws.
2. Upon the termination of the cooperation contract, the debts arising from the contract must be paid; if the common property is insufficient to repay it to private assets of cooperative members to pay under the provisions of Article 509 of this Code.
Where the debt was repaid and the common property still exists, it shall be divided by the cooperative members in proportion to the contribution of each person, unless otherwise agreed.
Section 9. CONTRACTS FOR SERVICES
Article 513. Contracts for services
Contract for services means an agreement between parties whereby a service provider performs an act for a client which pays a fee for that act.
Article 514. Subject matter of contracts for services
The subject matter of a contract for services must be an act which is capable of being performed, which is not prohibited by law and which does not contravene social morals.
Article 515. Obligations of clients
1. Supply the service provider with the information, documentation and facilities necessary for the performance of the act if so agreed or required for the performance of the act.
2. Pay a fee to the service provider as agreed.
Article 516. Rights of clients
1. Require the service provider to perform the act strictly in accordance with the agreement on quality, quantity, time, location and other matters.
2. Where a service provider commits a serious breach of its obligations, the client may terminate unilaterally performance of the contract and demand compensation for damage.
Article 517. Obligation of service providers
1. Perform the act strictly in accordance with the agreement on quality, quantity, time, location and other matters.
2. Do not assign the act to another person for performance on its behalf without the consent of the client.
3. Take care of, and to return to the client after completion of the act, the documents and facilities provided to it.
4. Notify the client promptly of any inadequacy in the information or documents and any failure of the facilities to satisfy the quality required for the completion of the act.
5. Keep confidential any information of which it has had knowledge during the period of providing the service as agreed or as provided by law.
6. Compensate the client for damage where the service provider causes any loss of or damage to the documents or facilities supplied or discloses confidential information.
Article 518. Rights of service providers
1. Require the client to provide information, documents and facilities.
2. Amend the terms of service in the interests of the client without necessarily asking for the opinion of the client where waiting for such opinion would cause damage to the client provided that the service provider promptly informs the client thereof.
3. Require the client to pay the fee.
Article 519. Payment of fees
1. A client must pay the agreed fee for services.
2. If, upon entering a contract, there is no agreement on the service fee rate or on the method for fixing the fee for services and there are no other instructions on fees, the service fee rate shall be fixed on the basis of market fees for services of the same type at the time when and place where the contract was entered into.
3. A client must pay the fee for services at the place where the service is provided and at the time of its completion, unless otherwise agreed.
4. Where the services provided fail to meet the terms of the agreement or the act is not completed in time, the client has the right to reduce the fee for services and demand compensation for damage.
Article 520. Unilateral termination of performance of contracts for services
1. Where the continued provision of services does not benefit the client, the client has the right to terminate unilaterally the performance of the contract but must provide reasonable prior notice to the service provider, in which case the client must pay a fee according to the portion of services already provided and [must] compensate for damage.
2. Where the client fails to perform its obligations or performs its obligations not as agreed, the service provider has the right to terminate unilaterally the performance of the contract and demand compensation for damage.
Article 521. Continuation of contracts for services
If, after the expiry of the agreed period for the provision of services, the act has not been completed and the service provider continues its performance and the client is aware of this but does not object, the performance of the contract for services shall automatically be deemed to continue in accordance with the agreed terms until the act is completed.
Section 10. TRANSPORT CONTRACTS
Sub-section 1. Transport contracts
Article 522. Contracts for transport of passengers
Contract for transport of passengers means an agreement between parties whereby a carrier transports passengers and luggage to an agreed destination and the passengers must pay transport fares.
Article 523. Formalities for contracts for transport of passengers
1. A contract for transport of passengers may be made in writing or orally.
2. A ticket is evidence of the entry into a contract for transport of passengers by the parties.
Article 524. Obligations of carriers
1. Carry the passengers safely from the place of departure to the agreed destination on time, in a civilized and courteous manner, by the means agreed and on the agreed route; to ensure that there are sufficient seats for the passengers and that the transport capacity of the carrier is not exceeded.
2. Purchase civil liability insurance for the passengers, as provided by law.
3. Ensure that the departure time is adhered to as notified or agreed.
4. Carry and return the luggage to the passenger or person entitled to receive the luggage in accordance with the agreed destination, time and route.
5. Refund the transport fare to any passenger as agreed or as prescribed by law.
Article 525. Rights of carriers
1. Require the passengers to pay in full the passenger transport fares and fares for the transport of personal luggage in excess of the prescribed limit.
2. Refuse to carry a passenger in the following cases:
a) Where the passenger fails to follow the regulations of the carrier, where the acts of the passenger disturb public order, obstruct the work of the carrier, or pose a threat to life, health or property of other persons, or where a passenger commits other acts which make it impossible to ensure safety during the journey. In this case, the passenger shall not receive a refund of the passenger transport fare, and must pay a fine if so provided by the transport regulations;
b) Where the health of the passenger is such that it is obvious to the carrier that the transport [of such person] will endanger the passenger or other persons during the journey;
c) In order to prevent the spread of contagious diseases.
Article 526. Obligations of passengers
1. Pay in full the passenger transport fare and fares for the transport of luggage in excess of the prescribed limit, and to take care of his or her hand-luggage.
2. Present at the place of departure at the agreed time.
3. Respect and comply strictly with the regulations of the carrier and all other regulations ensuring traffic safety.
Article 527. Rights of passengers
1. Request to be transported by the agreed means of transport, in the class commensurate with the value of the ticket and in accordance with the agreed route.
2. Be exempt from transport fares for check-in luggage and hand-luggage within the limits as agreed or as provided by law.
3. Demand reimbursement of expenses incurred or compensation for any damage if the carrier is at fault in failing to transport according to the agreed time schedule and destination.
4. Receive a refund of all or part of the transport fare in the cases provided for in Points b and c Clauses 2 of Article 525 of this Code and in other cases as agreed or as provided by law.
5. Receive the luggage at the agreed destination in accordance with the agreed time and route.
6. Request temporary interruption of the journey for the duration and in accordance with the procedures provided by law.
Article 528. Liability to compensate for damage
1. In case of loss of life of or damage to the health or luggage of a passenger, the carrier must compensate for any damage in accordance with law.
2. Unless otherwise provided by law, a carrier shall not be liable to compensate for loss of life of or damage to the health and luggage of a passenger in the case where such loss or damage is entirely due to the fault of the passenger, unless otherwise prescribed by law.
3. A passenger which breaches the agreed terms for transport or the transport regulations, thereby causing damage to the carrier or a third person, must compensate.
Article 529. Unilateral termination of contracts for transport of passengers
1. A carrier has the right to terminate unilaterally the performance of a contract in the cases provided in Clause 2 of Article 525 of this Code.
2. A passenger has the right to terminate unilaterally the performance of a contract where the carrier breaches the obligations provided in Clauses 1, 3 and 4 of article 524 of this Code.
Sub-section 2. CONTRACTS FOR TRANSPORT OF PROPERTY
Article 530. Contracts for transport of property
Contract for transport of property means an agreement between parties whereby a carrier has the obligation to transport property to an agreed destination and to deliver it to the authorized recipient, and the customer has the obligation to pay the freight charges.
Article 531. Formalities for contracts for transport of property
1. A contract for transport of property may be entered into orally or in writing or a specific act.
2. A bill of lading or equivalent source document of transport shall be evidence of the entering into of a contract by the parties.
Article 532. Delivery of property to carriers
1. A customer has the obligation to deliver property to a carrier at the agreed time and place and pack the property in accordance with the agreed specifications. The customer must bear the costs f loading the property onto and unloading the property from the means of transport, unless otherwise agreed.
2. Where a customer is late in delivering property to the agreed place, the customer must reimburse the carrier for the costs associated with the delay and pay the freight charges for transporting the property to the place agreed in the contract, or must pay a penalty for breach of the contract.
If the carrier is late in accepting the property at the agreed at the agreed place, it shall be liable for the costs incurred due to such late acceptance.
Article 533. Freight charges
1. The rate of freight charges shall be as agreed by the parties. If the law regulates freight charges, charges shall apply as regulated.
2. A customer must pay freight charges in full after the property is loaded onto the means of transport, unless otherwise agreed.
Article 534. Obligations of carriers
1. Transport the property in its entirety and safely to the agreed destination at the agreed time.
2. Deliver the property to the person entitled to receive it.
3. Bear all costs related to the transport of the property, unless otherwise agreed.
4. Purchase civil liability insurance as required by law.
5. Compensate the customer for damage where the loss of or damage to the property is caused by the fault of the carrier, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Article 535. Rights of carriers
1. Check the authenticity of the property and the bill of lading or equivalent source document of transport.
2. Refuse to transport property which is different from that agreed in the contract.
3. Demand the full and timely payment of the freight charges by the customer.
4. Refuse to transport property if the carrier knows or should know that the transacting of such property is prohibited or the property is of a dangerous or toxic nature.
Article 536. Obligations of customers
1. Pay in full the freight charges to the carrier, at the time and by the method of payment as agreed.
2. Provide necessary information about the transported property to ensure its safety.
3. Take care of the property during transport if so agreed. Where the customer takes care of the property and it is lost or damaged, the customer shall not be entitled to compensation.
Article 537. Rights of customers
1. Demand the carrier to transport the property to the agreed destination at the agreed time.
2. Receive directly the property which has been transported, or appoint a third person to receive it.
Article 538. Delivery of property to recipients
1. A recipient of property may be the customer or a third person appointed by the customer to receive the property.
2. A carrier must deliver the property to a recipient in full, at the time and place and by the method as agreed.
3. Where property has been delivered to the point of delivery on time but there is no recipient of the property, the carrier may deposit such property at a place of bailment and must notify immediately the customer or the recipient of the property. The customer or recipient of the property must bear the reasonable expenses incurred in relation to the bailment of the property.
The obligation to deliver property shall be completed upon bailment of the property in compliance with the agreed terms and when the customer or the recipient of the property has been notified about the bailment.
Article 539. Obligation of recipients of property
1. Produce to the carrier the bill of lading or other equivalent source document of transport, and to receive the property at the agreed time and place.
2. Bear the costs for loading and unloading the transported property, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
3. Reimburse the carrier for reasonable costs incurred due to late acceptance of the property.
4. Notify the customer of the acceptance of the property and provide other necessary information required by the customer if the recipient is a third party appointed by the customer.
Article 540. Rights of recipients of property
1. Verify the quantity and quality of the delivered property.
2. Accept the delivered property.
3. Require the carrier to reimburse reasonable costs incurred due to any delay by the carrier in delivering the property.
4. Require the carrier compensate for loss of or damage to the property.
Article 541. Liability to compensate for damage
1. Where a carrier is responsible for the loss of or damage to property, the carrier must compensate the customer for damage, except in the case provided in Clause 3 of Article 536 of this Code.
2. A customer must compensate a carrier and any third parties for damage caused by the transport of dangerous or toxic property which is not safely packaged or the safety of which is not otherwise ensured.
3. A carrier shall not be liable to compensate for damage in the event of force majeure causing loss or deterioration of or damage to the property during transport, unless otherwise agreed or otherwise provided by law.
Section 11. PROCESSING CONTRACTS
Article 542. Processing contracts
Processing contract means an agreement between parties whereby a processor carries out work to create products at the request of a supplier, and the supplier receives the products and pays fees.
Article 543. Subject matter of processing contracts
The subject matter of a processing contract shall be items which are specified by samples, the standard of which is agreed by the parties or provided by law.
Article 544. Obligation of suppliers
1. Supply raw materials to the processor strictly in accordance with the agreed quantity, quality, time and place, unless otherwise agreed by the parties; and to provide necessary documents relating to the processing.
2. Provide the processor with instructions as to how to perform the contract.
3. Pay agreed fees.
Article 545. Rights of suppliers
1. Accept the processed products in accordance with the agreed quantity, quality, manner, time and place.
2. Terminate unilaterally performance of the contract and demand compensation for damage if the processor commits a serious breach of the contract.
3. Where the products are not of the agreed quality and the supplier accepts the products but requests repairs, but the processor is not able to perform the repairs within the agreed time, the supplier has the right to cancel the contract and demand compensation for damage.
Article 546. Obligations of processors
1. Take care of the raw materials supplied by the supplier.
2. Notify the supplier to replace any raw materials supplied which are not of the agreed quality; to refuse to perform the processing if the use of the raw materials may create products which pose a danger to society.
3. Deliver the products to the supplier strictly in accordance with the agreed quantity, quality, method, time and place.
4. Keep confidential all information relating to the processing and the products.
5. Bear liability for the quality of the products, unless the lack of quality is due to the raw materials supplied by the supplier or due to the unreasonable instructions of the supplier.
6. Return any leftover raw materials to the supplier after completing performance of the contract.
Article 547. Rights of processors
1. Require the supplier to deliver the raw materials strictly in accordance with the agreed quality, quantity, time and place.
2. Refuse to comply with unreasonable instructions of the supplier where the processor is of the view that [compliance with] such instructions could decrease the quality of the products provided that the processor immediately informs the supplier.
3. Require the supplier to make payment of the fees in full, at the time and by the method as agreed.
Article 548. Liability for risk
Unless otherwise agreed, the owner of the raw materials shall bear all risks with respect to such materials and the products processed there from until the products are delivered to the supplier.
If the supplier is late in accepting the products, it shall bear all risks during the period of delayed acceptance, including where the products are processed from the raw materials of the processor, unless otherwise agreed.
If the processor delays delivery of the products and the delay damages the processed property, the processor must compensate for damage suffered by the supplier.
Article 549. Delivery and acceptance of processed products
A processor must deliver, and the supplier must accept, products at the agreed time and place.
Article 550. Late delivery and acceptance of processed products
1. Where the processor is late in delivering processed products, the supplier may extend the time of delivery. If, upon expiry of such extension, the processor still has not delivered the products, the supplier has the right to terminate unilaterally the performance of the contract and demand compensation for damage.
2. Where the supplier is late in accepting the products, the processor may deposit the products at a place of bailment and must notify the supplier immediately. The obligation to deliver the products shall be fulfilled when the agreed terms are satisfied and the supplier has been notified. The supplier must bear all costs incurred for bailment.
Article 551. Unilateral termination of performance of processing contracts
1. Unless otherwise agreed or otherwise provided by law, each party has the right to terminate unilaterally the performance of a processing contract if continued performance would not benefit that party but must give reasonable prior notice to the other party.
2. If the supplier terminates unilaterally the performance of the contract, the supplier must pay fees for the work already performed, unless otherwise agreed. If the processor terminates unilaterally the performance of the contract, it shall not be paid fees, unless otherwise agreed.
3. A party which unilaterally terminates the performance of a contract and thereby causes damage to the other party must compensate.
Article 552. Payment of fees
1. Unless otherwise agreed, the supplier must pay fees in full at the time of accepting the products.
2. If there is no agreement on the rate of fees, the applicable rate shall be the average rate charged for the production of products of the same type at the place of processing at the time of payment.
3. If the products fail to meet the agreed quality due to the raw materials supplied or the unreasonable instructions provided by the supplier, the supplier does not have the right to reduce the fees.
Article 553. Dealing with leftover raw materials
Unless otherwise agreed, the processor must return leftover raw materials to the supplier upon termination of the processing contract.
Section 12. CONTRACTS FOR BAILMENT OF PROPERTY
Article 554. Contracts for bailment of property
Contract for bailment of property means an agreement between parties whereby a bailee accepts the property of a bailer for safekeeping, for return to the bailer upon expiry of the duration of the contract, and the bailer must pay a fee to the bailee, except where the bailment is free of charge.
Article 555. Obligation of bailers of property
1. Inform the bailee of the condition of the property and the appropriate safekeeping measures upon delivery of the property; if the bailer fails to inform the bailee, and the property is destroyed or damaged as a result of inappropriate safekeeping, the bailer must be liable itself for such destruction of or damage to the bailed property and must compensate for other damage caused.
2. Pay the bailment fees in full, at the time and by the method as agreed.
Article 556. Rights of bailers of property
1. Reclaim the property at any time subject to giving reasonable prior notice to the bailee if the bailment contract does not specify a period of time.
2. Demand compensation for loss of or damage to the bailed property caused by the bailee, except in the case of an event of force majeure.
Article 557. Obligation of bailees of property
1. Take care of the property as agreed and return it to the bailer in the same condition in which the bailee received it.
2. Change the method for safekeeping of the property only where such change is necessary for better safekeeping of such property and provided that the bailer is notified immediately of the change.
3. Notify promptly the bailer in writing and request the bailer to advise, within a certain period of time, a solution where, due to its nature, the bailed property is in danger of being damaged or destroyed. If the bailer fails to reply within such period of time, the bailee has the right to take all necessary measures to take care of the property and to require the bailee to reimburse the costs incurred.
4. Compensate for damage where the bailee causes any loss of or damage to the bailed property, except in the case of an event of force majeure.
Article 558. Rights of bailees of property
1. Require the bailer to pay the agreed bailment fees.
2. Require the bailer to pay the reasonable costs of taking care of the property where the bailment is free of charge.
3. Request, at any time, the bailer to take back the property subject to giving reasonable prior notice to the bailer where the bailment is for an indefinite period of time.
4. Sell the property in the interests of the bailer where the bailed property is in danger of being damaged or destroyed, inform the bailer thereof and pay the proceeds of the sale to the bailer after deduction of reasonable expenses incurred for the sale of the property.
Article 559. Return of bailed property
1. A bailee must return the same property that was received, including any benefits derived therefrom, unless otherwise agreed.
The bailed property shall be returned to the bailer at the place where it was delivered. If the bailer wishes to have the property returned at another place, the bailer must bear the transport costs to such place, unless otherwise agreed.
2. A bailee must return property at the agreed time and only has the right to request the bailer take back the property prior to such time for a legitimate reason.
Article 560. Late taking back of bailed property
If a bailee is late in returning the property, the bailee may not require the bailer to pay bailment fees and costs for taking care of the property incurred from the agreed time for return of the property to the time it is actually returned and bears the risk with respect to the property during such period.
Where a bailer is late in taking back property, the bailer must pay all costs for taking care of the property and the bailment fees to the bailee during the period for which the bailer is late.
Article 561. Payment of fees
1. A bailer must pay bailment fees in full when taking back the bailed property, unless otherwise agreed.
2. Where the parties have no agreement on the rate of bailment fees, the applicable rate shall be the average rate of bailment fees at the time when and place where the bailment fee is paid.
3. Notwithstanding that the bailer takes back the property prior to the agreed time, the bailer must pay the bailment fees in full and must pay the necessary costs which the bailee incurs due to the return of the property by the bailee prior to the agreed time, unless otherwise agreed.
4. Where a bailee requests a bailer to take back the property prior to the agreed time, the bailee shall not be entitled to be paid bailment fees and must compensate for any damage to the bailer, unless otherwise agreed.
Section 13. AUTHORIZATION CONTRACTS
Article 562. Authorization contracts
Authorization contract means an agreement between parties whereby an attorney has the obligation to perform an act in the name of a principal. The principal shall only be required to pay remuneration if so agreed or so provided by law.
Article 563. Duration of authorization
The duration of the authorization shall be as agreed by the parties or as provided by law. If there is no agreement and the duration is not provided by law, the authorization contract shall be effective for one year from the date on which the authorization is made.
Article 564. Sub-authorization
1. An attorney may only sub-authorize its authorization to a third person in any of the following cases:
a) With the consent of the principal;
b) Due to force majeure events that if the sub-authorization does not apply, the purposes of entering into a civil transaction for the interests of the principal is unachievable.
2. A sub-authorization shall not exceed the scope of the original authorization.
3. The formalities of the sub-authorization contract must conform to the formalities of the original authorization contract.
Article 565. Obligation of attorneys
1. Perform the act in accordance with the authorization and inform the principal of such performance.
2. Notify any third parties involved in the performance of the authorized act of the duration and scope of the authorization and of any amendments of or additions to such scope.
3. Take care of and preserve documents and facilities provided for the performance of the authorized act.
4. Keep all information confidential which the attorney comes to know during the performance of the authorized act.
5. Return to the principal any property received and benefits derived during the performance of the authorized act as agreed or as provided by law.
6. Compensate for damage caused by a breach of any of the obligations provided in this Article.
Article 566. Rights of attorneys
1. Require the principal to provide the information, documentation and facilities necessary for performance of the authorized act.
2. Receive remuneration and be reimbursed for reasonable expenses incurred in the performance of the authorized act.
Article 567. Obligation of principals
1. Provide the information, documentation and facilities necessary for the attorney to perform the authorized act.
2. Be liable for undertakings given by the attorney within the scope of the authorization.
3. Reimburse the attorney for reasonable expenses incurred by the attorney in the performance of the authorized act and pay any agreed remuneration to the attorney.
Article 568. Rights of principals
1. Require the attorney to report fully on the performance of the authorized act.
2. Require the attorney to return any property and benefits derived from the performance of the authorized act, unless otherwise agreed.
3. Compensate for damage caused by a breach of any of the obligations provided in Article 565 of this Code.
Article 569. Unilateral termination of performance of authorization contracts
1. Where an authorization involves payment of remuneration, the principal has the right, at any time, to terminate unilaterally the performance of the contract but must remunerate the attorney in proportion to the acts performed and compensate for damage. If the authorization does not involve payment of remuneration, the principal has the right, at any time, to terminate the performance of the contract, subject to giving reasonable prior notice to the attorney.
A principal must notify any third person in writing of the termination of the performance of the contract by the principal. If the principal fails to do so, any contract with any such third person shall remain in effect, unless such third person knows or should know of the termination of the performance of the contract.
2. Where an authorization does not involve payment of remuneration, the attorney has the right, at any time, to terminate unilaterally the performance of the contract, subject to giving reasonable prior notice to the principal. If the authorization involves payment of remuneration, the attorney has the right, at any time, to terminate unilaterally the performance of the contract and must compensate for any damage caused to the principal.

Chapter XVII

PROMISES OF REWARDS AND PRIZE COMPETITIONS

Article 570. Promises of rewards
1. A person having made a public promise of a reward must pay that reward to a person having performed the act requested by the promissor.
2. An act for which a reward is promised must be specific and capable of being performed and must not be prohibited by law nor contravene social morals.
Article 571. Withdrawal of promises of rewards
A promissor may withdraw its promise of a reward at any time prior to the commencement of the performance of the act. A withdrawal of a promise of reward must be made in the same manner and by the same media in which the promise of reward was announced.
Article 572. Payment of rewards
1. Where a person performs an act for which a reward is promised, that person shall be given the reward upon completion of the act.
2. Where several persons perform an act for which a reward is promised, concurrently but independently, the person having first completed the act shall be given the reward.
3. Where more than one person complete, at the same time, an act for which a reward is promised, the reward shall be distributed in equal shares amongst such persons.
4. Where more than one person co-operate with each other to perform, at the request of the promissor, an act for which a reward is promised, each person shall receive a share of the reward in proportion to its contribution.
Article 573. Prize competitions
1. Organization of a cultural, artistic, sports, scientific, technical or other competition shall not violate prohibitions of law and contravene social morals.
2. A person organizing the competition must announce publicly the terms of participation, the scale of marks, the prizes and the value of each prize.
Any alteration of the terms of participation must be announced in the manner in which the competition was announced, within a reasonable period of time prior to the competition being conducted.
3. A winner of a prize has the right to demand the organizer of a competition give a prize of the value announced.

Chapter XVIII

PERFORMANCE OF ACTS WITHOUT AUTHORIZATION

Article 574. Performance of acts without authorization
Performance of acts without authorization means the voluntary performance of acts by a person being under no obligation to perform the act, solely for the benefit of a beneficiary, without the knowledge of the beneficiary, or with its knowledge but without the beneficiary raising any objection.
Article 575. Obligation to perform acts without authorization
1. A person performing an act without authorization has the obligation to do so in accordance with its capabilities and conditions.
2. A person performing an act without authorization must do so as if such person were performing such act for its own benefit. If such person knows or is able to guess the wishes of the beneficiary, such person must perform the act in accordance with such wishes.
3. A person performing an act without authorization must, if requested, notify the beneficiary of the progress and results of the performance, unless the beneficiary already knows such information or the person performing the act without authorization does not know the place of residence of the beneficiary.
4. If a beneficiary being natural person dies or a beneficiary being juridical person ceases to exist, the person performing an act without authorization must continue to perform the act until the heir or representative of the beneficiary takes over the act.
5. Where a person performing an act without authorization has legitimate reasons for not being able to continue performance, such person must notify the beneficiary, or the representative or close relatives of the beneficiary, or may ask another person to perform the act on its behalf.
Article 576. Obligation of beneficiary to pay for acts performed without authorization
1. A beneficiary of an act performed without authorization must accept the results of the act when it is handed over to the beneficiary by the person having performed the act and [must] reimburse that person for reasonable expenses incurred in performing such act, even where the performance has failed to achieve the results desired by the beneficiary.
2. If a person has performed an act properly for the benefit of a beneficiary, the beneficiary must remunerate the person having performed the act, unless the person having performed the act refuses to accept the remuneration.
Article 577. Obligation to compensate for damage
1. If a person performing an act without authorization intentionally causes damage to the beneficiary while performing the act, such person must compensate for such damage.
2. If a person performing an act without authorization unintentionally causes damage to the beneficiary while performing the act, the compensation by such person may be reduced on the basis of the circumstances in which the act was performed.
Article 578. Termination of performance of acts without authorization
The performance of acts without authorization shall terminate in the following cases:
1. The beneficiary so requests;
2. The beneficiary, or its heir or representative, takes over the acts;
3. The person performing the acts without authorization becomes not able to continue performance in accordance with Clause 5 Article 575 of this Code;
4. The person performing the acts without authorization dies with regard to natural person or juridical person ceases to exist with regard to juridical person.

Chapter XIX

OBLIGATIONS TO RETURN PROPERTY DUE TO UNLAWFUL POSSESSION OR USE OF PROPERTY OR DERIVING OF BENEFITS FROM PROPERTY

Article 579. Obligation to return property
1. A person possessing or using property of another unlawfully must return the property to its owners and holders of other property-related rights. If the lawful owners and holders of other property-related rights of such property are not able to be found, the property must be delivered to a competent authority, except in the case provided in article 236 of this Code.
2. A person deriving benefits from property unlawfully, thereby causing damage to another person, must give such benefits to such other person, except in the case provided in Article 236 of this Code.
Article 580. Property to be returned
1. A person possessing or using property unlawfully must return the whole of such property.
2. Where the property to be returned is a distinctive object, that particular object must be returned and, if such distinctive object is lost or damaged, monetary compensation must be paid, unless otherwise agreed.
3. If the property to be returned is a fungible object which has been lost or damaged, an object of the same type must be returned or monetary compensation must be paid, unless otherwise agreed.
4. A person deriving benefits from property unlawfully must return, either in kind or in money, the benefits derived from the property to any person having suffered loss of such benefits.
Article 581. Obligation to return yield and income
1. A person possessing or using property, or a person deriving benefits from property, unlawfully and not in good faith, must return yield and income derived from the property during the time of unlawful possession or use of, or deriving benefits from, the property.
2. A person possessing or using property, or a person deriving benefits from property, unlawfully but in good faith, must return any yield and income derived from the property from the time when it knew or should have known that the possession or use of, or deriving benefits from, the property was unlawful, except in the case provided in Article 236 of this Code.
Article 582. Right to require third person to return property
Where a person unlawfully possessing or using property transfers the property to a third person, the third person must return the property if so demanded by the owner and holders of other property-related rights, unless this Code contains some other provision. If money or compensation has been paid for such property, the third person has the right to demand the party having transferred the property to the third person to compensate for damage.
Article 583. Obligation to pay
Upon taking back property, an owner or holders of other property-related rights or an aggrieved person must reimburse the person having taken possession of or used the property, or having derived benefits from the property, unlawfully but in good faith, for the necessary expenses such person has incurred for taking care of the property and increasing its value.

Chapter XX

LIABILITY FOR COMPENSATION FOR NON-CONTRACTUAL DAMAGES

Section 1. GENERAL PROVISIONS

Article 584. Grounds giving rise to liability to compensate for damage
1. A person intentionally or unintentionally harming the life, health, honor, dignity, reputation, property, or other legal rights or interests of a person, must compensate for such damage, unless otherwise prescribed in this Code or relevant laws.
2. The person who causes damage shall be discharged from liability for compensation in case where the damage incurs due to force majeure events or at entire fault of the aggrieved person, unless otherwise agreed or otherwise prescribed by law.
3. If a property causes damage, its owner or possessor must compensate for the damage, except for the damage prescribed in Clause 2 of this Article.
Article 585. Principles of compensation for damage
1. Actual damage must be compensated in full and promptly. Unless otherwise provided by law, parties may agree on the amount of compensation; on the form of compensation, which may be money, in kind or the performance of an act; lump sum payment or payment in installments; and on the method of compensation.
2. The compensation payable by a person having caused damage may be reduced if such damage was caused unintentionally and is very large in comparison to the financial positions of such person.
3. If the amount of compensation determined becomes unrealistic, the aggrieved person, or the person having caused damage, has the right to request a court or another competent authority to change the amount of compensation.
4. If the aggrieved party is partly his/her fault for causing the damage, that part of damage shall not be compensated.
5. The party having rights and interests infringed shall not be compensated if such damage incurs due to his/her failure to adopt necessary measures to prevent the damage.
Article 586. Capacity of individuals for liability to compensate for damage
1. A person of eighteen years of age or older who causes damage shall be personally liable to compensate.
2. Where a minor under fifteen years of age causes damage, his or her parents, if any, must compensate for the total damage. If the parents have insufficient property to compensate and the minor who has caused the damage has property of his or her own, such property shall be used to satisfy the outstanding amount of compensation, except in the cases provided in Article 599 of this Code.
Where a person who is between fifteen and eighteen years of age causes damage, such person must compensate by recourse to his or her own property. If such person has insufficient property to compensate, the parents of such person must satisfy the outstanding amount by recourse to their own property.
3. Where a minor, legally incapacitated person, person with limited cognition and behavior control, causes damage but there is a guardian, such guardian shall use the property of the ward to compensate. If the ward has no or insufficient property to compensate, the guardian must do so by recourse to the property of the guardian. If the guardian is able to prove that he or she was not at fault with respect to guardianship, the guardian shall not be required to use its property to compensate.
Article 587. Compensation for damage caused jointly by several persons
Where several persons jointly cause damage, they must jointly compensate any aggrieved person. Liability for compensation of each person having jointly caused the damage shall be determined in proportion to the degree of fault of each person. If the degree of fault is not able to be determined, the persons causing damage must compensate in equal shares.
Article 588. Limitation period for initiating legal action claiming compensation for damage
The limitation period for initiating legal action claiming compensation for damage shall be two years from the date on which the legal rights or interests of an individual, legal entity or other subject were infringed.
Section 2. ASSESSMENT OF DAMAGE
Article 589. Damage caused by infringement of property
In the event of an infringement of property, the compensable damage shall comprise:
1. Property which was lost, destroyed or damaged;
2. Interests associated with the use and exploitation of the property was lost or declined;
3. Reasonable costs for the prevention, mitigation and remedy of the damage;
4. Other damage as prescribed by law.
Article 590. Damage caused by harm to health
1. Damage caused by harm to health shall comprise:
a) Reasonable costs for treating, nursing and rehabilitating health, and functional losses and impairment of the aggrieved person;
b) Loss of or reduction in the actual income of the aggrieved person. If the actual income of the aggrieved person is irregular and is not able to be determined, the average income level for the type of work performed by the aggrieved person shall be applied;
c) Reasonable costs and actual income losses of the carers of the aggrieved person during the period of treatment. If the aggrieved person loses his or her ability to work and requires a permanent carer, the damage shall also include reasonable costs for taking care of the aggrieved person.
d) Other damage as prescribed by law.
2. A person causing harm to the health of another person must pay the items provided in Clause 1 of this Article together with an amount of money as compensation for mental suffering of the aggrieved person. The amount of compensation for mental suffering shall be as agreed by the parties; if the parties are not able to agree, the maximum sum shall not exceed fifty-month base salary prescribed by the State.
Article 591. Damage caused by harm to life
1. Damage caused by harm to life shall comprise:
a) Damage caused by harm to life prescribed in Article 590 of this Code;
b) Reasonable funeral costs;
c) Support for the dependants of the aggrieved person;
d) Other damage as prescribed by law.
2. A person causing death to another person must pay compensation for damage as provided in Clause 1 of this Article together with an amount of money as compensation for mental suffering of the closest relatives in the first line of succession to the deceased. If there are no such relatives, this sum shall be paid to the persons who were directly reared by the deceased or to the persons who directly reared the deceased. The amount of compensation for mental suffering shall be as agreed by the parties; if the parties are not able to agree, the maximum sum shall not exceed one-hundred-month base salary prescribed in by the State.
Article 592. Damage caused by harm to honor, dignity or reputation
1. Damage caused by harm to the honor, dignity or reputation shall comprise:
a) Reasonable costs for mitigating and remedying the damage;
b) Loss of or reduction in actual income;
c) Other damage as prescribed by law.
2. A person causing harm to the honor, dignity or reputation of another person must pay compensation for damage as provided in Clause 1 of this Article together with another amount of money as compensation for mental suffering of the aggrieved person. The amount of compensation for mental suffering shall be as agreed by the parties; if the parties are not able to agree, the maximum sum shall not exceed ten-month base salary prescribed by the State.
Article 593. Period of entitlement to compensation for damage caused by harm to health or resulting from loss of life
1. Where an aggrieved person loses totally the ability to work, the aggrieved person shall receive compensation until the time of his or her death, unless otherwise agreed.
2. Where the aggrieved person dies, his or her dependants shall be entitled to receive support for the following durations:
a) A child of the deceased, whether living or conceived prior to his or her death, shall be entitled to compensation until the age of eighteen years, except a child between fifteen and eighteen years of age who is employed and earns sufficient income to look after himself or herself;
b) An adult who is not able to work shall be entitled to receive support until his or her death.
3. With regard to the conceived child of the deceased, the compensation shall be paid from the time he/she is born and alive.
Section 3. COMPENSATION FOR DAMAGE IN A NUMBER OF SPECIFIC CASES
Article 594. Compensation for damage by persons exceeding limits of reasonable self-defense
A person causing damage while acting in reasonable self-defense shall not be liable to compensate any aggrieved person.
A person causing damage while not acting in reasonable self-defense must compensate any aggrieved person.
Article 595. Compensation for damage by persons exceeding requirements of emergency situation
1. A person causing damage as a result of exceeding the requirements of an emergency situation must compensate any aggrieved person for that part of the damage which resulted from exceeding the requirements of an emergency situation.
2. A person creating an emergency situation which leads to damage being caused must compensate any aggrieved person.
Article 596. Compensation for damage caused by persons using stimulants
1. A person who, due to the consumption of alcohol or the use of other stimulants, becomes incapable of being aware of or controlling his or her acts, thereby causing damage to another person, must compensate such person.
2. A person who intentionally causes another person to take alcohol or stimulants, thereby causing such person to become incapable of being aware of or controlling his or her acts, must compensate any person aggrieved thereby.
Article 597. Compensation for damage caused by persons belonging to juridical persons
A juridical person must compensate for any damage caused by any person belonging to the juridical person during the performance of duties assigned by it to such person. If a juridical person has compensated for any damage, it has the right to demand the person at fault for causing the damage to reimburse it an amount of money in accordance with law.
Article 598. Compensation for damage caused by law enforcers
The State must compensate for damage caused by law enforcers as prescribed in the Law on compensation liability of the State.
Article 599. Compensation for damage caused by persons under fifteen years of age or persons having lost capacity for civil acts and under direct supervision of school, hospital or other organization
1. Where a person under fifteen years of age causes damage during school hours, the school must compensate for the damage.
2. If a legally incapacitated person causes damage to another person while under the direct supervision of a hospital or another juridical person, such hospital or the juridical person must compensate for the damage.
3. If, in the cases provided in Clauses 1 and 2 of this Article, the school, hospital or another juridical person proves that it was not at fault with respect to supervision, the parents or guardian of the person under fifteen years of age or of the legally incapacitated person must compensate.
Article 600. Compensation for damage caused workers and trainees
A natural person or juridical person must compensate for any damage caused by any worker or trainee belonging to it during the performance by the employee or trainee of his or her assigned duties. The natural person or juridical person has the right to demand such worker or trainee reimburse it an amount of money in accordance with law.
Article 601. Compensation for damage caused by sources of extreme danger
1. Sources of extreme danger comprise motorized means of transport, power transmission systems, operating industrial plants, weapons, explosives, inflammable substances, toxic substances, radioactive substances, dangerous animals and other sources of extreme danger as provided by law.
An owner of a source of extreme danger must comply strictly with the regulations on taking care of, preserving, transporting and using sources of extreme danger in accordance with law.
2. An owner of a source of extreme danger must compensate for damage caused by such source. If the owner has transferred possession or use of the source of extreme danger to another person, such other person must compensate [for the damage], unless otherwise agreed.
3. An owner, or person to which an owner has transferred the possession or use, of a source of extreme danger must compensate for damage caused by such source, even where such owner or person is not at fault, except in either of the following cases:
a) The aggrieved person is entirely at fault for intentionally causing the damage;
b) The damage occurred due to an event of force majeure or in an emergency situation, unless otherwise provided by law.
4. Where a source of extreme danger is taken into possession or used unlawfully, the person possessing or using [it] unlawfully must compensate for damage.
Where an owner, or a person to which an owner has transferred possession or use, of a source of extreme danger is at fault by allowing the unlawful possession or use of the source of extreme danger, the owner, or the person to which the owner has transferred possession or use, of the source of extreme danger as the case may be must compensate jointly for the damage.
Article 602. Compensation for damage caused by environmental pollution
Any entity polluting the environment, thereby causing damage, must compensate in accordance with the law, including when the entity polluting the environment was not at fault.
Article 603. Compensation for damage caused by livestock
1. An owner of livestock must compensate for damage caused to another person by such livestock. The possessor or user of livestock must compensate during the period of possession or using, unless otherwise agreed.
2. Where a third person is entirely at fault in causing livestock to cause damage to another person, the third person must compensate for the damage. If both the third person and the owner are at fault, both of them must compensate jointly for the damage.
3. Where livestock which is possessed or used unlawfully causes damage, the unlawful possessor or user must compensate for the damage. When the owner, possessor or user of livestock is at fault leading the livestock is possessed or used unlawfully thereby causes damage, they must jointly compensate for damage.
4. Where livestock which is allowed to roam according to customary practice causes damage, its owner must compensate according to customary practice provided that such compensation does not contravene the law or social morals.
Article 604. Compensation for damage caused by trees
An owner, a possessor or a person in charge of trees must compensate for damage caused by the trees.
Article 605. Compensation for damage caused by houses and other construction works or buildings
An owner or a possessor of a house or another construction work, or a person to which the owner has assigned the management or use thereof, must compensate for damage if such house or construction causes damage to another person.
If the executor of the house or construction work is partly fault that such house or construction work causes damage, he/she must jointly compensate for such damage.
Article 606. Compensation for damage caused by infringement of corpses
1. Each natural person or juridical causing damage to a corpse must compensate.
2. Damage caused by infringement of a corpse shall include reasonable costs for mitigating and remedying the damage.
3. A person causing damage to a corpse must pay an amount of money as provided in Clause 2 of this Article together with another amount of money as compensation for mental suffering of the closest relatives in the first line of succession to the deceased. If there are no such relatives, this sum shall be paid to the persons who directly reared the deceased. The amount of compensation for mental suffering shall be as agreed by the parties; if the parties are not able to agree, the maximum sum shall not exceed thirty-month base salary prescribed by the State.
Article 607. Compensation for damage caused by infringement of graves
1. Each natural person or juridical person causing damage to the grave of another must compensate.
2. Damage caused by infringement of a grave shall include reasonable costs for mitigating and remedying the damage.
3. A person causing damage to a grave must pay an amount of money as provided in Clause 2 of this Article together with another amount of money as compensation for mental suffering of the closest relatives in the first line of succession to the deceased. If there are no such relatives, this sum shall be paid to the persons who directly reared the deceased. The amount of compensation for mental suffering shall be as agreed by the parties; if the parties are not able to agree, the maximum sum for each damaged grave shall not exceed ten-month base salary prescribed by the State.
Article 608. Compensation for damage caused by infringement of consumer interests
A natural person or juridical person carrying out production or business and failing to ensure the quality of goods, thereby causing damage to consumers, must compensate for such damage.

PART FOUR

INHERITANCE

Chapter XXI

GENERAL PROVISIONS

Article 609. Rights of inheritance
A natural person may make a will to dispose of his or her estate, may leave his or her property to an heir in accordance with law, or may inherit an estate left to him or her under a will or in accordance with law.
An heir not being natural person has the right to inherit estate under a will.
Article 610. Equality of individuals with respect to rights of inheritance
All natural persons are equal with respect to rights to bequeath their property to others and to inherit estates under wills or in accordance with law.
Article 611. Time and place of commencing inheritance
1. The time of commencement of an inheritance shall be the time when the deceased dies. Where a court declares that a person is dead, the time of commencement of the inheritance shall be the date provided in Clause 2 of Article 81 of this Code.
2. The place of commencement of the inheritance shall be the last place of residence of the owner of the estate. If the last place of residence is not able to be determined, the place of commencement of the inheritance shall be the place at which all or most of the estate is located.
Article 612. Estates
An estate comprises property which the deceased owned and property which the deceased jointly owned with other persons.
Article 613. Heirs
If an heir is an individual, such person must be alive at the time of commencement of the inheritance or, if such person is born and alive after the commencement of inheritance, must have been conceived prior to the time when the deceased dies. Where an heir under a will is a body or organization, it must be in existence at the time of commencement of the inheritance.
Article 614. Time when rights and obligations of heirs arise
From the time of commencement of an inheritance, the heirs have the property rights and obligations left by the deceased.
Article 615. Performance of property obligations left by deceased
1. A person entitled to an inheritance has the responsibility to perform the property obligations within the scope of the estate left by the deceased, unless otherwise agreed.
2. Where an estate has not yet been divided, the property obligations left by the deceased shall be performed by the administrator of the estate as agreed by the heirs.
3. Where an estate has already been divided, each heir shall perform those property obligations left by the deceased corresponding to, but not exceeding, that part of the estate that the heir has inherited, unless otherwise agreed.
4. Where the heir inheriting an estate under a will is not a natural person, it must perform the property obligations left by the deceased in like manner as a natural person.
Article 616. Administrators of estates
1. Administrator of an estate means the person who is appointed in the will or by agreement of the heirs.
2. Where a will fails to appoint, and the heirs have not yet appointed, an administrator, any person currently possessing, using or managing property within the estate at the time of the commencement of the inheritance shall continue its administration until the heirs have appointed an administrator.
3. Where an heir has not yet been determined and there is not yet an administrator of the estate as prescribed in Clauses 1 and 2 of this Article, the estate shall be administered by a competent authority.
Article 617. Obligations of administrators of estates
1. An administrator of an estate as provided in Clauses 1 and 3 of article 616 of this Code has the following obligations:
a) Make a list of the property within the estate and collect any property belonging to the estate of the deceased which is possessed by others, unless otherwise provided by law;
b) Take care of the estate and do not sell, exchange, give, pledge, mortgage or otherwise dispose of property within the estate without the written consent of the heirs;
c) Notify the heirs of the estate;
d) Compensate for any damage if the administrator breaches any of its obligations, thereby causing damage;
dd) Deliver back the estate at the request of the heirs.
2. A person possessing, using or managing property within an estate as provided in Clause 2 of Article 638 of this Code has the following obligations:
a) Take care of the estate and do not sell, exchange, give, pledge, mortgage or otherwise dispose of property within the estate;
b) Notify the heirs of the estate;
c) Compensate for any damage if the administrator breaches any of its obligations, thereby causing damage;
d) Deliver back the estate as agreed with the deceased in a contract or at the request of the heirs.
Article 618. Rights of administrators of estates
1. An administrator of an estate as provided in clauses 1 and 3 of article 616 of this Code has the following rights:
a) Represent the heirs in dealings with any third parties in relation to the estate of inheritance;
b) Receive remuneration as agreed with the heirs;
c) Receive payment of costs of estate preservation.
2. A person possessing, using or managing property within an estate as provided in Clause 2 of Article 616 of this Code has the following rights:
a) Continue to use the estate as agreed with the deceased in a contract or with the consent of the heirs;
b) Receive remuneration as agreed with the heirs;
c) Receive payment of costs of estate preservation.
3. If the estate administrator fails to reach an agreement on the remuneration with the heirs, he/she shall be entitled to receive an appropriate remuneration.
Article 619. Inheritance by persons entitled to inherit each other's estate but dead at same time
Where persons who are entitled to inherit each other's estate die at the same time or are deemed to have died at the same time because it is impossible to determine who of them died first (hereinafter referred to as simultaneous death), they do not have the right to inherit each other's estate and the estate of each of the deceased shall be inherited by their respective heirs, except in the case of inheritance pursuant to Article 652 of this Code.
Article 620. Disclaimer of inheritance
1. An heir may disclaim an inheritance, unless such disclaimer is for the purpose of avoiding the performance of its property obligations to other persons.
2. A disclaimer of an inheritance must be made in writing. A person disclaiming must notify the other heirs and the person authorized to distribute the estate.
3. The disclaimer of an estate must be expressed before the time of inherit distribution.
Article 621. Persons not entitled to inherit
1. The following persons are not entitled to inherit:
a) Persons convicted of having intentionally caused the death of or harmed the health of the deceased, of having seriously mistreated or tortured the deceased, or of having harmed the honor or dignity of the deceased;
b) Persons having seriously breached their duty to support the deceased;
c) Persons convicted of having intentionally caused the death of another heir in order to obtain all or part of the entitlement of such other heir to the estate;
d) Persons deceiving, coercing or obstructing the deceased with respect to the making of the will, or forging, altering or destroying the will in order to obtain all or part of the estate contrary to the wishes of the deceased.
2. Persons provided in Clause 1 of this Article may, nevertheless, inherit the estate if the deceased was aware of such acts but, nevertheless, allowed them to inherit the estate under the will.
Article 622. Estates which no one inherits
Where there is no heir under a will and at law, or where there is an heir but such heir is not entitled to inherit the estate or disclaims the inheritance of the estate, the residual estate for which there is no heir shall, after fulfillment of property obligations, belong to the State.
Article 623. Limitation periods with respect to inheritance
1. The limitation period with respect to a claim of an heir for distribution of an estate shall be thirty years regarding immovable property or ten years regarding movable property from the time of commencement of the inheritance. Upon the expiry date of the aforesaid period, the estate shall belong to the estate administrator. In case where there is no estate administrator, the estate shall be dealt with as follows:
a) It shall belong to the person possessing it as prescribed in Article 236 of this Code;
b) It shall belong the State if there is no possessor prescribed in Point a of this Clause.
2. The limitation period with respect to a claim of an heir for a declaration of right of inheritance of the requester or to disallow the claim to inheritance of another shall be ten years from the time of commencement of the inheritance.
3. The limitation period with respect to a claim for an heir to fulfill property obligations of the deceased shall be three years from the time of commencement of the inheritance.

Chapter XXII

INHERITANCE UNDER WILLS

Article 624. Wills
Will means an expression of the wishes of a natural person, made in order to bequeath his or her property to others after his or her death.
Article 625. Testators
1. An adult satisfying conditions prescribed in Point a Clause 2 Article 630 of this Code may make a will to dispose his/her property.
2. A person who is between fifteen and eighteen years of age may make a will with the consent of his or her parents or guardian.
Article 626. Rights of testators
A testator has the following rights:
1. Appoint heirs or to deprive an heir of the right to inherit the estate;
2. Determine those parts of the estate which each heir is entitled to;
3. Reserve part of the estate as a gift or for worship purposes;
4. Designate heirs to perform obligations;
5. Appoint a custodian of the will, an administrator of the estate, and a distributor of the estate.
Article 627. Formalities for wills
A will must be made in writing. If it is not able to be made in writing, it may be made orally.
Article 628. Written wills
Written wills comprise:
1. Unwitnessed written wills;
2. Witnessed written wills;
3. Written wills which are notarized;
4. Written wills which are certified.
Article 629. Oral wills
1. Where a person is likely to die due to illness or any other reason and it is not possible for him or her to make a written will, such person may make an oral will.
2. If the testator is alive and is of sound mind three months after he or she has made an oral will, such will shall automatically become invalid.
Article 630. Lawful wills
1. A will must satisfy the following requirements in order to be lawful:
a) The testator was of sound mind when he or she made the will; and he or she was not deceived, threatened or coerced into making the will;
b) The contents of the will are not contrary to law or social morals and the will complies with legal formalities.
2. A will made by a person between fifteen and eighteen years of age must be made in writing and with the consent of the parents or guardian of such person.
3. A will made by a person who is incapacitated or illiterate must be made in writing by a witness and must be notarized or certified.
4. A written will which is not notarized or certified shall be deemed lawful only if it satisfies the requirements provided in Clause 1 of this Article.
5. An oral will shall be deemed lawful only if the testator orally expressed his or her last wishes before at least two witnesses who immediately thereafter recorded those wishes in writing and signed or fingerprinted the document. Such will must be notarized or certified within five working days of the date on which the testator orally expressed his or her last wishes.
Article 631. Contents of written wills
1. A will must specify clearly the following:
a) The date on which the will is made;
b) The full name and place of residence of the testator;
c) The full names of the persons and the bodies or organizations entitled to inherit the estate;
d) The estate to be bequeathed and its location.
2. Apart from the contents prescribed in Clause 1 of this Article, the will may have other contents.
3. A will may not be written using abbreviations or other symbols. If a will consists of several pages, each page must be numbered and bear the signature or fingerprint of the testator.
Where a will has erasure or correction, the testator or the testament witness must sign beside erasing and corrected place.
Article 632. Witnesses to making of will
Any person may act as a witness to the making of a will, except the following persons:
1. Persons who are heirs of the testator under the will or at law;
2. Persons with property rights or obligations which relate to the will;
3. Minors, legally incapacitated persons, persons with limited cognition and behavior control.
Article 633. Unwitnessed written wills
A testator must write a will by his or her own hand and must sign it.
The drawing up of a written will without witnesses must comply with article 631 of this Code.
Article 634. Witnessed written wills
Where a testator is not able to write a will by his or her own hand, the testator may request another person to write the will, but there must be at least two witnesses. The testator must sign or fingerprint the will in the presence of the witnesses; the witnesses shall acknowledge the signature or fingerprint of the testator and sign the will.
The will must be made in compliance with articles 631 and 632 of this Code.
Article 635. Wills which are notarized or certified
A testator may request that the will be notarized or certified.
Article 636. Procedures for preparation of wills at notary office or people's committee of commune
The preparation of a will at a notary office or the people's committee of the commune must comply with the following procedures:
1. The testator shall declare the contents of his or her will to a notary public officer or a member of the people's committee of the commune who has the authority to certify it. The notary public officer or the person having the authority to certify must record the wishes stated by the testator. The testator shall sign or fingerprint the will after acknowledging that it has been recorded accurately and that it expresses faithfully the intentions of the testator. Thereafter, the notary public officer or the member of the people's committee of the commune shall sign the will;
2. Where the testator is not able to read or hear the will or not able to sign or fingerprint it, there must be a witness who must acknowledge the will by signing it before a notary public officer or a member of the people's committee of the commune who has the authority to certify it. The notary public officer shall notarize the will, or the member of the people's committee of the commune who has the authority to certify the will shall certify it, in the presence of the testator and the witnesses.
Article 637. Persons not permitted to notarize or certify wills
A notary public officer or a member of the people's committee of the commune who has authority shall not be permitted to notarize or certify a will if such person is:
1. An heir of the testator under the will or at law;
2. A person whose father, mother, wife, husband or child is an heir under the will or at law;
3. A person having property rights or obligations relating to the will.
Article 638. Written wills valid as though notarized or certified
1. A written will made by a serving soldier who is not able to request a notarization or certification of his or her will provided that such will is certified by the head of his or her unit having the rank of a company commander or higher.
2. A written will made by a person travelling on a seagoing vessel or aircraft provided that the will is certified by the captain of the vessel or aircraft.
3. A written will made by a person undergoing medical treatment in a hospital or other medical establishment or sanatorium provided that the will is certified by the person in charge of such hospital or establishment or sanatorium.
4. A written will made by a person conducting surveys, explorations or research in mountainous areas, forests or offshore islands provided that the will is certified by the person in charge of the unit.
5. A written will made by a Vietnamese citizen residing abroad provided that the will is certified by a Vietnamese consular or diplomatic representative mission in that country.
6. A written will made by a person held in temporary detention, serving a prison sentence or administrative penalty, or at an educational or medical facility provided that the will is certified by the person in charge of such facility.
Article 639. Wills prepared by notary public officers at places of residence of testators
1. A testator may request a notary public officer to visit his or her place of residence in order to prepare a will.
2. Such will shall be prepared in accordance with the procedures for the preparation of wills at a State notary public provided in article 636 of this Code.
Article 640. Amendment of, addition to, replacement or revocation of wills
1. A testator may amend, add to, replace or revoke his or her will at any time.
2. If a testator adds to his or her will, the original will and the codicil shall have equal validity. If a part of the original will and the codicil conflict with each other, the codicil shall prevail.
3. Where a testator replaces a will with a new will, the previous will shall be deemed to have been revoked.
Article 641. Custody of wills
1. A testator may request a notary office or another person to keep custody of the will of the testator.
2. Where a will is kept in custody by a notary office, it must be taken care of and looked after in accordance with the law on notaries.
3. An individual keeping custody of a will has the following obligations:
a) Keep the contents of the will confidential;
b) Take care of and look after the will. If the will is lost or damaged, the person must notify immediately the testator;
c) Upon the death of the testator, to deliver the will to his or her heirs or to the person authorized to announce the will. The delivery of the will must be recorded in writing and signed by the person delivering the will, and by the person receiving it, in the presence of two witnesses.
Article 642. Loss and damage of wills
1. If, from the commencement of the inheritance, the will is lost or damaged to the extent that it is incapable of indicating clearly the wishes of the testator and there is no evidence of the true wishes of the testator, it shall be deemed that no will exists and inheritance at law shall apply.
2. Where the will is found prior to distribution of the estate, the estate shall be distributed according to the will.
3. Within the limitation periods for requesting estate distribution, if a will is found after the distribution of the estate, the estate shall be distributed according to the will at the request of the heir under will.
Article 643. Legal effectiveness of wills
1. A will shall become legally effective from the time of commencement of the inheritance.
2. All or part of a will shall be legally ineffective in any of the following cases:
a) An heir under the will dies prior to or at the same time as the testator dying;
b) A body or organization named as an heir no longer exists at the time of commencement of the inheritance.
Where there are several heirs under a will and one of them dies prior to or at the same time as the death of the testator or one of the bodies or organizations named as an heir under the will no longer exists at the time of commencement of the inheritance, only that part of the will which relates to the individual, body or organization no longer existing shall be legally ineffective.
3. A will shall not be legally effective if the estate left to the heirs no longer exists at the time of commencement of the inheritance. If only part of the estate left to the heirs remains, only that part of the will which relates to such part of the estate shall be legally effective.
4. Where a will contains provisions which are unlawful but such provisions do not affect the effectiveness of the remainder of the will, only such provisions shall be legally ineffective.
5. Where a person leaves behind more than one will with respect to certain property, only the most recent of such wills shall be legally effective.
Article 644. Heirs notwithstanding contents of wills
1. Where a testator does not grant any of the following persons an inheritance, or grants any such person an inheritance which is less than two-thirds of the share that person would have received if the estate had been distributed according to law, such person shall be entitled to a share of the estate equivalent to two-thirds of the share that he or she would have received if the estate had been distributed in accordance with law:
a) Children who are minors, father, mother, wife or husband of the testator;
b) Children who are adults but who are incapable of working.
2. Clause 1 of this Article shall not apply to persons who have disclaimed their inheritance as prescribed in Article 620 or person who are not entitled to inherit as prescribed in Clause 1 Article 621 of this Code.
Article 645. Estates used for worship purposes
1. Where a testator designates part of his or her estate for worship purposes, such part of the estate shall not be distributed among the heirs and shall be delivered to the person appointed in the will to manage for worship purposes. If such appointee fails to implement strictly the will or the agreement of the heirs, the heirs have the right to appoint another person to manage for worship purposes.
Where the testator fails to appoint a person to manage that part of his or her estate which is designated for worship purposes, the heirs shall appoint a person to manage such part of the estate.
Where all heirs under a will have died, that part of the estate which is designated for worship purposes shall belong to the person managing that part of the estate for worship purposes provided that he or she is an heir at law.
2. Where the entire estate of the deceased is insufficient to satisfy all property obligations of the deceased, no part of the estate may be designated for worship purposes.
Article 646. Testamentary gifts
1. A testator may designate part of his or her estate as a testamentary gift to another person. The testamentary gift must be expressly stated in the will.
2. The grantee of the testamentary gift must be alive at the time of commencement of the inheritance or he/she must bear and alive after the time of commencement of the inheritance he/she must be conceived before the death of the estate leaver. If the grantee of the testamentary gift is not a natural person, it must exist at the time of commencement of the inheritance.
3. The grantee of a gift shall not be required to fulfill property obligations with respect to that part of the estate granted as a gift, unless the whole estate is insufficient to satisfy all property obligations of the grantor, in which case the part of the estate granted as a gift shall also be applied towards satisfying the remainder of the obligations of the grantor.
Article 647. Announcement of wills
1. Where a written will is kept by a notary office, the notary officer shall be the person announcing the will.
2. Where a testator has appointed a person to announce the will, such person shall announce the will. If the testator fails to appoint a person or has appointed a person but the appointee refuses to announce the will, the heirs shall agree on the appointment of a person to announce the will.
3. After the time of commencement of an inheritance, the person announcing the will must send copies of the will to all persons with an interest in the contents of the will.
4. A recipient of a copy of a will has the right to verify the copy against the original.
5. Where a will has been prepared in a foreign language, it must be translated into Vietnamese and notarized.
Article 648. Interpretation of contents of wills
Where the contents of a will are unclear and may be interpreted in different ways, the person announcing the will and the heirs must interpret jointly the contents of the will based on the true wishes of the deceased, taking into consideration the relationship of the deceased with the heirs under the will. If such persons fail to agree on the interpretation of the contents of the will, they have the right to request a court for settlement.
Where part of the contents of a will is not able to be interpreted but the remainder of the will is not affected, only that part which is not able to be interpreted shall not be legally effective.

Chapter XXIII

INHERITANCE AT LAW

Article 649. Inheritance at law
Inheritance at law means inheritance in accordance with the order of priority of inheritance and the conditions and procedures of inheritance provided by law.
Article 650. Cases of inheritance at law
1. Inheritance at law shall apply in the following cases:
a) There is no will;
b) The will is unlawful;
c) All heirs under the will died prior to or at the same time as the testator dying, or the bodies or organizations which are entitled to inherit under the will no longer exist at the time of commencement of the inheritance;
d) The persons appointed as heirs under the will do not have the right to inherit or disclaimed the right to inherit.
2. Inheritance at law shall also apply to the following parts of an estate:
a) Parts of an estate in respect of which no disposition has been made in the will;
b) Parts of an estate related to an ineffective part of the will;
c) Parts of an estate related to heirs under the will not having the right to inherit, having disclaimed the right to inherit, or having died prior to or at the same time as the testator dying; and parts of an estate related to bodies or organizations entitled to inherit under the will but no longer existing at the time of commencement of the inheritance.
Article 651. Heirs at law
1. Heirs at law are categorized in the following order of priority:
a) The first level of heirs comprises: spouses, biological parents, adoptive parents, offspring and adopted children of the deceased;
b) The second level of heirs comprises: grandparents and siblings of the deceased; and biological grandchildren of the deceased;
c) The third level of heirs comprises: biological great-grandparents of the deceased, biological uncles and aunts of the deceased and biological nephews and nieces of the deceased.
2. Heirs at the same level shall be entitled to equal shares of the estate.
3. Heirs at a lower level shall be entitled to inherit where there are no heirs at a higher level because such heirs have died, or because they are not entitled to inherit, have been deprived of the right to inherit or have disclaimed the right to inherit.
Article 652. Succeeding heirs
Where a child of a testator died prior to or at the same time as the testator, the grandchildren of the testator shall inherit that part of the estate which their father or mother would have been entitled to inherit had such father or mother still been alive. If the grandchildren also died prior to or at the same time as the testator, the great-grandchildren of the testator shall inherit that part of the estate which their father or mother would have been entitled to inherit had such father or mother still been alive.
Article 653. Inheritance relations between adopted children and their adoptive parents and biological parents
An adopted child and his or her adoptive parents may inherit each other's estates and may also inherit in accordance with articles 651 and 652 of this Code.
Article 654. Inheritance relations between stepchildren and their stepparents
If a stepchild and his or her stepparents care for and support each other as though they were biologically related, they may inherit each other's estates and may also inherit in accordance with articles 652 and 653 of this Code.
Article 655. Inheritance where wives and husbands have divided multiple ownership property, have applied for divorce or have remarried
1. Where a wife and husband have divided their multiple ownership property while they are still married and one of them subsequently dies, the surviving spouse shall still be entitled to inherit the estate of the deceased.
2. Where a wife and husband have applied for but not yet obtained a legally effective divorce pursuant to a judgment or decision of a court, or they have obtained such a divorce but the judgment or decision of the court is not yet effective, and one of them dies, the surviving spouse shall, nevertheless, be entitled to inherit the estate of the deceased.
3. A person who is the wife or husband of the deceased at the time when his or her spouse dies shall be entitled to inherit the estate of the deceased even if that person subsequently remarries.

Chapter XXIV

SETTLEMENT AND DISTRIBUTION OF ESTATES

Article 656. Meeting of heirs
1. After being notified of the commencement of an inheritance, or after a will has been announced, the heirs may meet to agree on the following matters:
a) If the testator has failed to appoint an administrator of the estate or a distributor of the estate, or has not determined the powers and obligations of such persons, the appointment of such persons and the determination of their powers and obligations, as the case may be;
b) Method of distributing the estate.
2. All agreements by the heirs must be made in writing.
Article 657. Distributors of estates
1. A distributor of an estate may also be the administrator of the estate appointed in the will or by agreement of the heirs.
2. A distributor of an estate must distribute it strictly in accordance with the will or the agreement of the heirs at law.
3. A distributor of the estate may receive remuneration if so allowed by the testator in the will or if so agreed by the heirs.
Article 658. Order of priority of payment
Property obligations and expenses related to an inheritance shall be paid in the following order of priority:
1. Reasonable funeral expenses in accordance with customary practice;
2. Outstanding support payments;
3. Expenditures on preservation of estate;
4. Allowances for dependants of the deceased;
5. Wages;
6. Monetary compensation for any damage;
7. Taxes and other liabilities owed to the State;
8. Other liabilities owed to other natural persons or juridical persons;
9. Fines;
10. Other expenses.
Article 659. Distribution of estates in accordance with wills
1. An estate shall be distributed in accordance with the wishes of the testator. If the will fails to specify the share of each heir, the estate shall be divided equally between the persons named in the will, unless otherwise agreed.
2. Where a will provides for the distribution in kind of an estate, each of the heirs shall be entitled to receive his or her share in kind, plus the benefits and income derived there from, or must bear the depreciation in value of such share in kind up to the time when the estate is distributed. If the property which is the subject of a share in kind has been destroyed due to the fault of another person, the heir has the right to demand compensation for damage.
3. Where a will provides for the distribution of an estate according to certain proportions of the total value of the estate, such proportions shall be calculated on the basis of the value of the estate at the time of distribution.
Article 660. Distribution of estates in accordance with law
1. If, at the time of distribution, an heir has been conceived but not yet born, a part of the estate equal to the share of another heir at the same level of heirs shall be set aside for the unborn heir. If the heir is born alive, he or she shall inherit such part of the estate. If the heir does not survive his or her birth, the other heirs at the same level of heirs shall be entitled to his or her share.
2. The heirs have the right to demand the estate to be distributed in kind. If the estate is not able to be equally distributed in kind, the heirs may agree that the property shall be valued and may agree on which heirs shall be entitled to receive which particular items of property. Failing such agreement, the assets in kind shall be sold for distribution.
Article 661. Limited distribution of estates
Where it was the wish of a testator, or where the heirs agree, that an estate is to be distributed only after a certain period of time, it shall be distributed only after such period of time has expired.
If there is a request to distribute an estate but such distribution will seriously and adversely affect the life of the remaining wife or husband and family, such spouse has the right to request a court to fix the share of the estate to which other heirs are entitled but not to allow distribution of the estate during a certain period of time. Such period shall not exceed three years from the date of commencement of inheritance. When such period fixed by the court has expired or such remaining spouse has remarried, the other heirs have the right to request the court to permit distribution of the estate.
Article 662. Distribution of estates where new heir or where right of heir to inherit has been disallowed
1. Where a new heir appears after an estate has been distributed, the estate shall not be re-distributed in kind but the heirs which have received [a share of] the estate must pay the new heir a sum equivalent to the share of the estate of such [new heir] at the time of distribution of the estate in proportion to the [respective] share of the estate already received [by each heir], unless otherwise agreed.
2. Where the right of an heir to inherit is disallowed after an estate has been distributed, such heir must return the inheritance or pay to the other heirs a sum equivalent to the value of the inheritance received at the time of distribution of the estate, unless otherwise agreed.

PART FIVE

CIVIL RELATIONS INVOLVING FOREIGN ELEMENTS

Chapter XXV

GENERAL PROVISIONS

Article 663. Scope
1. This Part provides for applied law to civil relations involving foreign elements.
If any regulation of law providing for applied law to civil relations involving foreign elements complies with Article 664 through Article 671 of this Code, it shall prevail; if it does not comply with those Articles, Part Five of this Code shall prevail.
2. Civil relation involving a foreign element means any of the following civil relations:
a) There is at least one of the participating parties is a foreign natural person or juridical person;
b) The participating parties are Vietnamese natural persons or juridical persons but the basis for the establishment, modification or termination of such relation arose in a foreign country;
c) The participating parties are Vietnamese natural persons or juridical persons but the subject matter of such civil relation is located in a foreign country.
Article 664. Determination of law applying to civil relations involving foreign elements
1. The international agreements to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory or Vietnamese law shall apply to civil relations involving foreign elements.
2. In case the international agreements to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory or a Vietnamese law stipulates that contracting parties have the right to select applied law, the law applied to civil relations involving foreign elements shall be determined according to the selection of the contracting parties.
3. If it fails to determine the applied law as prescribed in Clause 1 and Clause 2 of this Article, the applied law is the law of the country that closely associates with the civil relations involving foreign elements.
Article 665. Application of international treaty in terms of civil relations involving foreign elements
1. In case an international treaty to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory contains regulations on rights and obligations of contracting participants in the civil relations involving foreign elements, such international treaty shall prevail.
2. In case an international treaty to which the Socialist Republic of Vietnam is a signatory contains provisions different from those in this Code and other laws in terms of applied law on civil relations involving foreign elements, such international treaty shall prevail.
Article 666. Application of international customary practices
Contracting parties may select international customary practices in the case prescribed in Clause 2 Article 664 of this Code. If the application of such international customary practices is contrary to the basic principles of the laws of the Socialist Republic of Vietnam, Vietnamese laws shall prevail.
Article 667. Application of foreign laws
Where foreign law applies to a civil relation with different interpretations, the application must follow the interpretation of the competent authority in that country.
Article 668. Scope of the law to be referred to
1. The law to be referred to include regulations on determination of applied law and regulations on rights and obligations of participants in civil relations, other than the case prescribed in Clause 4 of this Article.
2. Where the Vietnamese law is referred to, regulations of Vietnamese law on rights and obligations of participants of a civil relation shall apply.
3. Where law of a third country is referred to, regulations of that law on rights and obligations of participants of a civil relation shall apply.
4. With respect to regulations on Clause 2 Article 664 of this Code, the law selected by the contracting parties shall include rights and obligations of participants of the civil relation, and not include regulations on applied law.
Article 669. Application of law of countries having multiple legal systems
If the law of a country having multiple legal systems is referred to, the applied law shall be determined according to the rules prescribed by such country's law.
Article 670. Non-application of foreign laws
1. The foreign law, notwithstanding being referred to, shall not apply in any of the following cases:
a) The consequences of its application are not inconsistent with the fundamental principles of the law of the Socialist Republic of Vietnam;
b) The contents of foreign law are not identifiable regardless of the adoption of necessary measures prescribed by procedural law.
2. In case the foreign law is not applied as prescribed in Clause 1 of this Article, Vietnamese law shall apply.
Article 671. Limitation periods
Limitation periods for civil relations involving foreign elements shall be determined according to the law applying to such civil relations.

Chapter XXVI

 THE LAW APPLIED TO NATURAL PERSONS AND JURIDICAL PERSONS

Article 672. Bases for choice of law applicable to stateless persons and to foreigners with multiple foreign nationalities
1. Where the law referred to is the law of a country of which a foreigner is a citizen but he/she is a stateless person, the applied law shall be the law of the country of residence of such person at the time when the civil relations involving foreign elements were established. If that person has multiple residences or his residence is unidentifiable at the time of establishing the civil relation involving foreign elements, the applied law shall be the law of the country with which such person closely associates.
2. Where the law referred to is the law of a country of which a foreigner is a citizen but he/she has multiple foreign nationalities, the applied law shall be the law of which he/she holds nationality and where he/she resided at the time when the civil relations involving foreign elements were established. If that person has multiple residences or his residence is unidentifiable or his/her residence is different from the country of which he/she holds nationality at the time when the civil relations involving foreign elements were established, the applied law shall be the law of the country with which such person closely associates.
Where the law referred to is the law of a country of which a foreigner is a citizen but he/she has multiple foreign nationalities, including Vietnamese nationality, the applied law shall be Vietnamese law.
Article 673. Legal personality of natural persons
1. Legal personality of a natural person shall be determined according to the law of the country of which he/she holds nationality.
2. A foreigner in Vietnam shall have legal personality in the same manner as a Vietnamese citizen, unless otherwise provided by the law of Vietnam.
Article 674. Legal capacity of natural persons
1. Legal capacity of a natural person shall be determined according to the law of the country of which he/she holds nationality, other than the case prescribed in Clause 2 of this Article.
2. Where a foreigner establishes or performs civil transactions in Vietnam, his/her legal capacity shall be determined in accordance with the law of Vietnam.
3. The determination of a legally incapacitated person, a person with limited cognition or behavior control or a person with limited legal capacity in Vietnam shall be in accordance with the law of Vietnam.
Article 675. Determination of persons disappeared or died
1. A determination that a person has disappeared or died must comply with the law of the country of which such person held nationality at the point of time prior to the last information about such disappearance or death, except for the case prescribed in Clause 2 of this Article.
2. The determination of a disappeared or dead person in Vietnam shall be in accordance with the law of Vietnam.
Article 676. Juridical persons
1. The nationality of a juridical person shall be determined according to the law of the country in which such juridical person was established.
2. Legal personality, name, legal representatives, organization, restructuring, dissolution of a juridical person; relations between a juridical person and its members; responsibilities of a juridical person and its members pertaining to its obligations shall be determined in accordance with the law of the country of which such juridical person holds nationality, other than the case prescribed in Clause 3 of this Article.
3. Where a foreign juridical person establishes or performs civil transactions in Vietnam, its legal personality shall be determined in accordance with the law of Vietnam.

Chapter XXVII

THE LAW APPLIED TO PROPERTY RELATIONS AND PERSONAL RELATIONS

Article 677. Classification of property
The classification between moveable and immoveable property shall be made in accordance with the laws of the country in which such property is located.
Article 678. Ownership rights and other property-related rights
1. The establishment, exercise, operation and termination of ownership rights and other property-related rights shall be determined in accordance with the laws of the country in which the property is located, except in the cases provided in Clause 2 of this Article.
2. Ownership rights with respect to moveable property in transit shall be determined in accordance with the law of the country of destination, unless otherwise agreed.
Article 679. Intellectual property rights
The intellectual property rights shall be determined in accordance with the laws of the country in which the objects of the intellectual property rights are required to be protected.
Article 680. Inheritance
1. Inheritance must comply with the law of the country of which the person who bequeathed the assets held nationality prior to his or her death.
2. The right to inherit immoveable property must comply with the law of the country where such immoveable property is located.
Article 681. Wills
1. The capacity to create a will, and to alter or rescind a will, must comply with the law of the country of which the testator is a citizen.
2. The form of a will must comply with the law of the country in the place where the will is created. The form of a will shall be also recognized in Vietnam if it complies with the laws of any of the following countries:
a) The country in which the testator resides at the time when the will is created or the testator dies;
b) The country of which the testator holds nationality at the time when the will is created or the testator dies;
c) The country where the inheritance being immovable property is located.
Article 682. Guardianship
The guardianship shall be determined in accordance with the law of the country where the ward resides.
Article 683. Contracts
1. Contracting parties in a contract may agree to select the applied law for the contract, other than regulations of Clauses 4, 5 and 6 of this Article. In case the contracting parties fail to agree the applied law, the law of the country with which such contract closely associates shall apply.
2. The laws of any of the following countries shall be treated as the law of the country with which such contract closely associates:
a) The law of the country where the seller being natural person resides or the seller being juridical person is established in terms of sale contracts;
b) The law of the country where the provider being natural person resides or the provider being juridical person is established in terms of service contracts;
c) The law of the country where the transferee being natural person resides or the seller being juridical person is established in terms of contracts of transferring rights to use or intellectual property rights;
d) The law of the country where employees frequently perform do jobs in terms of labor contracts. If an employee frequently does jobs in multiple countries or the country in which the employee frequently does his/her job is unidentifiable, the law of the country with which his/her labor contract closely associates shall be the law of the country where the employer being natural person resides or the employer being juridical person is established.
dd) The law of the country where consumers resides in terms of consume contract.
3. If there is evident that the law of a country other than the country prescribed in Clause 2 of this Article associates with the contract more closely than the latter, the law of the former country shall prevail.
4. If the object of a contract is an immovable property, the law applied to transfer of its ownership rights and/or other property-related rights, lease of immovable property or using the immovable property as the guarantee for performance of obligations shall be the law of the country where the immovable property is located.
5. If the applied law selected by contracting parties in a labor contract or a consume contract affects adversely minimum interests of employees or consumers as prescribed in the law of Vietnam, the law of Vietnam shall prevail.
6. Contracting parties in a contract may agree to change the applied law provided that such change does not affect adversely lawful rights and interests of a third party before changing, otherwise agreed by the third party.
7. Form of a contract shall be determined in accordance with the law applied to such type of contract. In case where the form of a contract does not comply with the form of the law applied to such contract but it comply with the form of the law of the country where the contract is entered into or the law of Vietnam, such form of contract shall be recognized in Vietnam.
Article 684. Unilateral acts
The law applied to unilateral acts of a person shall be determined in accordance with the law of the country of residence with regard to natural person or the law of the country of establishment with regard to juridical person.
Article 685. Obligation to refund property possessed, used or derived unlawfully
The obligation to refund property possessed, used or derived unlawfully shall be determined according to the law of the country where the property is possessed, used or derived unlawfully.
Article 686. Performance of acts without authorization
Contracting parties may agree to select the law applied to the performance of acts without authorization. If the contracting parties fail to agree to select the applied law, the law of the country where the acts without authorization are performed shall prevail.
Article 687. Compensation for non-contractual damage
1. Contracting parties may agree to select the law applied to the compensation for non-contractual damage, except for the case prescribed in Clause 2 of this Article. If the contracting parties fail to agree to select the applied law, the law of the country where the consequences of such acts arise shall prevail.
2. Where the party causing damage and the aggrieved party being natural persons have residence or being juridical person place of establishment in the same country, the law of such country shall prevail.

PART SIX

IMPLEMENTATION

Article 688. Transitional regulations
1. With respect to civil transactions established before the effective date of this Code, the law shall be implemented as follows:
a) The parties of non-performed civil transactions whose contents and forms are different from this Code shall keep complying with regulations of the Civil Code No. 33/2005/QH11 and legislative documents on guidelines for the Civil Code No. 33/2005/QH11, unless the parties agree to amend the contents or forms of the transactions in accordance with this Code.
a) The parties of being-performed civil transactions whose contents and forms are different from this Code shall keep complying with regulations of the Civil Code No. 33/2005/QH11 and legislative documents on guidelines for the Civil Code No. 33/2005/QH11;
b) The parties of non-performed or being-performed civil transactions whose contents and forms are conformable to this Code shall comply with regulations of this Code;
c) The parties of civil transactions that are completely performed before the effective date of this Code but arise dispute shall keep complying with regulations of the Civil Code No. 33/2005/QH11 and legislative documents on guidelines for the Civil Code No. 33/2005/QH11;
d) Limitation periods shall comply with this Code.
2. This Code shall not apply to a case settled by a court in accordance with law on civil before the effective date of such Code for the purpose of appeal under cassation procedures.
Article 689. Effect
This Code takes effect on January 1, 2017.
The Civil Code No. 33/2005/QH11 shall be annulled from the effective date of this Code.
This Code is passed by the 13th National Assembly of Socialist Republic of Vietnam during the 10th session on November 24, 2015.

The President of the National Assembly
Nguyen Sinh Hung

THEGIOILUAT.VN
Đang có hiệu lực
HL: 01/01/2017

QUỐC HỘI
--------

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
---------------

Luật số: 91/2015/QH13

Hà Nội, ngày 24 tháng 11 năm 2015

BỘ LUẬT

DÂN SỰ

Căn cứ Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam;

Quốc hội ban hành Bộ luật dân sự.

Phần thứ nhất

QUY ĐỊNH CHUNG

Chương I

NHỮNG QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 1. Phạm vi điều chỉnh

Bộ luật này quy định địa vị pháp lý, chuẩn mực pháp lý về cách ứng xử của cá nhân, pháp nhân; quyền, nghĩa vụ về nhân thân và tài sản của cá nhân, pháp nhân trong các quan hệ được hình thành trên cơ sở bình đẳng, tự do ý chí, độc lập về tài sản và tự chịu trách nhiệm (sau đây gọi chung là quan hệ dân sự).

Điều 2. Công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền dân sự

1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền dân sự được công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.

2. Quyền dân sự chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.

Điều 3. Các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự

1. Mọi cá nhân, pháp nhân đều bình đẳng, không được lấy bất kỳ lý do nào để phân biệt đối xử; được pháp luật bảo hộ như nhau về các quyền nhân thân và tài sản.

2. Cá nhân, pháp nhân xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự của mình trên cơ sở tự do, tự nguyện cam kết, thỏa thuận. Mọi cam kết, thỏa thuận không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội có hiệu lực thực hiện đối với các bên và phải được chủ thể khác tôn trọng.

3. Cá nhân, pháp nhân phải xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự của mình một cách thiện chí, trung thực.

4. Việc xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự không được xâm phạm đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

5. Cá nhân, pháp nhân phải tự chịu trách nhiệm về việc không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ dân sự.

Điều 4. Áp dụng Bộ luật dân sự

1. Bộ luật này là luật chung điều chỉnh các quan hệ dân sự.

2. Luật khác có liên quan điều chỉnh quan hệ dân sự trong các lĩnh vực cụ thể không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự quy định tại Điều 3 của Bộ luật này.

3. Trường hợp luật khác có liên quan không quy định hoặc có quy định nhưng vi phạm khoản 2 Điều này thì quy định của Bộ luật này được áp dụng.

4. Trường hợp có sự khác nhau giữa quy định của Bộ luật này và điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên về cùng một vấn đề thì áp dụng quy định của điều ước quốc tế.

Điều 5. Áp dụng tập quán

1. Tập quán là quy tắc xử sự có nội dung rõ ràng để xác định quyền, nghĩa vụ của cá nhân, pháp nhân trong quan hệ dân sự cụ thể, được hình thành và lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài, được thừa nhận và áp dụng rộng rãi trong một vùng, miền, dân tộc, cộng đồng dân cư hoặc trong một lĩnh vực dân sự.

2. Trường hợp các bên không có thỏa thuận và pháp luật không quy định thì có thể áp dụng tập quán nhưng tập quán áp dụng không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự quy định tại Điều 3 của Bộ luật này.

Điều 6. Áp dụng tương tự pháp luật

1. Trường hợp phát sinh quan hệ thuộc phạm vi điều chỉnh của pháp luật dân sự mà các bên không có thỏa thuận, pháp luật không có quy định và không có tập quán được áp dụng thì áp dụng quy định của pháp luật điều chỉnh quan hệ dân sự tương tự.

2. Trường hợp không thể áp dụng tương tự pháp luật theo quy định tại khoản 1 Điều này thì áp dụng các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự quy định tại Điều 3 của Bộ luật này, án lệ, lẽ công bằng.

Điều 7. Chính sách của Nhà nước đối với quan hệ dân sự

1. Việc xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự phải bảo đảm giữ gìn bản sắc dân tộc, tôn trọng và phát huy phong tục, tập quán, truyền thống tốt đẹp, tình đoàn kết, tương thân, tương ái, mỗi người vì cộng đồng, cộng đồng vì mỗi người và các giá trị đạo đức cao đẹp của các dân tộc cùng sinh sống trên đất nước Việt Nam.

2. Trong quan hệ dân sự, việc hòa giải giữa các bên phù hợp với quy định của pháp luật được khuyến khích.

Chương II

XÁC LẬP, THỰC HIỆN VÀ BẢO VỆ QUYỀN DÂN SỰ

Điều 8. Căn cứ xác lập quyền dân sự

Quyền dân sự được xác lập từ các căn cứ sau đây:

1. Hợp đồng.

2. Hành vi pháp lý đơn phương.

3. Quyết định của Tòa án, cơ quan có thẩm quyền khác theo quy định của luật.

4. Kết quả của lao động, sản xuất, kinh doanh; kết quả của hoạt động sáng tạo ra đối tượng quyền sở hữu trí tuệ.

5. Chiếm hữu tài sản.

6. Sử dụng tài sản, được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật.

7. Bị thiệt hại do hành vi trái pháp luật.

8. Thực hiện công việc không có ủy quyền.

9. Căn cứ khác do pháp luật quy định.

Điều 9. Thực hiện quyền dân sự

1. Cá nhân, pháp nhân thực hiện quyền dân sự theo ý chí của mình, không được trái với quy định tại Điều 3 và Điều 10 của Bộ luật này.

2. Việc cá nhân, pháp nhân không thực hiện quyền dân sự của mình không phải là căn cứ làm chấm dứt quyền, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 10. Giới hạn việc thực hiện quyền dân sự

1. Cá nhân, pháp nhân không được lạm dụng quyền dân sự của mình gây thiệt hại cho người khác, để vi phạm nghĩa vụ của mình hoặc thực hiện mục đích khác trái pháp luật.

2. Trường hợp cá nhân, pháp nhân không tuân thủ quy định tại khoản 1 Điều này thì Tòa án hoặc cơ quan có thẩm quyền khác căn cứ vào tính chất, hậu quả của hành vi vi phạm mà có thể không bảo vệ một phần hoặc toàn bộ quyền của họ, buộc bồi thường nếu gây thiệt hại và có thể áp dụng chế tài khác do luật quy định.

Điều 11. Các phương thức bảo vệ quyền dân sự

Khi quyền dân sự của cá nhân, pháp nhân bị xâm phạm thì chủ thể đó có quyền tự bảo vệ theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức có thẩm quyền:

1. Công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền dân sự của mình.

2. Buộc chấm dứt hành vi xâm phạm.

3. Buộc xin lỗi, cải chính công khai.

4. Buộc thực hiện nghĩa vụ.

5. Buộc bồi thường thiệt hại.

6. Hủy quyết định cá biệt trái pháp luật của cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền.

7. Yêu cầu khác theo quy định của luật.

Điều 12. Tự bảo vệ quyền dân sự

Việc tự bảo vệ quyền dân sự phải phù hợp với tính chất, mức độ xâm phạm đến quyền dân sự đó và không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự quy định tại Điều 3 của Bộ luật này.

Điều 13. Bồi thường thiệt hại

Cá nhân, pháp nhân có quyền dân sự bị xâm phạm được bồi thường toàn bộ thiệt hại, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

Điều 14. Bảo vệ quyền dân sự thông qua cơ quan có thẩm quyền

1. Tòa án, cơ quan có thẩm quyền khác có trách nhiệm tôn trọng, bảo vệ quyền dân sự của cá nhân, pháp nhân.

Trường hợp quyền dân sự bị xâm phạm hoặc có tranh chấp thì việc bảo vệ quyền được thực hiện theo pháp luật tố tụng tại Tòa án hoặc trọng tài.

Việc bảo vệ quyền dân sự theo thủ tục hành chính được thực hiện trong trường hợp luật quy định. Quyết định giải quyết vụ việc theo thủ tục hành chính có thể được xem xét lại tại Tòa án.

2. Tòa án không được từ chối giải quyết vụ, việc dân sự vì lý do chưa có điều luật để áp dụng; trong trường hợp này, quy định tại Điều 5 và Điều 6 của Bộ luật này được áp dụng.

Điều 15. Hủy quyết định cá biệt trái pháp luật của cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền

Khi giải quyết yêu cầu bảo vệ quyền dân sự, Tòa án hoặc cơ quan có thẩm quyền khác có quyền hủy quyết định cá biệt trái pháp luật của cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền.

Trường hợp quyết định cá biệt bị hủy thì quyền dân sự bị xâm phạm được khôi phục và có thể được bảo vệ bằng các phương thức quy định tại Điều 11 của Bộ luật này.

Chương III

CÁ NHÂN

Mục 1. NĂNG LỰC PHÁP LUẬT DÂN SỰ, NĂNG LỰC HÀNH VI DÂN SỰ CỦA CÁ NHÂN

Điều 16. Năng lực pháp luật dân sự của cá nhân

1. Năng lực pháp luật dân sự của cá nhân là khả năng của cá nhân có quyền dân sự và nghĩa vụ dân sự.

2. Mọi cá nhân đều có năng lực pháp luật dân sự như nhau.

3. Năng lực pháp luật dân sự của cá nhân có từ khi người đó sinh ra và chấm dứt khi người đó chết.

Điều 17. Nội dung năng lực pháp luật dân sự của cá nhân

1. Quyền nhân thân không gắn với tài sản và quyền nhân thân gắn với tài sản.

2. Quyền sở hữu, quyền thừa kế và quyền khác đối với tài sản.

3. Quyền tham gia quan hệ dân sự và có nghĩa vụ phát sinh từ quan hệ đó.

Điều 18. Không hạn chế năng lực pháp luật dân sự của cá nhân

Năng lực pháp luật dân sự của cá nhân không bị hạn chế, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

Điều 19. Năng lực hành vi dân sự của cá nhân

Năng lực hành vi dân sự của cá nhân là khả năng của cá nhân bằng hành vi của mình xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự.

Điều 20. Người thành niên

1. Người thành niên là người từ đủ mười tám tuổi trở lên.

2. Người thành niên có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, trừ trường hợp quy định tại các điều 22, 23 và 24 của Bộ luật này.

Điều 21. Người chưa thành niên

1. Người chưa thành niên là người chưa đủ mười tám tuổi.

2. Giao dịch dân sự của người chưa đủ sáu tuổi do người đại diện theo pháp luật của người đó xác lập, thực hiện.

3. Người từ đủ sáu tuổi đến chưa đủ mười lăm tuổi khi xác lập, thực hiện giao dịch dân sự phải được người đại diện theo pháp luật đồng ý, trừ giao dịch dân sự phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày phù hợp với lứa tuổi.

4. Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi tự mình xác lập, thực hiện giao dịch dân sự, trừ giao dịch dân sự liên quan đến bất động sản, động sản phải đăng ký và giao dịch dân sự khác theo quy định của luật phải được người đại diện theo pháp luật đồng ý.

Điều 22. Mất năng lực hành vi dân sự

1. Khi một người do bị bệnh tâm thần hoặc mắc bệnh khác mà không thể nhận thức, làm chủ được hành vi thì theo yêu cầu của người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án ra quyết định tuyên bố người này là người mất năng lực hành vi dân sự trên cơ sở kết luận giám định pháp y tâm thần.

Khi không còn căn cứ tuyên bố một người mất năng lực hành vi dân sự thì theo yêu cầu của chính người đó hoặc của người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự.

2. Giao dịch dân sự của người mất năng lực hành vi dân sự phải do người đại diện theo pháp luật xác lập, thực hiện.

Điều 23. Người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi

1. Người thành niên do tình trạng thể chất hoặc tinh thần mà không đủ khả năng nhận thức, làm chủ hành vi nhưng chưa đến mức mất năng lực hành vi dân sự thì theo yêu cầu của người này, người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, trên cơ sở kết luận giám định pháp y tâm thần, Tòa án ra quyết định tuyên bố người này là người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi và chỉ định người giám hộ, xác định quyền, nghĩa vụ của người giám hộ.

2. Khi không còn căn cứ tuyên bố một người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi thì theo yêu cầu của chính người đó hoặc của người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi.

Điều 24. Hạn chế năng lực hành vi dân sự

1. Người nghiện ma túy, nghiện các chất kích thích khác dẫn đến phá tán tài sản của gia đình thì theo yêu cầu của người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án có thể ra quyết định tuyên bố người này là người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự.

Tòa án quyết định người đại diện theo pháp luật của người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự và phạm vi đại diện.

2. Việc xác lập, thực hiện giao dịch dân sự liên quan đến tài sản của người bị Tòa án tuyên bố hạn chế năng lực hành vi dân sự phải có sự đồng ý của người đại diện theo pháp luật, trừ giao dịch nhằm phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày hoặc luật liên quan có quy định khác.

3. Khi không còn căn cứ tuyên bố một người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự thì theo yêu cầu của chính người đó hoặc của người có quyền, lợi ích liên quan hoặc của cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố hạn chế năng lực hành vi dân sự.

Mục 2. QUYỀN NHÂN THÂN

Điều 25. Quyền nhân thân

1. Quyền nhân thân được quy định trong Bộ luật này là quyền dân sự gắn liền với mỗi cá nhân, không thể chuyển giao cho người khác, trừ trường hợp luật khác có liên quan quy định khác.

2. Việc xác lập, thực hiện quan hệ dân sự liên quan đến quyền nhân thân của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi phải được người đại diện theo pháp luật của người này đồng ý theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan hoặc theo quyết định của Tòa án.

Việc xác lập, thực hiện quan hệ dân sự liên quan đến quyền nhân thân của người bị tuyên bố mất tích, người đã chết phải được sự đồng ý của vợ, chồng hoặc con thành niên của người đó; trường hợp không có những người này thì phải được sự đồng ý của cha, mẹ của người bị tuyên bố mất tích, người đã chết, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

Điều 26. Quyền có họ, tên

1. Cá nhân có quyền có họ, tên (bao gồm cả chữ đệm, nếu có). Họ, tên của một người được xác định theo họ, tên khai sinh của người đó.

2. Họ của cá nhân được xác định là họ của cha đẻ hoặc họ của mẹ đẻ theo thỏa thuận của cha mẹ; nếu không có thỏa thuận thì họ của con được xác định theo tập quán. Trường hợp chưa xác định được cha đẻ thì họ của con được xác định theo họ của mẹ đẻ.

Trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, chưa xác định được cha đẻ, mẹ đẻ và được nhận làm con nuôi thì họ của trẻ em được xác định theo họ của cha nuôi hoặc họ của mẹ nuôi theo thỏa thuận của cha mẹ nuôi. Trường hợp chỉ có cha nuôi hoặc mẹ nuôi thì họ của trẻ em được xác định theo họ của người đó.

Trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, chưa xác định được cha đẻ, mẹ đẻ và chưa được nhận làm con nuôi thì họ của trẻ em được xác định theo đề nghị của người đứng đầu cơ sở nuôi dưỡng trẻ em đó hoặc theo đề nghị của người có yêu cầu đăng ký khai sinh cho trẻ em, nếu trẻ em đang được người đó tạm thời nuôi dưỡng.

Cha đẻ, mẹ đẻ được quy định trong Bộ luật này là cha, mẹ được xác định dựa trên sự kiện sinh đẻ; người nhờ mang thai hộ với người được sinh ra từ việc mang thai hộ theo quy định của Luật hôn nhân và gia đình.

3. Việc đặt tên bị hạn chế trong trường hợp xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự quy định tại Điều 3 của Bộ luật này.

Tên của công dân Việt Nam phải bằng tiếng Việt hoặc tiếng dân tộc khác của Việt Nam; không đặt tên bằng số, bằng một ký tự mà không phải là chữ.

4. Cá nhân xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự theo họ, tên của mình.

5. Việc sử dụng bí danh, bút danh không được gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 27. Quyền thay đổi họ

1. Cá nhân có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền công nhận việc thay đổi họ trong trường hợp sau đây:

a) Thay đổi họ cho con đẻ từ họ của cha đẻ sang họ của mẹ đẻ hoặc ngược lại;

b) Thay đổi họ cho con nuôi từ họ của cha đẻ hoặc mẹ đẻ sang họ của cha nuôi hoặc họ của mẹ nuôi theo yêu cầu của cha nuôi, mẹ nuôi;

c) Khi người con nuôi thôi làm con nuôi và người này hoặc cha đẻ, mẹ đẻ yêu cầu lấy lại họ cho người đó theo họ của cha đẻ hoặc mẹ đẻ;

d) Thay đổi họ cho con theo yêu cầu của cha đẻ, mẹ đẻ hoặc của con khi xác định cha, mẹ cho con;

đ) Thay đổi họ của người bị lưu lạc đã tìm ra nguồn gốc huyết thống của mình;

e) Thay đổi họ theo họ của vợ, họ của chồng trong quan hệ hôn nhân và gia đình có yếu tố nước ngoài để phù hợp với pháp luật của nước mà vợ, chồng người nước ngoài là công dân hoặc lấy lại họ trước khi thay đổi;

g) Thay đổi họ của con khi cha, mẹ thay đổi họ;

h) Trường hợp khác do pháp luật về hộ tịch quy định.

2. Việc thay đổi họ cho người từ đủ chín tuổi trở lên phải có sự đồng ý của người đó.

3. Việc thay đổi họ của cá nhân không làm thay đổi, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự được xác lập theo họ cũ.

Điều 28. Quyền thay đổi tên

1. Cá nhân có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền công nhận việc thay đổi tên trong trường hợp sau đây:

a) Theo yêu cầu của người có tên mà việc sử dụng tên đó gây nhầm lẫn, ảnh hưởng đến tình cảm gia đình, đến danh dự, quyền, lợi ích hợp pháp của người đó;

b) Theo yêu cầu của cha nuôi, mẹ nuôi về việc thay đổi tên cho con nuôi hoặc khi người con nuôi thôi làm con nuôi và người này hoặc cha đẻ, mẹ đẻ yêu cầu lấy lại tên mà cha đẻ, mẹ đẻ đã đặt;

c) Theo yêu cầu của cha đẻ, mẹ đẻ hoặc người con khi xác định cha, mẹ cho con;

d) Thay đổi tên của người bị lưu lạc đã tìm ra nguồn gốc huyết thống của mình;

đ) Thay đổi tên của vợ, chồng trong quan hệ hôn nhân và gia đình có yếu tố nước ngoài để phù hợp với pháp luật của nước mà vợ, chồng người nước ngoài là công dân hoặc lấy lại tên trước khi thay đổi;

e) Thay đổi tên của người đã xác định lại giới tính, người đã chuyển đổi giới tính;

g) Trường hợp khác do pháp luật về hộ tịch quy định.

2. Việc thay đổi tên cho người từ đủ chín tuổi trở lên phải có sự đồng ý của người đó.

3. Việc thay đổi tên của cá nhân không làm thay đổi, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự được xác lập theo tên cũ.

Điều 29. Quyền xác định, xác định lại dân tộc

1. Cá nhân có quyền xác định, xác định lại dân tộc của mình.

2. Cá nhân khi sinh ra được xác định dân tộc theo dân tộc của cha đẻ, mẹ đẻ. Trường hợp cha đẻ, mẹ đẻ thuộc hai dân tộc khác nhau thì dân tộc của con được xác định theo dân tộc của cha đẻ hoặc mẹ đẻ theo thỏa thuận của cha đẻ, mẹ đẻ; trường hợp không có thỏa thuận thì dân tộc của con được xác định theo tập quán; trường hợp tập quán khác nhau thì dân tộc của con được xác định theo tập quán của dân tộc ít người hơn.

Trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, chưa xác định được cha đẻ, mẹ đẻ và được nhận làm con nuôi thì được xác định dân tộc theo dân tộc của cha nuôi hoặc mẹ nuôi theo thỏa thuận của cha mẹ nuôi. Trường hợp chỉ có cha nuôi hoặc mẹ nuôi thì dân tộc của trẻ em được xác định theo dân tộc của người đó.

Trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, chưa xác định được cha đẻ, mẹ đẻ và chưa được nhận làm con nuôi thì được xác định dân tộc theo đề nghị của người đứng đầu cơ sở nuôi dưỡng trẻ em đó hoặc theo đề nghị của người đang tạm thời nuôi dưỡng trẻ em vào thời điểm đăng ký khai sinh cho trẻ em.

3. Cá nhân có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền xác định lại dân tộc trong trường hợp sau đây:

a) Xác định lại theo dân tộc của cha đẻ hoặc mẹ đẻ trong trường hợp cha đẻ, mẹ đẻ thuộc hai dân tộc khác nhau;

b) Xác định lại theo dân tộc của cha đẻ hoặc mẹ đẻ trong trường hợp con nuôi đã xác định được cha đẻ, mẹ đẻ của mình.

4. Việc xác định lại dân tộc cho người từ đủ mười lăm tuổi đến dưới mười tám tuổi phải được sự đồng ý của người đó.

5. Cấm lợi dụng việc xác định lại dân tộc nhằm mục đích trục lợi hoặc gây chia rẽ, phương hại đến sự đoàn kết của các dân tộc Việt Nam.

Điều 30. Quyền được khai sinh, khai tử

1. Cá nhân từ khi sinh ra có quyền được khai sinh.

2. Cá nhân chết phải được khai tử.

3. Trẻ em sinh ra mà sống được từ hai mươi bốn giờ trở lên mới chết thì phải được khai sinh và khai tử; nếu sinh ra mà sống dưới hai mươi bốn giờ thì không phải khai sinh và khai tử, trừ trường hợp cha đẻ, mẹ đẻ có yêu cầu.

4. Việc khai sinh, khai tử do pháp luật về hộ tịch quy định.

Điều 31. Quyền đối với quốc tịch

1. Cá nhân có quyền có quốc tịch.

2. Việc xác định, thay đổi, nhập, thôi, trở lại quốc tịch Việt Nam do Luật quốc tịch Việt Nam quy định.

3. Quyền của người không quốc tịch cư trú, sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam được bảo đảm theo luật.

Điều 32. Quyền của cá nhân đối với hình ảnh

1. Cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình.

Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý.

Việc sử dụng hình ảnh của người khác vì mục đích thương mại thì phải trả thù lao cho người có hình ảnh, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận khác.

2. Việc sử dụng hình ảnh trong trường hợp sau đây không cần có sự đồng ý của người có hình ảnh hoặc người đại diện theo pháp luật của họ:

a) Hình ảnh được sử dụng vì lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng;

b) Hình ảnh được sử dụng từ các hoạt động công cộng, bao gồm hội nghị, hội thảo, hoạt động thi đấu thể thao, biểu diễn nghệ thuật và hoạt động công cộng khác mà không làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của người có hình ảnh.

3. Việc sử dụng hình ảnh mà vi phạm quy định tại Điều này thì người có hình ảnh có quyền yêu cầu Tòa án ra quyết định buộc người vi phạm, cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan phải thu hồi, tiêu hủy, chấm dứt việc sử dụng hình ảnh, bồi thường thiệt hại và áp dụng các biện pháp xử lý khác theo quy định của pháp luật.

Điều 33. Quyền sống, quyền được bảo đảm an toàn về tính mạng, sức khỏe, thân thể

1. Cá nhân có quyền sống, quyền bất khả xâm phạm về tính mạng, thân thể, quyền được pháp luật bảo hộ về sức khỏe. Không ai bị tước đoạt tính mạng trái luật.

2. Khi phát hiện người bị tai nạn, bệnh tật mà tính mạng bị đe dọa thì người phát hiện có trách nhiệm hoặc yêu cầu cá nhân, cơ quan, tổ chức khác có điều kiện cần thiết đưa ngay đến cơ sở khám bệnh, chữa bệnh nơi gần nhất; cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có trách nhiệm thực hiện việc khám bệnh, chữa bệnh theo quy định của pháp luật về khám bệnh, chữa bệnh.

3. Việc gây mê, mổ, cắt bỏ, cấy ghép mô, bộ phận cơ thể người; thực hiện kỹ thuật, phương pháp khám, chữa bệnh mới trên cơ thể người; thử nghiệm y học, dược học, khoa học hay bất cứ hình thức thử nghiệm nào khác trên cơ thể người phải được sự đồng ý của người đó và phải được tổ chức có thẩm quyền thực hiện.

Trường hợp người được thử nghiệm là người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi hoặc là bệnh nhân bất tỉnh thì phải được cha, mẹ, vợ, chồng, con thành niên hoặc người giám hộ của người đó đồng ý; trường hợp có nguy cơ đe dọa đến tính mạng của bệnh nhân mà không chờ được ý kiến của những người nêu trên thì phải có quyết định của người có thẩm quyền của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.

4. Việc khám nghiệm tử thi được thực hiện khi thuộc một trong các trường hợp sau đây:

a) Có sự đồng ý của người đó trước khi chết;

b) Có sự đồng ý của cha, mẹ, vợ, chồng, con thành niên hoặc người giám hộ nếu không có ý kiến của người đó trước khi chết;

c) Theo quyết định của người đứng đầu cơ sở khám bệnh, chữa bệnh hoặc của cơ quan nhà nước có thẩm quyền trong trường hợp luật quy định.

Điều 34. Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín

1. Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân là bất khả xâm phạm và được pháp luật bảo vệ.

2. Cá nhân có quyền yêu cầu Tòa án bác bỏ thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình.

Việc bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín có thể được thực hiện sau khi cá nhân chết theo yêu cầu của vợ, chồng hoặc con thành niên; trường hợp không có những người này thì theo yêu cầu của cha, mẹ của người đã chết, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

3. Thông tin ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được đăng tải trên phương tiện thông tin đại chúng nào thì phải được gỡ bỏ, cải chính bằng chính phương tiện thông tin đại chúng đó. Nếu thông tin này được cơ quan, tổ chức, cá nhân cất giữ thì phải được hủy bỏ.

4. Trường hợp không xác định được người đã đưa tin ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình thì người bị đưa tin có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố thông tin đó là không đúng.

5. Cá nhân bị thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín thì ngoài quyền yêu cầu bác bỏ thông tin đó còn có quyền yêu cầu người đưa ra thông tin xin lỗi, cải chính công khai và bồi thường thiệt hại.

Điều 35. Quyền hiến, nhận mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác

1. Cá nhân có quyền hiến mô, bộ phận cơ thể của mình khi còn sống hoặc hiến mô, bộ phận cơ thể, hiến xác của mình sau khi chết vì mục đích chữa bệnh cho người khác hoặc nghiên cứu y học, dược học và các nghiên cứu khoa học khác.

2. Cá nhân có quyền nhận mô, bộ phận cơ thể của người khác để chữa bệnh cho mình. Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh, pháp nhân có thẩm quyền về nghiên cứu khoa học có quyền nhận bộ phận cơ thể người, lấy xác để chữa bệnh, thử nghiệm y học, dược học và các nghiên cứu khoa học khác.

3. Việc hiến, lấy mô, bộ phận cơ thể người, hiến, lấy xác phải tuân thủ theo các điều kiện và được thực hiện theo quy định của Bộ luật này, Luật hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác và luật khác có liên quan.

Điều 36. Quyền xác định lại giới tính

1. Cá nhân có quyền xác định lại giới tính.

Việc xác định lại giới tính của một người được thực hiện trong trường hợp giới tính của người đó bị khuyết tật bẩm sinh hoặc chưa định hình chính xác mà cần có sự can thiệp của y học nhằm xác định rõ giới tính.

2. Việc xác định lại giới tính được thực hiện theo quy định của pháp luật.

3. Cá nhân đã thực hiện việc xác định lại giới tính có quyền, nghĩa vụ đăng ký thay đổi hộ tịch theo quy định của pháp luật về hộ tịch; có quyền nhân thân phù hợp với giới tính đã được xác định lại theo quy định của Bộ luật này và luật khác có liên quan.

Điều 37. Chuyển đổi giới tính

Việc chuyển đổi giới tính được thực hiện theo quy định của luật. Cá nhân đã chuyển đổi giới tính có quyền, nghĩa vụ đăng ký thay đổi hộ tịch theo quy định của pháp luật về hộ tịch; có quyền nhân thân phù hợp với giới tính đã được chuyển đổi theo quy định của Bộ luật này và luật khác có liên quan.

Điều 38. Quyền về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình

1. Đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình là bất khả xâm phạm và được pháp luật bảo vệ.

2. Việc thu thập, lưu giữ, sử dụng, công khai thông tin liên quan đến đời sống riêng tư, bí mật cá nhân phải được người đó đồng ý, việc thu thập, lưu giữ, sử dụng, công khai thông tin liên quan đến bí mật gia đình phải được các thành viên gia đình đồng ý, trừ trường hợp luật có quy định khác.

3. Thư tín, điện thoại, điện tín, cơ sở dữ liệu điện tử và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác của cá nhân được bảo đảm an toàn và bí mật.

Việc bóc mở, kiểm soát, thu giữ thư tín, điện thoại, điện tín, cơ sở dữ liệu điện tử và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác của người khác chỉ được thực hiện trong trường hợp luật quy định.

4. Các bên trong hợp đồng không được tiết lộ thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình của nhau mà mình đã biết được trong quá trình xác lập, thực hiện hợp đồng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 39. Quyền nhân thân trong hôn nhân và gia đình

1. Cá nhân có quyền kết hôn, ly hôn, quyền bình đẳng của vợ chồng, quyền xác định cha, mẹ, con, quyền được nhận làm con nuôi, quyền nuôi con nuôi và các quyền nhân thân khác trong quan hệ hôn nhân, quan hệ cha mẹ và con và quan hệ giữa các thành viên gia đình.

Con sinh ra không phụ thuộc vào tình trạng hôn nhân của cha, mẹ đều có quyền và nghĩa vụ như nhau đối với cha, mẹ của mình.

2. Cá nhân thực hiện quyền nhân thân trong hôn nhân và gia đình theo quy định của Bộ luật này, Luật hôn nhân và gia đình và luật khác có liên quan.

Mục 3. NƠI CƯ TRÚ

Điều 40. Nơi cư trú của cá nhân

1. Nơi cư trú của cá nhân là nơi người đó thường xuyên sinh sống.

2. Trường hợp không xác định được nơi cư trú của cá nhân theo quy định tại khoản 1 Điều này thì nơi cư trú của cá nhân là nơi người đó đang sinh sống.

3. Trường hợp một bên trong quan hệ dân sự thay đổi nơi cư trú gắn với việc thực hiện quyền, nghĩa vụ thì phải thông báo cho bên kia biết về nơi cư trú mới.

Điều 41. Nơi cư trú của người chưa thành niên

1. Nơi cư trú của người chưa thành niên là nơi cư trú của cha, mẹ; nếu cha, mẹ có nơi cư trú khác nhau thì nơi cư trú của người chưa thành niên là nơi cư trú của cha hoặc mẹ mà người chưa thành niên thường xuyên chung sống.

2. Người chưa thành niên có thể có nơi cư trú khác với nơi cư trú của cha, mẹ nếu được cha, mẹ đồng ý hoặc pháp luật có quy định.

Điều 42. Nơi cư trú của người được giám hộ

1. Nơi cư trú của người được giám hộ là nơi cư trú của người giám hộ.

2. Người được giám hộ có thể có nơi cư trú khác với nơi cư trú của người giám hộ nếu được người giám hộ đồng ý hoặc pháp luật có quy định.

Điều 43. Nơi cư trú của vợ, chồng

1. Nơi cư trú của vợ, chồng là nơi vợ, chồng thường xuyên chung sống.

2. Vợ, chồng có thể có nơi cư trú khác nhau nếu có thỏa thuận.

Điều 44. Nơi cư trú của quân nhân

1. Nơi cư trú của quân nhân đang thực hiện nghĩa vụ quân sự là nơi đơn vị của quân nhân đó đóng quân.

2. Nơi cư trú của sĩ quan quân đội, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân, viên chức quốc phòng là nơi đơn vị của người đó đóng quân, trừ trường hợp họ có nơi cư trú theo quy định tại khoản 1 Ðiều 40 của Bộ luật này.

Điều 45. Nơi cư trú của người làm nghề lưu động

Nơi cư trú của người làm nghề lưu động trên tàu, thuyền, phương tiện hành nghề lưu động khác là nơi đăng ký tàu, thuyền, phương tiện đó, trừ trường hợp họ có nơi cư trú theo quy định tại khoản 1 Ðiều 40 của Bộ luật này.

Mục 4. GIÁM HỘ

Điều 46. Giám hộ

1. Giám hộ là việc cá nhân, pháp nhân được luật quy định, được Ủy ban nhân dân cấp xã cử, được Tòa án chỉ định hoặc được quy định tại khoản 2 Điều 48 của Bộ luật này (sau đây gọi chung là người giám hộ) để thực hiện việc chăm sóc, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi (sau đây gọi chung là người được giám hộ).

2. Trường hợp giám hộ cho người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi thì phải được sự đồng ý của người đó nếu họ có năng lực thể hiện ý chí của mình tại thời điểm yêu cầu.

3. Việc giám hộ phải được đăng ký tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Người giám hộ đương nhiên mà không đăng ký việc giám hộ thì vẫn phải thực hiện nghĩa vụ của người giám hộ.

Điều 47. Người được giám hộ

1. Người được giám hộ bao gồm:

a) Người chưa thành niên không còn cha, mẹ hoặc không xác định được cha, mẹ;

b) Người chưa thành niên có cha, mẹ nhưng cha, mẹ đều mất năng lực hành vi dân sự; cha, mẹ đều có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi; cha, mẹ đều bị hạn chế năng lực hành vi dân sự; cha, mẹ đều bị Tòa án tuyên bố hạn chế quyền đối với con; cha, mẹ đều không có điều kiện chăm sóc, giáo dục con và có yêu cầu người giám hộ;

c) Người mất năng lực hành vi dân sự;

d) Người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi.

2. Một người chỉ có thể được một người giám hộ, trừ trường hợp cha, mẹ cùng giám hộ cho con hoặc ông, bà cùng giám hộ cho cháu.

Điều 48. Người giám hộ

1. Cá nhân, pháp nhân có đủ điều kiện quy định tại Bộ luật này được làm người giám hộ.

2. Trường hợp người có năng lực hành vi dân sự đầy đủ lựa chọn người giám hộ cho mình thì khi họ ở tình trạng cần được giám hộ, cá nhân, pháp nhân được lựa chọn là người giám hộ nếu người này đồng ý. Việc lựa chọn người giám hộ phải được lập thành văn bản có công chứng hoặc chứng thực.

3. Một cá nhân, pháp nhân có thể giám hộ cho nhiều người.

Điều 49. Điều kiện của cá nhân làm người giám hộ

Cá nhân có đủ các điều kiện sau đây có thể làm người giám hộ:

1. Có năng lực hành vi dân sự đầy đủ.

2. Có tư cách đạo đức tốt và các điều kiện cần thiết để thực hiện quyền, nghĩa vụ của người giám hộ.

3. Không phải là người đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc người bị kết án nhưng chưa được xoá án tích về một trong các tội cố ý xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, tài sản của người khác.

4. Không phải là người bị Tòa án tuyên bố hạn chế quyền đối với con chưa thành niên.

Điều 50. Điều kiện của pháp nhân làm người giám hộ

Pháp nhân có đủ các điều kiện sau đây có thể làm người giám hộ:

1. Có năng lực pháp luật dân sự phù hợp với việc giám hộ.

2. Có điều kiện cần thiết để thực hiện quyền, nghĩa vụ của người giám hộ.

Điều 51. Giám sát việc giám hộ

1. Người thân thích của người được giám hộ thỏa thuận cử người giám sát việc giám hộ trong số những người thân thích hoặc chọn cá nhân, pháp nhân khác làm người giám sát việc giám hộ.

Việc cử, chọn người giám sát việc giám hộ phải được sự đồng ý của người đó. Trường hợp giám sát việc giám hộ liên quan đến quản lý tài sản của người được giám hộ thì người giám sát phải đăng ký tại Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người được giám hộ.

Người thân thích của người được giám hộ là vợ, chồng, cha, mẹ, con của người được giám hộ; nếu không có ai trong số những người này thì người thân thích của người được giám hộ là ông, bà, anh ruột, chị ruột, em ruột của người được giám hộ; nếu cũng không có ai trong số những người này thì người thân thích của người được giám hộ là bác ruột, chú ruột, cậu ruột, cô ruột, dì ruột của người được giám hộ.

2. Trường hợp không có người thân thích của người được giám hộ hoặc những người thân thích không cử, chọn được người giám sát việc giám hộ theo quy định tại khoản 1 Điều này thì Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người giám hộ cử cá nhân hoặc pháp nhân giám sát việc giám hộ. Trường hợp có tranh chấp về việc cử, chọn người giám sát việc giám hộ thì Tòa án quyết định.

3. Người giám sát việc giám hộ phải là người có năng lực hành vi dân sự đầy đủ nếu là cá nhân, có năng lực pháp luật dân sự phù hợp với việc giám sát nếu là pháp nhân; có điều kiện cần thiết để thực hiện việc giám sát.

4. Người giám sát việc giám hộ có quyền và nghĩa vụ sau đây:

a) Theo dõi, kiểm tra người giám hộ trong việc thực hiện giám hộ;

b) Xem xét, có ý kiến kịp thời bằng văn bản về việc xác lập, thực hiện giao dịch dân sự quy định tại Điều 59 của Bộ luật này;

c) Yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền về giám hộ xem xét thay đổi hoặc chấm dứt việc giám hộ, giám sát việc giám hộ.

Điều 52. Người giám hộ đương nhiên của người chưa thành niên

Người giám hộ đương nhiên của người chưa thành niên quy định tại điểm a và điểm b khoản 1 Điều 47 của Bộ luật này được xác định theo thứ tự sau đây:

1. Anh ruột là anh cả hoặc chị ruột là chị cả là người giám hộ; nếu anh cả hoặc chị cả không có đủ điều kiện làm người giám hộ thì anh ruột hoặc chị ruột tiếp theo là người giám hộ, trừ trường hợp có thỏa thuận anh ruột hoặc chị ruột khác làm người giám hộ.

2. Trường hợp không có người giám hộ quy định tại khoản 1 Điều này thì ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại là người giám hộ hoặc những người này thỏa thuận cử một hoặc một số người trong số họ làm người giám hộ.

3. Trường hợp không có người giám hộ quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này thì bác ruột, chú ruột, cậu ruột, cô ruột hoặc dì ruột là người giám hộ.

Điều 53. Người giám hộ đương nhiên của người mất năng lực hành vi dân sự

Trường hợp không có người giám hộ theo quy định tại khoản 2 Điều 48 của Bộ luật này thì người giám hộ đương nhiên của người mất năng lực hành vi dân sự được xác định như sau:

1. Trường hợp vợ là người mất năng lực hành vi dân sự thì chồng là người giám hộ; nếu chồng là người mất năng lực hành vi dân sự thì vợ là người giám hộ.

2. Trường hợp cha và mẹ đều mất năng lực hành vi dân sự hoặc một người mất năng lực hành vi dân sự, còn người kia không có đủ điều kiện làm người giám hộ thì người con cả là người giám hộ; nếu người con cả không có đủ điều kiện làm người giám hộ thì người con tiếp theo có đủ điều kiện làm người giám hộ là người giám hộ.

3. Trường hợp người thành niên mất năng lực hành vi dân sự chưa có vợ, chồng, con hoặc có mà vợ, chồng, con đều không có đủ điều kiện làm người giám hộ thì cha, mẹ là người giám hộ.

Điều 54. Cử, chỉ định người giám hộ

1. Trường hợp người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự không có người giám hộ đương nhiên theo quy định tại Điều 52 và Điều 53 của Bộ luật này thì Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người được giám hộ có trách nhiệm cử người giám hộ.

Trường hợp có tranh chấp giữa những người giám hộ quy định tại Điều 52 và Điều 53 của Bộ luật này về người giám hộ hoặc tranh chấp về việc cử người giám hộ thì Tòa án chỉ định người giám hộ.

Trường hợp cử, chỉ định người giám hộ cho người chưa thành niên từ đủ sáu tuổi trở lên thì phải xem xét nguyện vọng của người này.

2. Việc cử người giám hộ phải được sự đồng ý của người được cử làm người giám hộ.

3. Việc cử người giám hộ phải được lập thành văn bản, trong đó ghi rõ lý do cử người giám hộ, quyền, nghĩa vụ cụ thể của người giám hộ, tình trạng tài sản của người được giám hộ.

4. Trừ trường hợp áp dụng quy định tại khoản 2 Điều 48 của Bộ luật này, người giám hộ của người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi do Tòa án chỉ định trong số những người giám hộ quy định tại Điều 53 của Bộ luật này. Trường hợp không có người giám hộ theo quy định trên, Tòa án chỉ định người giám hộ hoặc đề nghị một pháp nhân thực hiện việc giám hộ.

Điều 55. Nghĩa vụ của người giám hộ đối với người được giám hộ chưa đủ mười lăm tuổi

1. Chăm sóc, giáo dục người được giám hộ.

2. Đại diện cho người được giám hộ trong các giao dịch dân sự, trừ trường hợp pháp luật quy định người chưa đủ mười lăm tuổi có thể tự mình xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

3. Quản lý tài sản của người được giám hộ.

4. Bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người được giám hộ.

Điều 56. Nghĩa vụ của người giám hộ đối với người được giám hộ từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi

1. Đại diện cho người được giám hộ trong các giao dịch dân sự, trừ trường hợp pháp luật quy định người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể tự mình xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

2. Quản lý tài sản của người được giám hộ, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

3. Bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người được giám hộ.

Điều 57. Nghĩa vụ của người giám hộ đối với người được giám hộ mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi

1. Người giám hộ của người mất năng lực hành vi dân sự có các nghĩa vụ sau đây:

a) Chăm sóc, bảo đảm việc điều trị bệnh cho người được giám hộ;

b) Đại diện cho người được giám hộ trong các giao dịch dân sự;

c) Quản lý tài sản của người được giám hộ;

d) Bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người được giám hộ.

2. Người giám hộ của người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi có nghĩa vụ theo quyết định của Tòa án trong số các nghĩa vụ quy định tại khoản 1 Điều này.

Điều 58. Quyền của người giám hộ

1. Người giám hộ của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự có các quyền sau đây:

a) Sử dụng tài sản của người được giám hộ để chăm sóc, chi dùng cho những nhu cầu thiết yếu của người được giám hộ;

b) Được thanh toán các chi phí hợp lý cho việc quản lý tài sản của người được giám hộ;

c) Đại diện cho người được giám hộ trong việc xác lập, thực hiện giao dịch dân sự và thực hiện các quyền khác theo quy định của pháp luật nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người được giám hộ.

2. Người giám hộ của người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi có quyền theo quyết định của Tòa án trong số các quyền quy định tại khoản 1 Điều này.

Điều 59. Quản lý tài sản của người được giám hộ

1. Người giám hộ của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự có trách nhiệm quản lý tài sản của người được giám hộ như tài sản của chính mình; được thực hiện giao dịch dân sự liên quan đến tài sản của người được giám hộ vì lợi ích của người được giám hộ.

Việc bán, trao đổi, cho thuê, cho mượn, cho vay, cầm cố, thế chấp, đặt cọc và giao dịch dân sự khác đối với tài sản có giá trị lớn của người được giám hộ phải được sự đồng ý của người giám sát việc giám hộ.

Người giám hộ không được đem tài sản của người được giám hộ tặng cho người khác. Các giao dịch dân sự giữa người giám hộ với người được giám hộ có liên quan đến tài sản của người được giám hộ đều vô hiệu, trừ trường hợp giao dịch được thực hiện vì lợi ích của người được giám hộ và có sự đồng ý của người giám sát việc giám hộ.

2. Người giám hộ của người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi được quản lý tài sản của người được giám hộ theo quyết định của Tòa án trong phạm vi được quy định tại khoản 1 Điều này.

Điều 60. Thay đổi người giám hộ

1. Người giám hộ được thay đổi trong trường hợp sau đây:

a) Người giám hộ không còn đủ các điều kiện quy định tại Điều 49, Điều 50 của Bộ luật này;

b) Người giám hộ là cá nhân chết hoặc bị Tòa án tuyên bố hạn chế năng lực hành vi dân sự, có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, mất năng lực hành vi dân sự, mất tích; pháp nhân làm giám hộ chấm dứt tồn tại;

c) Người giám hộ vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ giám hộ;

d) Người giám hộ đề nghị được thay đổi và có người khác nhận làm giám hộ.

2. Trường hợp thay đổi người giám hộ đương nhiên thì những người được quy định tại Điều 52 và Điều 53 của Bộ luật này là người giám hộ đương nhiên; nếu không có người giám hộ đương nhiên thì việc cử, chỉ định người giám hộ được thực hiện theo quy định tại Điều 54 của Bộ luật này.

3. Thủ tục thay đổi người giám hộ được thực hiện theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Điều 61. Chuyển giao giám hộ

1. Khi thay đổi người giám hộ thì trong thời hạn 15 ngày, kể từ ngày có người giám hộ mới, người đã thực hiện việc giám hộ phải chuyển giao giám hộ cho người thay thế mình.

2. Việc chuyển giao giám hộ phải được lập thành văn bản, trong đó ghi rõ lý do chuyển giao và tình trạng tài sản, vấn đề khác có liên quan của người được giám hộ tại thời điểm chuyển giao. Cơ quan cử, chỉ định người giám hộ, người giám sát việc giám hộ chứng kiến việc chuyển giao giám hộ.

3. Trường hợp thay đổi người giám hộ quy định tại khoản 1 Điều 60 của Bộ luật này thì cơ quan cử, chỉ định người giám hộ lập biên bản, ghi rõ tình trạng tài sản, vấn đề khác có liên quan của người được giám hộ, quyền, nghĩa vụ phát sinh trong quá trình thực hiện việc giám hộ để chuyển giao cho người giám hộ mới với sự chứng kiến của người giám sát việc giám hộ.

Điều 62. Chấm dứt việc giám hộ

1. Việc giám hộ chấm dứt trong trường hợp sau đây:

a) Người được giám hộ đã có năng lực hành vi dân sự đầy đủ;

b) Người được giám hộ chết;

c) Cha, mẹ của người được giám hộ là người chưa thành niên đã có đủ điều kiện để thực hiện quyền, nghĩa vụ của mình;

d) Người được giám hộ được nhận làm con nuôi.

2. Thủ tục chấm dứt việc giám hộ thực hiện theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Điều 63. Hậu quả chấm dứt việc giám hộ

1. Trường hợp người được giám hộ đã có năng lực hành vi dân sự đầy đủ thì trong thời hạn 15 ngày, kể từ ngày chấm dứt việc giám hộ, người giám hộ thanh toán tài sản với người được giám hộ, chuyển giao quyền, nghĩa vụ phát sinh từ giao dịch dân sự vì lợi ích của người được giám hộ cho người được giám hộ.

2. Trường hợp người được giám hộ chết thì trong thời hạn 03 tháng, kể từ ngày chấm dứt việc giám hộ, người giám hộ thanh toán tài sản với người thừa kế hoặc giao tài sản cho người quản lý di sản của người được giám hộ, chuyển giao quyền, nghĩa vụ phát sinh từ giao dịch dân sự vì lợi ích của người được giám hộ cho người thừa kế của người được giám hộ; nếu hết thời hạn đó mà chưa xác định được người thừa kế thì người giám hộ tiếp tục quản lý tài sản của người được giám hộ cho đến khi tài sản được giải quyết theo quy định của pháp luật về thừa kế và thông báo cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người được giám hộ.

3. Trường hợp chấm dứt việc giám hộ quy định tại điểm c và điểm d khoản 1 Điều 62 của Bộ luật này thì trong thời hạn 15 ngày, kể từ ngày chấm dứt việc giám hộ, người giám hộ thanh toán tài sản và chuyển giao quyền, nghĩa vụ phát sinh từ giao dịch dân sự vì lợi ích của người được giám hộ cho cha, mẹ của người được giám hộ.

4. Việc thanh toán tài sản và chuyển giao quyền, nghĩa vụ quy định tại Điều này được lập thành văn bản với sự giám sát của người giám sát việc giám hộ.

Mục 5. THÔNG BÁO TÌM KIẾM NGƯỜI VẮNG MẶT TẠI NƠI CƯ TRÚ, TUYÊN BỐ MẤT TÍCH, TUYÊN BỐ CHẾT

Điều 64. Yêu cầu thông báo tìm kiếm người vắng mặt tại nơi cư trú và quản lý tài sản của người đó

Khi một người biệt tích 06 tháng liền trở lên thì những người có quyền, lợi ích liên quan có quyền yêu cầu Tòa án thông báo tìm kiếm người vắng mặt tại nơi cư trú theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự và có thể yêu cầu Tòa án áp dụng biện pháp quản lý tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú quy định tại Điều 65 của Bộ luật này.

Điều 65. Quản lý tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú

1. Theo yêu cầu của người có quyền, lợi ích liên quan, Tòa án giao tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú cho người sau đây quản lý:

a) Đối với tài sản đã được người vắng mặt ủy quyền quản lý thì người được ủy quyền tiếp tục quản lý;

b) Đối với tài sản chung thì do chủ sở hữu chung còn lại quản lý;

c) Đối với tài sản do vợ hoặc chồng đang quản lý thì vợ hoặc chồng tiếp tục quản lý; nếu vợ hoặc chồng chết hoặc mất năng lực hành vi dân sự, có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, bị hạn chế năng lực hành vi dân sự thì con thành niên hoặc cha, mẹ của người vắng mặt quản lý.

2. Trường hợp không có những người được quy định tại khoản 1 Điều này thì Tòa án chỉ định một người trong số những người thân thích của người vắng mặt tại nơi cư trú quản lý tài sản; nếu không có người thân thích thì Tòa án chỉ định người khác quản lý tài sản.

Điều 66. Nghĩa vụ của người quản lý tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú

1. Giữ gìn, bảo quản tài sản của người vắng mặt như tài sản của chính mình.

2. Bán ngay tài sản là hoa màu, sản phẩm khác có nguy cơ bị hư hỏng.

3. Thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng, thanh toán nợ đến hạn, nghĩa vụ tài chính khác của người vắng mặt bằng tài sản của người đó theo quyết định của Tòa án.

4. Giao lại tài sản cho người vắng mặt khi người này trở về và phải thông báo cho Tòa án biết; nếu có lỗi trong việc quản lý tài sản mà gây thiệt hại thì phải bồi thường.

Điều 67. Quyền của người quản lý tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú

1. Quản lý tài sản của người vắng mặt.

2. Trích một phần tài sản của người vắng mặt để thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng, nghĩa vụ thanh toán nợ đến hạn, nghĩa vụ tài chính khác của người vắng mặt.

3. Được thanh toán các chi phí cần thiết trong việc quản lý tài sản của người vắng mặt.

Điều 68. Tuyên bố mất tích

1. Khi một người biệt tích 02 năm liền trở lên, mặc dù đã áp dụng đầy đủ các biện pháp thông báo, tìm kiếm theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự nhưng vẫn không có tin tức xác thực về việc người đó còn sống hay đã chết thì theo yêu cầu của người có quyền, lợi ích liên quan, Tòa án có thể tuyên bố người đó mất tích.

Thời hạn 02 năm được tính từ ngày biết được tin tức cuối cùng về người đó; nếu không xác định được ngày có tin tức cuối cùng thì thời hạn này được tính từ ngày đầu tiên của tháng tiếp theo tháng có tin tức cuối cùng; nếu không xác định được ngày, tháng có tin tức cuối cùng thì thời hạn này được tính từ ngày đầu tiên của năm tiếp theo năm có tin tức cuối cùng.

2. Trường hợp vợ hoặc chồng của người bị tuyên bố mất tích xin ly hôn thì Tòa án giải quyết cho ly hôn theo quy định của pháp luật về hôn nhân và gia đình.

3. Quyết định của Tòa án tuyên bố một người mất tích phải được gửi cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú cuối cùng của người bị tuyên bố mất tích để ghi chú theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Điều 69. Quản lý tài sản của người bị tuyên bố mất tích

Người đang quản lý tài sản của người vắng mặt tại nơi cư trú quy định tại Điều 65 của Bộ luật này tiếp tục quản lý tài sản của người đó khi người đó bị Tòa án tuyên bố mất tích và có các quyền, nghĩa vụ quy định tại Điều 66 và Điều 67 của Bộ luật này.

Trường hợp Tòa án giải quyết cho vợ hoặc chồng của người bị tuyên bố mất tích ly hôn thì tài sản của người mất tích được giao cho con thành niên hoặc cha, mẹ của người mất tích quản lý; nếu không có những người này thì giao cho người thân thích của người mất tích quản lý; nếu không có người thân thích thì Tòa án chỉ định người khác quản lý tài sản.

Điều 70. Hủy bỏ quyết định tuyên bố mất tích

1. Khi người bị tuyên bố mất tích trở về hoặc có tin tức xác thực là người đó còn sống thì theo yêu cầu của người đó hoặc của người có quyền, lợi ích liên quan, Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố mất tích đối với người đó.

2. Người bị tuyên bố mất tích trở về được nhận lại tài sản do người quản lý tài sản chuyển giao sau khi đã thanh toán chi phí quản lý.

3. Trường hợp vợ hoặc chồng của người bị tuyên bố mất tích đã được ly hôn thì dù người bị tuyên bố mất tích trở về hoặc có tin tức xác thực là người đó còn sống, quyết định cho ly hôn vẫn có hiệu lực pháp luật.

4. Quyết định của Tòa án hủy bỏ quyết định tuyên bố một người mất tích phải được gửi cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người bị tuyên bố mất tích để ghi chú theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Điều 71. Tuyên bố chết

1. Người có quyền, lợi ích liên quan có thể yêu cầu Tòa án ra quyết định tuyên bố một người là đã chết trong trường hợp sau đây:

a) Sau 03 năm, kể từ ngày quyết định tuyên bố mất tích của Tòa án có hiệu lực pháp luật mà vẫn không có tin tức xác thực là còn sống;

b) Biệt tích trong chiến tranh sau 05 năm, kể từ ngày chiến tranh kết thúc mà vẫn không có tin tức xác thực là còn sống;

c) Bị tai nạn hoặc thảm họa, thiên tai mà sau 02 năm, kể từ ngày tai nạn hoặc thảm hoạ, thiên tai đó chấm dứt vẫn không có tin tức xác thực là còn sống, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác;

d) Biệt tích 05 năm liền trở lên và không có tin tức xác thực là còn sống; thời hạn này được tính theo quy định tại khoản 1 Điều 68 của Bộ luật này.

2. Căn cứ vào các trường hợp quy định tại khoản 1 Điều này, Tòa án xác định ngày chết của người bị tuyên bố là đã chết.

3. Quyết định của Tòa án tuyên bố một người là đã chết phải được gửi cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người bị tuyên bố là đã chết để ghi chú theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Điều 72. Quan hệ nhân thân và quan hệ tài sản của người bị Tòa án tuyên bố là đã chết

1. Khi quyết định của Tòa án tuyên bố một người là đã chết có hiệu lực pháp luật thì quan hệ về hôn nhân, gia đình và các quan hệ nhân thân khác của người đó được giải quyết như đối với người đã chết.

2. Quan hệ tài sản của người bị Tòa án tuyên bố là đã chết được giải quyết như đối với người đã chết; tài sản của người đó được giải quyết theo quy định của pháp luật về thừa kế.

Điều 73. Hủy bỏ quyết định tuyên bố chết

1. Khi một người bị tuyên bố là đã chết trở về hoặc có tin tức xác thực là người đó còn sống thì theo yêu cầu của người đó hoặc của người có quyền, lợi ích liên quan, Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố người đó là đã chết.

2. Quan hệ nhân thân của người bị tuyên bố là đã chết được khôi phục khi Tòa án ra quyết định hủy bỏ quyết định tuyên bố người đó là đã chết, trừ trường hợp sau đây:

a) Vợ hoặc chồng của người bị tuyên bố là đã chết đã được Tòa án cho ly hôn theo quy định tại khoản 2 Điều 68 của Bộ luật này thì quyết định cho ly hôn vẫn có hiệu lực pháp luật;

b) Vợ hoặc chồng của người bị tuyên bố là đã chết đã kết hôn với người khác thì việc kết hôn đó vẫn có hiệu lực pháp luật.

3. Người bị tuyên bố là đã chết mà còn sống có quyền yêu cầu những người đã nhận tài sản thừa kế trả lại tài sản, giá trị tài sản hiện còn.

Trường hợp người thừa kế của người bị tuyên bố là đã chết biết người này còn sống mà cố tình giấu giếm nhằm hưởng thừa kế thì người đó phải hoàn trả toàn bộ tài sản đã nhận, kể cả hoa lợi, lợi tức; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường.

4. Quan hệ tài sản giữa vợ và chồng được giải quyết theo quy định của Bộ luật này, Luật hôn nhân và gia đình.

5. Quyết định của Tòa án hủy bỏ quyết định tuyên bố một người là đã chết phải được gửi cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú của người bị tuyên bố là đã chết để ghi chú theo quy định của pháp luật về hộ tịch.

Chương IV

PHÁP NHÂN

Điều 74. Pháp nhân

1. Một tổ chức được công nhận là pháp nhân khi có đủ các điều kiện sau đây:

a) Được thành lập theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan;

b) Có cơ cấu tổ chức theo quy định tại Điều 83 của Bộ luật này;

c) Có tài sản độc lập với cá nhân, pháp nhân khác và tự chịu trách nhiệm bằng tài sản của mình;

d) Nhân danh mình tham gia quan hệ pháp luật một cách độc lập.

2. Mọi cá nhân, pháp nhân đều có quyền thành lập pháp nhân, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 75. Pháp nhân thương mại

1. Pháp nhân thương mại là pháp nhân có mục tiêu chính là tìm kiếm lợi nhuận và lợi nhuận được chia cho các thành viên.

2. Pháp nhân thương mại bao gồm doanh nghiệp và các tổ chức kinh tế khác.

3. Việc thành lập, hoạt động và chấm dứt pháp nhân thương mại được thực hiện theo quy định của Bộ luật này, Luật doanh nghiệp và quy định khác của pháp luật có liên quan.

Điều 76. Pháp nhân phi thương mại

1. Pháp nhân phi thương mại là pháp nhân không có mục tiêu chính là tìm kiếm lợi nhuận; nếu có lợi nhuận thì cũng không được phân chia cho các thành viên.

2. Pháp nhân phi thương mại bao gồm cơ quan nhà nước, đơn vị vũ trang nhân dân, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp, quỹ xã hội, quỹ từ thiện, doanh nghiệp xã hội và các tổ chức phi thương mại khác.

3. Việc thành lập, hoạt động và chấm dứt pháp nhân phi thương mại được thực hiện theo quy định của Bộ luật này, các luật về tổ chức bộ máy nhà nước và quy định khác của pháp luật có liên quan.

Điều 77. Điều lệ của pháp nhân

1. Pháp nhân phải có điều lệ trong trường hợp pháp luật có quy định.

2. Điều lệ của pháp nhân có những nội dung chủ yếu sau đây:

a) Tên gọi của pháp nhân;

b) Mục đích và phạm vi hoạt động của pháp nhân;

c) Trụ sở chính; chi nhánh, văn phòng đại diện, nếu có;

d) Vốn điều lệ, nếu có;

đ) Đại diện theo pháp luật của pháp nhân;

e) Cơ cấu tổ chức; thể thức cử, bầu, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức, nhiệm vụ và quyền hạn của các chức danh của cơ quan điều hành và các cơ quan khác;

g) Điều kiện trở thành thành viên hoặc không còn là thành viên của pháp nhân, nếu là pháp nhân có thành viên;

h) Quyền, nghĩa vụ của các thành viên, nếu là pháp nhân có thành viên;

i) Thể thức thông qua quyết định của pháp nhân; nguyên tắc giải quyết tranh chấp nội bộ;

k) Thể thức sửa đổi, bổ sung điều lệ;

l) Ðiều kiện hợp nhất, sáp nhập, chia, tách, chuyển đổi hình thức, giải thể pháp nhân.

Điều 78. Tên gọi của pháp nhân

1. Pháp nhân phải có tên gọi bằng tiếng Việt.

2. Tên gọi của pháp nhân phải thể hiện rõ loại hình tổ chức của pháp nhân và phân biệt với các pháp nhân khác trong cùng một lĩnh vực hoạt động.

3. Pháp nhân phải sử dụng tên gọi của mình trong giao dịch dân sự.

4. Tên gọi của pháp nhân được pháp luật công nhận và bảo vệ.

Điều 79. Trụ sở của pháp nhân

1. Trụ sở của pháp nhân là nơi đặt cơ quan điều hành của pháp nhân. Trường hợp thay đổi trụ sở thì pháp nhân phải công bố công khai.

2. Địa chỉ liên lạc của pháp nhân là địa chỉ trụ sở của pháp nhân. Pháp nhân có thể chọn nơi khác làm địa chỉ liên lạc.

Điều 80. Quốc tịch của pháp nhân

Pháp nhân được thành lập theo pháp luật Việt Nam là pháp nhân Việt Nam.

Điều 81. Tài sản của pháp nhân

Tài sản của pháp nhân bao gồm vốn góp của chủ sở hữu, sáng lập viên, thành viên của pháp nhân và tài sản khác mà pháp nhân được xác lập quyền sở hữu theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan.

Điều 82. Thành lập, đăng ký pháp nhân

1. Pháp nhân được thành lập theo sáng kiến của cá nhân, pháp nhân hoặc theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

2. Đăng ký pháp nhân bao gồm đăng ký thành lập, đăng ký thay đổi và đăng ký khác theo quy định của pháp luật.

3. Việc đăng ký pháp nhân phải được công bố công khai.

Điều 83. Cơ cấu tổ chức của pháp nhân

1. Pháp nhân phải có cơ quan điều hành. Tổ chức, nhiệm vụ và quyền hạn của cơ quan điều hành của pháp nhân được quy định trong điều lệ của pháp nhân hoặc trong quyết định thành lập pháp nhân.

2. Pháp nhân có cơ quan khác theo quyết định của pháp nhân hoặc theo quy định của pháp luật.

Điều 84. Chi nhánh, văn phòng đại diện của pháp nhân

1. Chi nhánh, văn phòng đại diện là đơn vị phụ thuộc của pháp nhân, không phải là pháp nhân.

2. Chi nhánh có nhiệm vụ thực hiện toàn bộ hoặc một phần chức năng của pháp nhân.

3. Văn phòng đại diện có nhiệm vụ đại diện trong phạm vi do pháp nhân giao, bảo vệ lợi ích của pháp nhân.

4. Việc thành lập, chấm dứt chi nhánh, văn phòng đại diện của pháp nhân phải được đăng ký theo quy định của pháp luật và công bố công khai.

5. Người đứng đầu chi nhánh, văn phòng đại diện thực hiện nhiệm vụ theo ủy quyền của pháp nhân trong phạm vi và thời hạn được ủy quyền.

6. Pháp nhân có quyền, nghĩa vụ dân sự phát sinh từ giao dịch dân sự do chi nhánh, văn phòng đại diện xác lập, thực hiện.

Điều 85. Đại diện của pháp nhân

Đại diện của pháp nhân có thể là đại diện theo pháp luật hoặc đại diện theo ủy quyền. Người đại diện của pháp nhân phải tuân theo quy định về đại diện tại Chương IX Phần này.

Điều 86. Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân

1. Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân là khả năng của pháp nhân có các quyền, nghĩa vụ dân sự. Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân không bị hạn chế, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

2. Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân phát sinh từ thời điểm được cơ quan nhà nước có thẩm quyền thành lập hoặc cho phép thành lập; nếu pháp nhân phải đăng ký hoạt động thì năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân phát sinh từ thời điểm ghi vào sổ đăng ký.

3. Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân chấm dứt kể từ thời điểm chấm dứt pháp nhân.

Điều 87. Trách nhiệm dân sự của pháp nhân

1. Pháp nhân phải chịu trách nhiệm dân sự về việc thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự do người đại diện xác lập, thực hiện nhân danh pháp nhân.

Pháp nhân chịu trách nhiệm dân sự về nghĩa vụ do sáng lập viên hoặc đại diện của sáng lập viên xác lập, thực hiện để thành lập, đăng ký pháp nhân, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

2. Pháp nhân chịu trách nhiệm dân sự bằng tài sản của mình; không chịu trách nhiệm thay cho người của pháp nhân đối với nghĩa vụ dân sự do người của pháp nhân xác lập, thực hiện không nhân danh pháp nhân, trừ trường hợp luật có quy định khác.

3. Người của pháp nhân không chịu trách nhiệm dân sự thay cho pháp nhân đối với nghĩa vụ dân sự do pháp nhân xác lập, thực hiện, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 88. Hợp nhất pháp nhân

1. Các pháp nhân có thể hợp nhất thành một pháp nhân mới.

2. Sau khi hợp nhất, các pháp nhân cũ chấm dứt tồn tại kể từ thời điểm pháp nhân mới được thành lập; quyền và nghĩa vụ dân sự của pháp nhân cũ được chuyển giao cho pháp nhân mới.

Điều 89. Sáp nhập pháp nhân

1. Một pháp nhân có thể được sáp nhập (sau đây gọi là pháp nhân được sáp nhập) vào một pháp nhân khác (sau đây gọi là pháp nhân sáp nhập).

2. Sau khi sáp nhập, pháp nhân được sáp nhập chấm dứt tồn tại; quyền và nghĩa vụ dân sự của pháp nhân được sáp nhập được chuyển giao cho pháp nhân sáp nhập.

Điều 90. Chia pháp nhân

1. Một pháp nhân có thể chia thành nhiều pháp nhân.

2. Sau khi chia, pháp nhân bị chia chấm dứt tồn tại; quyền, nghĩa vụ dân sự của pháp nhân bị chia được chuyển giao cho các pháp nhân mới.

Điều 91. Tách pháp nhân

1. Một pháp nhân có thể tách thành nhiều pháp nhân.

2. Sau khi tách, pháp nhân bị tách và pháp nhân được tách thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự của mình phù hợp với mục đích hoạt động.

Điều 92. Chuyển đổi hình thức của pháp nhân

1. Pháp nhân có thể được chuyển đổi hình thức thành pháp nhân khác.

2. Sau khi chuyển đổi hình thức, pháp nhân được chuyển đổi chấm dứt tồn tại kể từ thời điểm pháp nhân chuyển đổi được thành lập; pháp nhân chuyển đổi kế thừa quyền, nghĩa vụ dân sự của pháp nhân được chuyển đổi.

Điều 93. Giải thể pháp nhân

1. Pháp nhân giải thể trong trường hợp sau đây:

a) Theo quy định của điều lệ;

b) Theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền;

c) Hết thời hạn hoạt động được ghi trong điều lệ hoặc trong quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền;

d) Trường hợp khác theo quy định của pháp luật.

2. Trước khi giải thể, pháp nhân phải thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ về tài sản.

Điều 94. Thanh toán tài sản của pháp nhân bị giải thể

1. Tài sản của pháp nhân bị giải thể được thanh toán theo thứ tự sau đây:

a) Chi phí giải thể pháp nhân;

b) Các khoản nợ lương, trợ cấp thôi việc, bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế đối với người lao động theo quy định của pháp luật và các quyền lợi khác của người lao động theo thỏa ước lao động tập thể và hợp đồng lao động đã ký kết;

c) Nợ thuế và các khoản nợ khác.

2. Sau khi đã thanh toán hết chi phí giải thể pháp nhân và các khoản nợ, phần còn lại thuộc về chủ sở hữu pháp nhân, các thành viên góp vốn, trừ trường hợp quy định tại khoản 3 Điều này hoặc pháp luật có quy định khác.

3. Trường hợp quỹ xã hội, quỹ từ thiện đã thanh toán hết chi phí giải thể và các khoản nợ quy định tại khoản 1 Điều này, tài sản còn lại được chuyển giao cho quỹ khác có cùng mục đích hoạt động.

Trường hợp không có quỹ khác có cùng mục đích hoạt động nhận tài sản chuyển giao hoặc quỹ bị giải thể do hoạt động vi phạm điều cấm của luật, trái đạo đức xã hội thì tài sản của quỹ bị giải thể thuộc về Nhà nước.

Điều 95. Phá sản pháp nhân

Việc phá sản pháp nhân được thực hiện theo quy định của pháp luật về phá sản.

Điều 96. Chấm dứt tồn tại pháp nhân

1. Pháp nhân chấm dứt tồn tại trong trường hợp sau đây:

a) Hợp nhất, sáp nhập, chia, chuyển đổi hình thức, giải thể pháp nhân theo quy định tại các điều 88, 89, 90, 92 và 93 của Bộ luật này;

b) Bị tuyên bố phá sản theo quy định của pháp luật về phá sản.

2. Pháp nhân chấm dứt tồn tại kể từ thời điểm xóa tên trong sổ đăng ký pháp nhân hoặc từ thời điểm được xác định trong quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

3. Khi pháp nhân chấm dứt tồn tại, tài sản của pháp nhân được giải quyết theo quy định của Bộ luật này, quy định khác của pháp luật có liên quan.

Chương V

NHÀ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM, CƠ QUAN NHÀ NƯỚC Ở TRUNG ƯƠNG, Ở ĐỊA PHƯƠNG TRONG QUAN HỆ DÂN SỰ

Điều 97. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương trong quan hệ dân sự

Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương khi tham gia quan hệ dân sự thì bình đẳng với các chủ thể khác và chịu trách nhiệm dân sự theo quy định tại Điều 99 và Điều 100 của Bộ luật này.

Điều 98. Đại diện tham gia quan hệ dân sự

Việc đại diện cho Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở trung ương, ở địa phương tham gia quan hệ dân sự được thực hiện theo quy định của pháp luật về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và tổ chức bộ máy của cơ quan nhà nước. Việc đại diện thông qua cá nhân, pháp nhân khác chỉ được thực hiện trong các trường hợp và theo trình tự, thủ tục do pháp luật quy định.

Điều 99. Trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự

1. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương chịu trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự của mình bằng tài sản mà mình là đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý, trừ trường hợp tài sản đã được chuyển giao cho pháp nhân theo quy định tại khoản 2 Điều này.

2. Pháp nhân do Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương thành lập không chịu trách nhiệm về nghĩa vụ phát sinh từ quan hệ dân sự của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương.

3. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương không chịu trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự của pháp nhân do mình thành lập, bao gồm cả doanh nghiệp nhà nước, trừ trường hợp Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương bảo lãnh cho nghĩa vụ dân sự của pháp nhân này theo quy định của pháp luật.

4. Cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương không chịu trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước khác ở Trung ương, ở địa phương, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

Điều 100. Trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương trong quan hệ dân sự với một bên là nhà nước, pháp nhân, cá nhân nước ngoài

1. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương chịu trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự do mình xác lập với nhà nước, pháp nhân, cá nhân nước ngoài trong trường hợp sau đây:

a) Điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có quy định về việc từ bỏ quyền miễn trừ;

b) Các bên trong quan hệ dân sự có thỏa thuận từ bỏ quyền miễn trừ;

c) Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương từ bỏ quyền miễn trừ.

2. Trách nhiệm về nghĩa vụ dân sự của nhà nước, cơ quan nhà nước của nước ngoài khi tham gia quan hệ dân sự với Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cơ quan nhà nước ở Trung ương, ở địa phương, pháp nhân, cá nhân Việt Nam được áp dụng tương tự khoản 1 Điều này.

Chương VI

HỘ GIA ĐÌNH, TỔ HỢP TÁC VÀ TỔ CHỨC KHÁC KHÔNG CÓ TƯ CÁCH PHÁP NHÂN TRONG QUAN HỆ DÂN SỰ

Điều 101. Chủ thể trong quan hệ dân sự có sự tham gia của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân

1. Trường hợp hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân tham gia quan hệ dân sự thì các thành viên của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân là chủ thể tham gia xác lập, thực hiện giao dịch dân sự hoặc ủy quyền cho người đại diện tham gia xác lập, thực hiện giao dịch dân sự. Việc ủy quyền phải được lập thành văn bản, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Khi có sự thay đổi người đại diện thì phải thông báo cho bên tham gia quan hệ dân sự biết.

Trường hợp thành viên của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân tham gia quan hệ dân sự không được các thành viên khác ủy quyền làm người đại diện thì thành viên đó là chủ thể của quan hệ dân sự do mình xác lập, thực hiện.

2. Việc xác định chủ thể của quan hệ dân sự có sự tham gia của hộ gia đình sử dụng đất được thực hiện theo quy định của Luật đất đai.

Điều 102. Tài sản chung của các thành viên hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân

1. Việc xác định tài sản chung của các thành viên hộ gia đình, quyền, nghĩa vụ đối với tài sản này được xác định theo quy định tại Điều 212 của Bộ luật này.

2. Việc xác định tài sản chung của các thành viên tổ hợp tác, quyền, nghĩa vụ đối với tài sản này được xác định theo quy định tại Điều 506 của Bộ luật này.

3. Việc xác định tài sản chung của các thành viên của tổ chức khác không có tư cách pháp nhân, quyền, nghĩa vụ đối với tài sản này được xác định theo thỏa thuận của các thành viên, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

Điều 103. Trách nhiệm dân sự của thành viên hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân

1. Nghĩa vụ dân sự phát sinh từ việc tham gia quan hệ dân sự của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân được bảo đảm thực hiện bằng tài sản chung của các thành viên.

2. Trường hợp các thành viên không có hoặc không đủ tài sản chung để thực hiện nghĩa vụ chung thì người có quyền có thể yêu cầu các thành viên thực hiện nghĩa vụ theo quy định tại Điều 288 của Bộ luật này.

3. Trường hợp các bên không có thỏa thuận, hợp đồng hợp tác hoặc luật không có quy định khác thì các thành viên chịu trách nhiệm dân sự quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này theo phần tương ứng với phần đóng góp tài sản của mình, nếu không xác định được theo phần tương ứng thì xác định theo phần bằng nhau.

Điều 104. Hậu quả pháp lý đối với giao dịch dân sự do thành viên không có quyền đại diện hoặc vượt quá phạm vi đại diện xác lập, thực hiện

1. Trường hợp thành viên không có quyền đại diện mà xác lập, thực hiện giao dịch dân sự nhân danh các thành viên khác của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân hoặc người đại diện xác lập, thực hiện vượt quá phạm vi đại diện thì hậu quả pháp lý của giao dịch được áp dụng theo quy định tại các Điều 130, 142 và 143 của Bộ luật này.

2. Giao dịch dân sự do bên không có quyền đại diện hoặc vượt quá phạm vi đại diện xác lập, thực hiện mà gây thiệt hại cho thành viên khác của hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân hoặc người thứ ba thì phải bồi thường cho người bị thiệt hại.

Chương VII

TÀI SẢN

Điều 105. Tài sản

1. Tài sản là vật, tiền, giấy tờ có giá và quyền tài sản.

2. Tài sản bao gồm bất động sản và động sản. Bất động sản và động sản có thể là tài sản hiện có và tài sản hình thành trong tương lai.

Điều 106. Đăng ký tài sản

1. Quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản là bất động sản được đăng ký theo quy định của Bộ luật này và pháp luật về đăng ký tài sản.

2. Quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản là động sản không phải đăng ký, trừ trường hợp pháp luật về đăng ký tài sản có quy định khác.

3. Việc đăng ký tài sản phải được công khai.

Điều 107. Bất động sản và động sản

1. Bất động sản bao gồm:

a) Đất đai;

b) Nhà, công trình xây dựng gắn liền với đất đai;

c) Tài sản khác gắn liền với đất đai, nhà, công trình xây dựng;

d) Tài sản khác theo quy định của pháp luật.

2. Động sản là những tài sản không phải là bất động sản.

Điều 108. Tài sản hiện có và tài sản hình thành trong tương lai

1. Tài sản hiện có là tài sản đã hình thành và chủ thể đã xác lập quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản trước hoặc tại thời điểm xác lập giao dịch.

2. Tài sản hình thành trong tương lai bao gồm:

a) Tài sản chưa hình thành;

b) Tài sản đã hình thành nhưng chủ thể xác lập quyền sở hữu tài sản sau thời điểm xác lập giao dịch.

Điều 109. Hoa lợi, lợi tức

1. Hoa lợi là sản vật tự nhiên mà tài sản mang lại.

2. Lợi tức là khoản lợi thu được từ việc khai thác tài sản.

Điều 110. Vật chính và vật phụ

1. Vật chính là vật độc lập, có thể khai thác công dụng theo tính năng.

2. Vật phụ là vật trực tiếp phục vụ cho việc khai thác công dụng của vật chính, là một bộ phận của vật chính, nhưng có thể tách rời vật chính.

3. Khi thực hiện nghĩa vụ chuyển giao vật chính thì phải chuyển giao cả vật phụ, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 111. Vật chia được và vật không chia được

1. Vật chia được là vật khi bị phân chia vẫn giữ nguyên tính chất và tính năng sử dụng ban đầu.

2. Vật không chia được là vật khi bị phân chia thì không giữ nguyên được tính chất và tính năng sử dụng ban đầu.

Khi cần phân chia vật không chia được thì phải trị giá thành tiền để chia.

Điều 112. Vật tiêu hao và vật không tiêu hao

1. Vật tiêu hao là vật khi đã qua một lần sử dụng thì mất đi hoặc không giữ được tính chất, hình dáng và tính năng sử dụng ban đầu.

Vật tiêu hao không thể là đối tượng của hợp đồng cho thuê hoặc hợp đồng cho mượn.

2. Vật không tiêu hao là vật khi đã qua sử dụng nhiều lần mà cơ bản vẫn giữ được tính chất, hình dáng và tính năng sử dụng ban đầu.

Điều 113. Vật cùng loại và vật đặc định

1. Vật cùng loại là những vật có cùng hình dáng, tính chất, tính năng sử dụng và xác định được bằng những đơn vị đo lường.

Vật cùng loại có cùng chất lượng có thể thay thế cho nhau.

2. Vật đặc định là vật phân biệt được với các vật khác bằng những đặc điểm riêng về ký hiệu, hình dáng, màu sắc, chất liệu, đặc tính, vị trí.

Khi thực hiện nghĩa vụ chuyển giao vật đặc định thì phải giao đúng vật đó.

Điều 114. Vật đồng bộ

Vật đồng bộ là vật gồm các phần hoặc các bộ phận ăn khớp, liên hệ với nhau hợp thành chỉnh thể mà nếu thiếu một trong các phần, các bộ phận hoặc có phần hoặc bộ phận không đúng quy cách, chủng loại thì không sử dụng được hoặc giá trị sử dụng của vật đó bị giảm sút.

Khi thực hiện nghĩa vụ chuyển giao vật đồng bộ thì phải chuyển giao toàn bộ các phần hoặc các bộ phận hợp thành, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 115. Quyền tài sản

Quyền tài sản là quyền trị giá được bằng tiền, bao gồm quyền tài sản đối với đối tượng quyền sở hữu trí tuệ, quyền sử dụng đất và các quyền tài sản khác.

Chương VIII

GIAO DỊCH DÂN SỰ

Điều 116. Giao dịch dân sự

Giao dịch dân sự là hợp đồng hoặc hành vi pháp lý đơn phương làm phát sinh, thay đổi hoặc chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự.

Điều 117. Điều kiện có hiệu lực của giao dịch dân sự

1. Giao dịch dân sự có hiệu lực khi có đủ các điều kiện sau đây:

a) Chủ thể có năng lực pháp luật dân sự, năng lực hành vi dân sự phù hợp với giao dịch dân sự được xác lập;

b) Chủ thể tham gia giao dịch dân sự hoàn toàn tự nguyện;

c) Mục đích và nội dung của giao dịch dân sự không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.

2. Hình thức của giao dịch dân sự là điều kiện có hiệu lực của giao dịch dân sự trong trường hợp luật có quy định.

Điều 118. Mục đích của giao dịch dân sự

Mục đích của giao dịch dân sự là lợi ích mà chủ thể mong muốn đạt được khi xác lập giao dịch đó.

Điều 119. Hình thức giao dịch dân sự

1. Giao dịch dân sự được thể hiện bằng lời nói, bằng văn bản hoặc bằng hành vi cụ thể.

Giao dịch dân sự thông qua phương tiện điện tử dưới hình thức thông điệp dữ liệu theo quy định của pháp luật về giao dịch điện tử được coi là giao dịch bằng văn bản.

2. Trường hợp luật quy định giao dịch dân sự phải được thể hiện bằng văn bản có công chứng, chứng thực, đăng ký thì phải tuân theo quy định đó.

Điều 120. Giao dịch dân sự có điều kiện

1. Trường hợp các bên có thỏa thuận về điều kiện phát sinh hoặc hủy bỏ giao dịch dân sự thì khi điều kiện đó xảy ra, giao dịch dân sự phát sinh hoặc hủy bỏ.

2. Trường hợp điều kiện làm phát sinh hoặc hủy bỏ giao dịch dân sự không thể xảy ra được do hành vi cố ý cản trở trực tiếp hoặc gián tiếp của một bên thì coi như điều kiện đó đã xảy ra; trường hợp có sự tác động trực tiếp hoặc gián tiếp của một bên cố ý thúc đẩy cho điều kiện xảy ra thì coi như điều kiện đó không xảy ra.

Điều 121. Giải thích giao dịch dân sự

1. Giao dịch dân sự có nội dung không rõ ràng, khó hiểu, được hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau và không thuộc quy định tại khoản 2 Điều này thì việc giải thích giao dịch dân sự đó được thực hiện theo thứ tự sau đây:

a) Theo ý chí đích thực của các bên khi xác lập giao dịch;

b) Theo nghĩa phù hợp với mục đích của giao dịch;

c) Theo tập quán nơi giao dịch được xác lập.

2. Việc giải thích hợp đồng được thực hiện theo quy định tại Điều 404 của Bộ luật này; việc giải thích nội dung di chúc được thực hiện theo quy định tại Điều 648 của Bộ luật này.

Điều 122. Giao dịch dân sự vô hiệu

Giao dịch dân sự không có một trong các điều kiện được quy định tại Điều 117 của Bộ luật này thì vô hiệu, trừ trường hợp Bộ luật này có quy định khác.

Điều 123. Giao dịch dân sự vô hiệu do vi phạm điều cấm của luật, trái đạo đức xã hội

Giao dịch dân sự có mục đích, nội dung vi phạm điều cấm của luật, trái đạo đức xã hội thì vô hiệu.

Điều cấm của luật là những quy định của luật không cho phép chủ thể thực hiện những hành vi nhất định.

Đạo đức xã hội là những chuẩn mực ứng xử chung trong đời sống xã hội, được cộng đồng thừa nhận và tôn trọng.

Điều 124. Giao dịch dân sự vô hiệu do giả tạo

1. Khi các bên xác lập giao dịch dân sự một cách giả tạo nhằm che giấu một giao dịch dân sự khác thì giao dịch dân sự giả tạo vô hiệu, còn giao dịch dân sự bị che giấu vẫn có hiệu lực, trừ trường hợp giao dịch đó cũng vô hiệu theo quy định của Bộ luật này hoặc luật khác có liên quan.

2. Trường hợp xác lập giao dịch dân sự giả tạo nhằm trốn tránh nghĩa vụ với người thứ ba thì giao dịch dân sự đó vô hiệu.

Điều 125. Giao dịch dân sự vô hiệu do người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự xác lập, thực hiện

1. Khi giao dịch dân sự do người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi hoặc người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự xác lập, thực hiện thì theo yêu cầu của người đại diện của người đó, Tòa án tuyên bố giao dịch đó vô hiệu nếu theo quy định của pháp luật giao dịch này phải do người đại diện của họ xác lập, thực hiện hoặc đồng ý, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều này.

2. Giao dịch dân sự của người quy định tại khoản 1 Điều này không bị vô hiệu trong trường hợp sau đây:

a) Giao dịch dân sự của người chưa đủ sáu tuổi, người mất năng lực hành vi dân sự nhằm đáp ứng nhu cầu thiết yếu hàng ngày của người đó;

b) Giao dịch dân sự chỉ làm phát sinh quyền hoặc chỉ miễn trừ nghĩa vụ cho người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự với người đã xác lập, thực hiện giao dịch với họ;

c) Giao dịch dân sự được người xác lập giao dịch thừa nhận hiệu lực sau khi đã thành niên hoặc sau khi khôi phục năng lực hành vi dân sự.

Điều 126. Giao dịch dân sự vô hiệu do bị nhầm lẫn

1. Trường hợp giao dịch dân sự được xác lập có sự nhầm lẫn làm cho một bên hoặc các bên không đạt được mục đích của việc xác lập giao dịch thì bên bị nhầm lẫn có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều này.

2. Giao dịch dân sự được xác lập có sự nhầm lẫn không vô hiệu trong trường hợp mục đích xác lập giao dịch dân sự của các bên đã đạt được hoặc các bên có thể khắc phục ngay được sự nhầm lẫn làm cho mục đích của việc xác lập giao dịch dân sự vẫn đạt được.

Điều 127. Giao dịch dân sự vô hiệu do bị lừa dối, đe dọa, cưỡng ép

Khi một bên tham gia giao dịch dân sự do bị lừa dối hoặc bị đe dọa, cưỡng ép thì có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự đó là vô hiệu.

Lừa dối trong giao dịch dân sự là hành vi cố ý của một bên hoặc của người thứ ba nhằm làm cho bên kia hiểu sai lệch về chủ thể, tính chất của đối tượng hoặc nội dung của giao dịch dân sự nên đã xác lập giao dịch đó.

Đe dọa, cưỡng ép trong giao dịch dân sự là hành vi cố ý của một bên hoặc người thứ ba làm cho bên kia buộc phải thực hiện giao dịch dân sự nhằm tránh thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, danh dự, uy tín, nhân phẩm, tài sản của mình hoặc của người thân thích của mình.

Điều 128. Giao dịch dân sự vô hiệu do người xác lập không nhận thức và làm chủ được hành vi của mình

Người có năng lực hành vi dân sự nhưng đã xác lập giao dịch vào đúng thời điểm không nhận thức và làm chủ được hành vi của mình thì có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự đó là vô hiệu.

Điều 129. Giao dịch dân sự vô hiệu do không tuân thủ quy định về hình thức

Giao dịch dân sự vi phạm quy định điều kiện có hiệu lực về hình thức thì vô hiệu, trừ trường hợp sau đây:

1. Giao dịch dân sự đã được xác lập theo quy định phải bằng văn bản nhưng văn bản không đúng quy định của luật mà một bên hoặc các bên đã thực hiện ít nhất hai phần ba nghĩa vụ trong giao dịch thì theo yêu cầu của một bên hoặc các bên, Tòa án ra quyết định công nhận hiệu lực của giao dịch đó.

2. Giao dịch dân sự đã được xác lập bằng văn bản nhưng vi phạm quy định bắt buộc về công chứng, chứng thực mà một bên hoặc các bên đã thực hiện ít nhất hai phần ba nghĩa vụ trong giao dịch thì theo yêu cầu của một bên hoặc các bên, Tòa án ra quyết định công nhận hiệu lực của giao dịch đó. Trong trường hợp này, các bên không phải thực hiện việc công chứng, chứng thực.

Điều 130. Giao dịch dân sự vô hiệu từng phần

Giao dịch dân sự vô hiệu từng phần khi một phần nội dung của giao dịch dân sự vô hiệu nhưng không ảnh hưởng đến hiệu lực của phần còn lại của giao dịch.

Điều 131. Hậu quả pháp lý của giao dịch dân sự vô hiệu

1. Giao dịch dân sự vô hiệu không làm phát sinh, thay đổi, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự của các bên kể từ thời điểm giao dịch được xác lập.

2. Khi giao dịch dân sự vô hiệu thì các bên khôi phục lại tình trạng ban đầu, hoàn trả cho nhau những gì đã nhận.

Trường hợp không thể hoàn trả được bằng hiện vật thì trị giá thành tiền để hoàn trả.

3. Bên ngay tình trong việc thu hoa lợi, lợi tức không phải hoàn trả lại hoa lợi, lợi tức đó.

4. Bên có lỗi gây thiệt hại thì phải bồi thường.

5. Việc giải quyết hậu quả của giao dịch dân sự vô hiệu liên quan đến quyền nhân thân do Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định.

Điều 132. Thời hiệu yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu

1. Thời hiệu yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu quy định tại các Điều 125, 126, 127, 128 và 129 của Bộ luật này là 02 năm, kể từ ngày:

a) Người đại diện của người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự biết hoặc phải biết người được đại diện tự mình xác lập, thực hiện giao dịch;

b) Người bị nhầm lẫn, bị lừa dối biết hoặc phải biết giao dịch được xác lập do bị nhầm lẫn, do bị lừa dối;

c) Người có hành vi đe dọa, cưỡng ép chấm dứt hành vi đe dọa, cưỡng ép;

d) Người không nhận thức và làm chủ được hành vi của mình xác lập giao dịch;

đ) Giao dịch dân sự được xác lập trong trường hợp giao dịch dân sự không tuân thủ quy định về hình thức.

2. Hết thời hiệu quy định tại khoản 1 Điều này mà không có yêu cầu tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu thì giao dịch dân sự có hiệu lực.

3. Đối với giao dịch dân sự quy định tại Điều 123 và Điều 124 của Bộ luật này thì thời hiệu yêu cầu Tòa án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu không bị hạn chế.

Điều 133. Bảo vệ quyền lợi của người thứ ba ngay tình khi giao dịch dân sự vô hiệu

1. Trường hợp giao dịch dân sự vô hiệu nhưng đối tượng của giao dịch là tài sản không phải đăng ký đã được chuyển giao cho người thứ ba ngay tình thì giao dịch được xác lập, thực hiện với người thứ ba vẫn có hiệu lực, trừ trường hợp quy định tại Điều 167 của Bộ luật này.

2. Trường hợp giao dịch dân sự vô hiệu nhưng tài sản đã được đăng ký tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền, sau đó được chuyển giao bằng một giao dịch dân sự khác cho người thứ ba ngay tình và người này căn cứ vào việc đăng ký đó mà xác lập, thực hiện giao dịch thì giao dịch đó không bị vô hiệu.

Trường hợp tài sản phải đăng ký mà chưa được đăng ký tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì giao dịch dân sự với người thứ ba bị vô hiệu, trừ trường hợp người thứ ba ngay tình nhận được tài sản này thông qua bán đấu giá tại tổ chức có thẩm quyền hoặc giao dịch với người mà theo bản án, quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền là chủ sở hữu tài sản nhưng sau đó chủ thể này không phải là chủ sở hữu tài sản do bản án, quyết định bị hủy, sửa.

3. Chủ sở hữu không có quyền đòi lại tài sản từ người thứ ba ngay tình, nếu giao dịch dân sự với người này không bị vô hiệu theo quy định tại khoản 2 Điều này nhưng có quyền khởi kiện, yêu cầu chủ thể có lỗi dẫn đến việc giao dịch được xác lập với người thứ ba phải hoàn trả những chi phí hợp lý và bồi thường thiệt hại.

Chương IX

ĐẠI DIỆN

Điều 134. Đại diện

1. Đại diện là việc cá nhân, pháp nhân (sau đây gọi chung là người đại diện) nhân danh và vì lợi ích của cá nhân hoặc pháp nhân khác (sau đây gọi chung là người được đại diện) xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

2. Cá nhân, pháp nhân có thể xác lập, thực hiện giao dịch dân sự thông qua người đại diện. Cá nhân không được để người khác đại diện cho mình nếu pháp luật quy định họ phải tự mình xác lập, thực hiện giao dịch đó.

3. Trường hợp pháp luật quy định thì người đại diện phải có năng lực pháp luật dân sự, năng lực hành vi dân sự phù hợp với giao dịch dân sự được xác lập, thực hiện.

Điều 135. Căn cứ xác lập quyền đại diện

Quyền đại diện được xác lập theo ủy quyền giữa người được đại diện và người đại diện (sau đây gọi là đại diện theo ủy quyền); theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền, theo điều lệ của pháp nhân hoặc theo quy định của pháp luật (sau đây gọi chung là đại diện theo pháp luật).

Điều 136. Đại diện theo pháp luật của cá nhân

1. Cha, mẹ đối với con chưa thành niên.

2. Người giám hộ đối với người được giám hộ. Người giám hộ của người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi là người đại diện theo pháp luật nếu được Tòa án chỉ định.

3. Người do Tòa án chỉ định trong trường hợp không xác định được người đại diện quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này.

4. Người do Tòa án chỉ định đối với người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự.

Điều 137. Đại diện theo pháp luật của pháp nhân

1. Người đại diện theo pháp luật của pháp nhân bao gồm:

a) Người được pháp nhân chỉ định theo điều lệ;

b) Người có thẩm quyền đại diện theo quy định của pháp luật;

c) Người do Tòa án chỉ định trong quá trình tố tụng tại Tòa án.

2. Một pháp nhân có thể có nhiều người đại diện theo pháp luật và mỗi người đại diện có quyền đại diện cho pháp nhân theo quy định tại Điều 140 và Điều 141 của Bộ luật này.

Điều 138. Đại diện theo ủy quyền

1. Cá nhân, pháp nhân có thể ủy quyền cho cá nhân, pháp nhân khác xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

2. Các thành viên hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân có thể thỏa thuận cử cá nhân, pháp nhân khác đại diện theo ủy quyền xác lập, thực hiện giao dịch dân sự liên quan đến tài sản chung của các thành viên hộ gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân.

3. Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo ủy quyền, trừ trường hợp pháp luật quy định giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập, thực hiện.

Điều 139. Hậu quả pháp lý của hành vi đại diện

1. Giao dịch dân sự do người đại diện xác lập, thực hiện với người thứ ba phù hợp với phạm vi đại diện làm phát sinh quyền, nghĩa vụ đối với người được đại diện.

2. Người đại diện có quyền xác lập, thực hiện hành vi cần thiết để đạt được mục đích của việc đại diện.

3. Trường hợp người đại diện biết hoặc phải biết việc xác lập hành vi đại diện là do bị nhầm lẫn, bị lừa dối, bị đe dọa, cưỡng ép mà vẫn xác lập, thực hiện hành vi thì không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ đối với người được đại diện, trừ trường hợp người được đại diện biết hoặc phải biết về việc này mà không phản đối.

Điều 140. Thời hạn đại diện

1. Thời hạn đại diện được xác định theo văn bản ủy quyền, theo quyết định của cơ quan có thẩm quyền, theo điều lệ của pháp nhân hoặc theo quy định của pháp luật.

2. Trường hợp không xác định được thời hạn đại diện theo quy định tại khoản 1 Điều này thì thời hạn đại diện được xác định như sau:

a) Nếu quyền đại diện được xác định theo giao dịch dân sự cụ thể thì thời hạn đại diện được tính đến thời điểm chấm dứt giao dịch dân sự đó;

b) Nếu quyền đại diện không được xác định với giao dịch dân sự cụ thể thì thời hạn đại diện là 01 năm, kể từ thời điểm phát sinh quyền đại diện.

3. Đại diện theo ủy quyền chấm dứt trong trường hợp sau đây:

a) Theo thỏa thuận;

b) Thời hạn ủy quyền đã hết;

c) Công việc được ủy quyền đã hoàn thành;

d) Người được đại diện hoặc người đại diện đơn phương chấm dứt thực hiện việc ủy quyền;

đ) Người được đại diện, người đại diện là cá nhân chết; người được đại diện, người đại diện là pháp nhân chấm dứt tồn tại;

e) Người đại diện không còn đủ điều kiện quy định tại khoản 3 Điều 134 của Bộ luật này;

g) Căn cứ khác làm cho việc đại diện không thể thực hiện được.

4. Đại diện theo pháp luật chấm dứt trong trường hợp sau đây:

a) Người được đại diện là cá nhân đã thành niên hoặc năng lực hành vi dân sự đã được khôi phục;

b) Người được đại diện là cá nhân chết;

c) Người được đại diện là pháp nhân chấm dứt tồn tại;

d) Căn cứ khác theo quy định của Bộ luật này hoặc luật khác có liên quan.

Điều 141. Phạm vi đại diện

1. Người đại diện chỉ được xác lập, thực hiện giao dịch dân sự trong phạm vi đại diện theo căn cứ sau đây:

a) Quyết định của cơ quan có thẩm quyền;

b) Điều lệ của pháp nhân;

c) Nội dung ủy quyền;

d) Quy định khác của pháp luật.

2. Trường hợp không xác định được cụ thể phạm vi đại diện theo quy định tại khoản 1 Điều này thì người đại diện theo pháp luật có quyền xác lập, thực hiện mọi giao dịch dân sự vì lợi ích của người được đại diện, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

3. Một cá nhân, pháp nhân có thể đại diện cho nhiều cá nhân hoặc pháp nhân khác nhau nhưng không được nhân danh người được đại diện để xác lập, thực hiện giao dịch dân sự với chính mình hoặc với bên thứ ba mà mình cũng là người đại diện của người đó, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

4. Người đại diện phải thông báo cho bên giao dịch biết về phạm vi đại diện của mình.

Điều 142. Hậu quả của giao dịch dân sự do người không có quyền đại diện xác lập, thực hiện

1. Giao dịch dân sự do người không có quyền đại diện xác lập, thực hiện không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ đối với người được đại diện, trừ một trong các trường hợp sau đây:

a) Người được đại diện đã công nhận giao dịch;

b) Người được đại diện biết mà không phản đối trong một thời hạn hợp lý;

c) Người được đại diện có lỗi dẫn đến việc người đã giao dịch không biết hoặc không thể biết về việc người đã xác lập, thực hiện giao dịch dân sự với mình không có quyền đại diện.

2. Trường hợp giao dịch dân sự do người không có quyền đại diện xác lập, thực hiện không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ đối với người được đại diện thì người không có quyền đại diện vẫn phải thực hiện nghĩa vụ đối với người đã giao dịch với mình, trừ trường hợp người đã giao dịch biết hoặc phải biết về việc không có quyền đại diện mà vẫn giao dịch.

3. Người đã giao dịch với người không có quyền đại diện có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hoặc hủy bỏ giao dịch dân sự đã xác lập và yêu cầu bồi thường thiệt hại, trừ trường hợp người đó biết hoặc phải biết về việc không có quyền đại diện mà vẫn giao dịch hoặc trường hợp quy định tại điểm a khoản 1 Điều này.

4. Trường hợp người không có quyền đại diện và người đã giao dịch cố ý xác lập, thực hiện giao dịch dân sự mà gây thiệt hại cho người được đại diện thì phải chịu trách nhiệm liên đới bồi thường thiệt hại.

Điều 143. Hậu quả của giao dịch dân sự do người đại diện xác lập, thực hiện vượt quá phạm vi đại diện

1. Giao dịch dân sự do người đại diện xác lập, thực hiện vượt quá phạm vi đại diện không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ của người được đại diện đối với phần giao dịch được thực hiện vượt quá phạm vi đại diện, trừ một trong các trường hợp sau đây:

a) Người được đại diện đồng ý;

b) Người được đại diện biết mà không phản đối trong một thời hạn hợp lý;

c) Người được đại diện có lỗi dẫn đến việc người đã giao dịch không biết hoặc không thể biết về việc người đã xác lập, thực hiện giao dịch dân sự với mình vượt quá phạm vi đại diện.

2. Trường hợp giao dịch dân sự do người đại diện xác lập, thực hiện vượt quá phạm vi đại diện không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ của người được đại diện đối với phần giao dịch được xác lập, thực hiện vượt quá phạm vi đại diện thì người đại diện phải thực hiện nghĩa vụ đối với người đã giao dịch với mình về phần giao dịch vượt quá phạm vi đại diện, trừ trường hợp người đã giao dịch biết hoặc phải biết về việc vượt quá phạm vi đại diện mà vẫn giao dịch.

3. Người đã giao dịch với người đại diện có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hoặc hủy bỏ giao dịch dân sự đối với phần vượt quá phạm vi đại diện hoặc toàn bộ giao dịch dân sự và yêu cầu bồi thường thiệt hại, trừ trường hợp người đó biết hoặc phải biết về việc vượt quá phạm vi đại diện mà vẫn giao dịch hoặc trường hợp quy định tại điểm a khoản 1 Điều này.

4. Trường hợp người đại diện và người giao dịch với người đại diện cố ý xác lập, thực hiện giao dịch dân sự vượt quá phạm vi đại diện mà gây thiệt hại cho người được đại diện thì phải chịu trách nhiệm liên đới bồi thường thiệt hại.

Chương X

THỜI HẠN VÀ THỜI HIỆU

Mục 1. THỜI HẠN

Điều 144. Thời hạn

1. Thời hạn là một khoảng thời gian được xác định từ thời điểm này đến thời điểm khác.

2. Thời hạn có thể được xác định bằng phút, giờ, ngày, tuần, tháng, năm hoặc bằng một sự kiện có thể sẽ xảy ra.

Điều 145. Áp dụng cách tính thời hạn

1. Cách tính thời hạn được áp dụng theo quy định của Bộ luật này, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

2. Thời hạn được tính theo dương lịch, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 146. Quy định về thời hạn, thời điểm tính thời hạn

1. Trường hợp các bên có thỏa thuận về thời hạn là một năm, nửa năm, một tháng, nửa tháng, một tuần, một ngày, một giờ, một phút mà khoảng thời gian diễn ra không liền nhau thì thời hạn đó được tính như sau:

a) Một năm là ba trăm sáu mươi lăm ngày;

b) Nửa năm là sáu tháng;

c) Một tháng là ba mươi ngày;

d) Nửa tháng là mười lăm ngày;

đ) Một tuần là bảy ngày;

e) Một ngày là hai mươi tư giờ;

g) Một giờ là sáu mươi phút;

h) Một phút là sáu mươi giây.

2. Trường hợp các bên thỏa thuận về thời điểm đầu tháng, giữa tháng, cuối tháng thì thời điểm đó được quy định như sau:

a) Đầu tháng là ngày đầu tiên của tháng;

b) Giữa tháng là ngày thứ mười lăm của tháng;

c) Cuối tháng là ngày cuối cùng của tháng.

3. Trường hợp các bên thỏa thuận về thời điểm đầu năm, giữa năm, cuối năm thì thời điểm đó được quy định như sau:

a) Đầu năm là ngày đầu tiên của tháng một;

b) Giữa năm là ngày cuối cùng của tháng sáu;

c) Cuối năm là ngày cuối cùng của tháng mười hai.

Điều 147. Thời điểm bắt đầu thời hạn

1. Khi thời hạn được xác định bằng phút, giờ thì thời hạn được bắt đầu từ thời điểm đã xác định.

2. Khi thời hạn được xác định bằng ngày, tuần, tháng, năm thì ngày đầu tiên của thời hạn không được tính mà tính từ ngày tiếp theo liền kề ngày được xác định.

3. Khi thời hạn bắt đầu bằng một sự kiện thì ngày xảy ra sự kiện không được tính mà tính từ ngày tiếp theo liền kề của ngày xảy ra sự kiện đó.

Điều 148. Kết thúc thời hạn

1. Khi thời hạn tính bằng ngày thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày cuối cùng của thời hạn.

2. Khi thời hạn tính bằng tuần thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày tương ứng của tuần cuối cùng của thời hạn.

3. Khi thời hạn tính bằng tháng thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày tương ứng của tháng cuối cùng của thời hạn; nếu tháng kết thúc thời hạn không có ngày tương ứng thì thời hạn kết thúc vào ngày cuối cùng của tháng đó.

4. Khi thời hạn tính bằng năm thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày, tháng tương ứng của năm cuối cùng của thời hạn.

5. Khi ngày cuối cùng của thời hạn là ngày nghỉ cuối tuần hoặc ngày nghỉ lễ thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày làm việc tiếp theo ngày nghỉ đó.

6. Thời điểm kết thúc ngày cuối cùng của thời hạn vào lúc hai mươi tư giờ của ngày đó.

Mục 2. THỜI HIỆU

Điều 149. Thời hiệu

1. Thời hiệu là thời hạn do luật quy định mà khi kết thúc thời hạn đó thì phát sinh hậu quả pháp lý đối với chủ thể theo điều kiện do luật quy định.

Thời hiệu được áp dụng theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan.

2. Tòa án chỉ áp dụng quy định về thời hiệu theo yêu cầu áp dụng thời hiệu của một bên hoặc các bên với điều kiện yêu cầu này phải được đưa ra trước khi Tòa án cấp sơ thẩm ra bản án, quyết định giải quyết vụ, việc.

Người được hưởng lợi từ việc áp dụng thời hiệu có quyền từ chối áp dụng thời hiệu, trừ trường hợp việc từ chối đó nhằm mục đích trốn tránh thực hiện nghĩa vụ.

Điều 150. Các loại thời hiệu

1. Thời hiệu hưởng quyền dân sự là thời hạn mà khi kết thúc thời hạn đó thì chủ thể được hưởng quyền dân sự.

2. Thời hiệu miễn trừ nghĩa vụ dân sự là thời hạn mà khi kết thúc thời hạn đó thì người có nghĩa vụ dân sự được miễn việc thực hiện nghĩa vụ.

3. Thời hiệu khởi kiện là thời hạn mà chủ thể được quyền khởi kiện để yêu cầu Tòa án giải quyết vụ án dân sự bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm; nếu thời hạn đó kết thúc thì mất quyền khởi kiện.

4. Thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự là thời hạn mà chủ thể được quyền yêu cầu Tòa án giải quyết việc dân sự để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, pháp nhân, lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng; nếu thời hạn đó kết thúc thì mất quyền yêu cầu.

Điều 151. Cách tính thời hiệu

Thời hiệu được tính từ thời điểm bắt đầu ngày đầu tiên của thời hiệu và chấm dứt tại thời điểm kết thúc ngày cuối cùng của thời hiệu.

Điều 152. Hiệu lực của thời hiệu hưởng quyền dân sự, miễn trừ nghĩa vụ dân sự

Trường hợp pháp luật quy định cho các chủ thể được hưởng quyền dân sự hoặc được miễn trừ nghĩa vụ dân sự theo thời hiệu thì chỉ sau khi thời hiệu đó kết thúc, việc hưởng quyền dân sự hoặc miễn trừ nghĩa vụ dân sự mới có hiệu lực.

Điều 153. Tính liên tục của thời hiệu hưởng quyền dân sự, miễn trừ nghĩa vụ dân sự

1. Thời hiệu hưởng quyền dân sự, miễn trừ nghĩa vụ dân sự có tính liên tục từ khi bắt đầu cho đến khi kết thúc; nếu có sự kiện làm gián đoạn thì thời hiệu phải được tính lại từ đầu, sau khi sự kiện làm gián đoạn chấm dứt.

2. Thời hiệu hưởng quyền dân sự, miễn trừ nghĩa vụ dân sự bị gián đoạn khi có một trong các sự kiện sau đây:

a) Có sự giải quyết bằng một quyết định có hiệu lực pháp luật của cơ quan nhà nước có thẩm quyền đối với quyền, nghĩa vụ dân sự đang được áp dụng thời hiệu;

b) Quyền, nghĩa vụ dân sự đang được áp dụng thời hiệu mà bị người có quyền, nghĩa vụ liên quan tranh chấp và đã được giải quyết bằng một bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật của Tòa án.

3. Thời hiệu cũng được tính liên tục trong trường hợp việc hưởng quyền dân sự, miễn trừ nghĩa vụ dân sự được chuyển giao hợp pháp cho người khác.

Điều 154. Bắt đầu thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự, thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự

1. Thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự được tính từ ngày người có quyền yêu cầu biết hoặc phải biết quyền, lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

2. Thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự được tính từ ngày phát sinh quyền yêu cầu, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

Điều 155. Không áp dụng thời hiệu khởi kiện

Thời hiệu khởi kiện không áp dụng trong trường hợp sau đây:

1. Yêu cầu bảo vệ quyền nhân thân không gắn với tài sản.

2. Yêu cầu bảo vệ quyền sở hữu, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

3. Tranh chấp về quyền sử dụng đất theo quy định của Luật đất đai.

4. Trường hợp khác do luật quy định.

Điều 156. Thời gian không tính vào thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự, thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự

Thời gian không tính vào thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự, thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự là khoảng thời gian xảy ra một trong các sự kiện sau đây:

1. Sự kiện bất khả kháng hoặc trở ngại khách quan làm cho chủ thể có quyền khởi kiện, quyền yêu cầu không thể khởi kiện, yêu cầu trong phạm vi thời hiệu.

Sự kiện bất khả kháng là sự kiện xảy ra một cách khách quan không thể lường trước được và không thể khắc phục được mặc dù đã áp dụng mọi biện pháp cần thiết và khả năng cho phép.

Trở ngại khách quan là những trở ngại do hoàn cảnh khách quan tác động làm cho người có quyền, nghĩa vụ dân sự không thể biết về việc quyền, lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm hoặc không thể thực hiện được quyền, nghĩa vụ dân sự của mình;

2. Chưa có người đại diện trong trường hợp người có quyền khởi kiện, người có quyền yêu cầu là người chưa thành niên, mất năng lực hành vi dân sự, có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi hoặc bị hạn chế năng lực hành vi dân sự;

3. Người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi, người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự chưa có người đại diện khác thay thế trong trường hợp sau đây:

a) Người đại diện chết nếu là cá nhân, chấm dứt tồn tại nếu là pháp nhân; b) Người đại diện vì lý do chính đáng mà không thể tiếp tục đại diện được.

Điều 157. Bắt đầu lại thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự

1. Thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự bắt đầu lại trong trường hợp sau đây:

a) Bên có nghĩa vụ đã thừa nhận một phần hoặc toàn bộ nghĩa vụ của mình đối với người khởi kiện;

b) Bên có nghĩa vụ thừa nhận hoặc thực hiện xong một phần nghĩa vụ của mình đối với người khởi kiện;

c) Các bên đã tự hòa giải với nhau.

2. Thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự bắt đầu lại kể từ ngày tiếp theo sau ngày xảy ra sự kiện quy định tại khoản 1 Điều này.

Phần thứ hai

QUYỀN SỞ HỮU VÀ QUYỀN KHÁC ĐỐI VỚI TÀI SẢN

Chương XI

QUY ĐỊNH CHUNG

Mục 1. NGUYÊN TẮC XÁC LẬP, THỰC HIỆN QUYỀN SỞ HỮU, QUYỀN KHÁC ĐỐI VỚI TÀI SẢN

Điều 158. Quyền sở hữu

Quyền sở hữu bao gồm quyền chiếm hữu, quyền sử dụng và quyền định đoạt tài sản của chủ sở hữu theo quy định của luật.

Điều 159. Quyền khác đối với tài sản

1. Quyền khác đối với tài sản là quyền của chủ thể trực tiếp nắm giữ, chi phối tài sản thuộc quyền sở hữu của chủ thể khác.

2. Quyền khác đối với tài sản bao gồm:

a) Quyền đối với bất động sản liền kề;

b) Quyền hưởng dụng;

c) Quyền bề mặt.

Điều 160. Nguyên tắc xác lập, thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản

1. Quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản được xác lập, thực hiện trong trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định.

Quyền khác đối với tài sản vẫn có hiệu lực trong trường hợp quyền sở hữu được chuyển giao, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

2. Chủ sở hữu được thực hiện mọi hành vi theo ý chí của mình đối với tài sản nhưng không được trái với quy định của luật, gây thiệt hại hoặc làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

3. Chủ thể có quyền khác đối với tài sản được thực hiện mọi hành vi trong phạm vi quyền được quy định tại Bộ luật này, luật khác có liên quan nhưng không được gây thiệt hại hoặc làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của chủ sở hữu tài sản hoặc của người khác.

Điều 161. Thời điểm xác lập quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản

1. Thời điểm xác lập quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản thực hiện theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan; trường hợp luật không có quy định thì thực hiện theo thỏa thuận của các bên; trường hợp luật không quy định và các bên không có thỏa thuận thì thời điểm xác lập quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản là thời điểm tài sản được chuyển giao.

Thời điểm tài sản được chuyển giao là thời điểm bên có quyền hoặc người đại diện hợp pháp của họ chiếm hữu tài sản.

2. Trường hợp tài sản chưa được chuyển giao mà phát sinh hoa lợi, lợi tức thì hoa lợi, lợi tức thuộc về bên có tài sản chuyển giao, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 162. Chịu rủi ro về tài sản

1. Chủ sở hữu phải chịu rủi ro về tài sản thuộc sở hữu của mình, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

2. Chủ thể có quyền khác đối với tài sản phải chịu rủi ro về tài sản trong phạm vi quyền của mình, trừ trường hợp có thỏa thuận khác với chủ sở hữu tài sản hoặc Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

Mục 2. BẢO VỆ QUYỀN SỞ HỮU, QUYỀN KHÁC ĐỐI VỚI TÀI SẢN

Điều 163. Bảo vệ quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản

1. Không ai có thể bị hạn chế, bị tước đoạt trái luật quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản.

2. Trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh hoặc vì lợi ích quốc gia, tình trạng khẩn cấp, phòng chống thiên tai, Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng có bồi thường tài sản của tổ chức, cá nhân theo giá thị trường.

Điều 164. Biện pháp bảo vệ quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản

1. Chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản có quyền tự bảo vệ, ngăn chặn bất kỳ người nào có hành vi xâm phạm quyền của mình bằng những biện pháp không trái với quy định của pháp luật.

2. Chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản có quyền yêu cầu Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác buộc người có hành vi xâm phạm quyền phải trả lại tài sản, chấm dứt hành vi cản trở trái pháp luật việc thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 165. Chiếm hữu có căn cứ pháp luật

1. Chiếm hữu có căn cứ pháp luật là việc chiếm hữu tài sản trong trường hợp sau đây:

a) Chủ sở hữu chiếm hữu tài sản;

b) Người được chủ sở hữu ủy quyền quản lý tài sản;

c) Người được chuyển giao quyền chiếm hữu thông qua giao dịch dân sự phù hợp với quy định của pháp luật;

d) Người phát hiện và giữ tài sản vô chủ, tài sản không xác định được ai là chủ sở hữu, tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên, bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm phù hợp với điều kiện theo quy định của Bộ luật này, quy định khác của pháp luật có liên quan;

đ) Người phát hiện và giữ gia súc, gia cầm, vật nuôi dưới nước bị thất lạc phù hợp với điều kiện theo quy định của Bộ luật này, quy định khác của pháp luật có liên quan;

e) Trường hợp khác do pháp luật quy định.

2. Việc chiếm hữu tài sản không phù hợp với quy định tại khoản 1 Điều này là chiếm hữu không có căn cứ pháp luật.

Điều 166. Quyền đòi lại tài sản

1. Chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản có quyền đòi lại tài sản từ người chiếm hữu, người sử dụng tài sản, người được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật.

2. Chủ sở hữu không có quyền đòi lại tài sản từ sự chiếm hữu của chủ thể đang có quyền khác đối với tài sản đó.

Điều 167. Quyền đòi lại động sản không phải đăng ký quyền sở hữu từ người chiếm hữu ngay tình

Chủ sở hữu có quyền đòi lại động sản không phải đăng ký quyền sở hữu từ người chiếm hữu ngay tình trong trường hợp người chiếm hữu ngay tình có được động sản này thông qua hợp đồng không có đền bù với người không có quyền định đoạt tài sản; trường hợp hợp đồng này là hợp đồng có đền bù thì chủ sở hữu có quyền đòi lại động sản nếu động sản đó bị lấy cắp, bị mất hoặc trường hợp khác bị chiếm hữu ngoài ý chí của chủ sở hữu.

Điều 168. Quyền đòi lại động sản phải đăng ký quyền sở hữu hoặc bất động sản từ người chiếm hữu ngay tình

Chủ sở hữu được đòi lại động sản phải đăng ký quyền sở hữu hoặc bất động sản từ người chiếm hữu ngay tình, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 133 của Bộ luật này.

Điều 169. Quyền yêu cầu chấm dứt hành vi cản trở trái pháp luật đối với việc thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản

Khi thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản, chủ thể có quyền yêu cầu người có hành vi cản trở trái pháp luật phải chấm dứt hành vi đó hoặc có quyền yêu cầu Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác buộc người đó chấm dứt hành vi vi phạm.

Điều 170. Quyền yêu cầu bồi thường thiệt hại

Chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản có quyền yêu cầu người có hành vi xâm phạm quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản bồi thường thiệt hại.

Mục 3. GIỚI HẠN QUYỀN SỞ HỮU, QUYỀN KHÁC ĐỐI VỚI TÀI SẢN

Điều 171. Quyền và nghĩa vụ của chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản trong trường hợp xảy ra tình thế cấp thiết

1. Tình thế cấp thiết là tình thế của người vì muốn tránh một nguy cơ đang thực tế đe dọa trực tiếp lợi ích công cộng, quyền, lợi ích hợp pháp của mình hoặc của người khác mà không còn cách nào khác là phải có hành động gây một thiệt hại nhỏ hơn thiệt hại cần ngăn chặn.

2. Trong tình thế cấp thiết, chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản không được cản trở người khác dùng tài sản của mình hoặc cản trở người khác gây thiệt hại đối với tài sản đó để ngăn chặn, làm giảm mối nguy hiểm hoặc thiệt hại lớn hơn có nguy cơ xảy ra.

3. Gây thiệt hại trong tình thế cấp thiết không phải là hành vi xâm phạm quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản. Chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản bị thiệt hại trong tình thế cấp thiết được bồi thường thiệt hại theo quy định tại Điều 595 của Bộ luật này.

Điều 172. Nghĩa vụ bảo vệ môi trường

Khi thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản thì chủ thể phải tuân theo quy định của pháp luật về bảo vệ môi trường; nếu làm ô nhiễm môi trường thì phải chấm dứt hành vi gây ô nhiễm, thực hiện các biện pháp để khắc phục hậu quả và bồi thường thiệt hại.

Điều 173. Nghĩa vụ tôn trọng, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội

Khi thực hiện quyền sở hữu, quyền khác đối với tài sản thì chủ thể phải tôn trọng, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, không được lạm dụng quyền để gây mất trật tự, an toàn xã hội, làm thiệt hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 174. Nghĩa vụ tôn trọng quy tắc xây dựng

Khi xây dựng công trình, chủ sở hữu, chủ thể có quyền khác đối với tài sản phải tuân theo pháp luật về xây dựng, bảo đảm an toàn, không được xây vượt quá độ cao, khoảng cách mà pháp luật về xây dựng quy định và không được xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của chủ sở hữu, người có quyền khác đối với tài sản là bất động sản liền kề và xung quanh.

Điều 175. Ranh giới giữa các bất động sản

1. Ranh giới giữa các bất động sản liền kề được xác định theo thỏa thuận hoặc theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

Ranh giới cũng có thể được xác định theo tập quán hoặc theo ranh giới đã tồn tại từ 30 năm trở lên mà không có tranh chấp.

Không được lấn, chiếm, thay đổi mốc giới ngăn cách, kể cả trường hợp ranh giới là kênh, mương, hào, rãnh, bờ ruộng. Mọi chủ thể có nghĩa vụ tôn trọng, duy trì ranh giới chung.

2. Người sử dụng đất được sử dụng không gian và lòng đất theo chiều thẳng đứng từ ranh giới của thửa đất phù hợp với quy định của pháp luật và không được làm ảnh hưởng đến việc sử dụng đất của người khác.

Người sử dụng đất chỉ được trồng cây và làm các việc khác trong khuôn viên đất thuộc quyền sử dụng của mình và theo ranh giới đã được xác định; nếu rễ cây, cành cây vượt quá ranh giới thì phải xén rễ, cắt, tỉa cành phần vượt quá, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 176. Mốc giới ngăn cách các bất động sản

1. Chủ sở hữu bất động sản chỉ được dựng cột mốc, hàng rào, trồng cây, xây tường ngăn trên phần đất thuộc quyền sử dụng của mình.

2. Các chủ sở hữu bất động sản liền kề có thể thỏa thuận với nhau về việc dựng cột mốc, hàng rào, trồng cây, xây tường ngăn trên ranh giới để làm mốc giới ngăn cách giữa các bất động sản; những vật mốc giới này là sở hữu chung của các chủ thể đó.

Trường hợp mốc giới ngăn cách chỉ do một bên tạo nên trên ranh giới và được chủ sở hữu bất động sản liền kề đồng ý thì mốc giới ngăn cách đó là sở hữu chung, chi phí để xây dựng do bên tạo nên chịu, trừ trường hợp có thỏa thuận khác; nếu chủ sở hữu bất động sản liền kề không đồng ý mà có lý do chính đáng thì chủ sở hữu đã dựng cột mốc, hàng rào, trồng cây, xây tường ngăn phải dỡ bỏ.

3. Đối với mốc giới là tường nhà chung, chủ sở hữu bất động sản liền kề không được trổ cửa sổ, lỗ thông khí hoặc đục tường để đặt kết cấu xây dựng, trừ trường hợp được chủ sở hữu bất động sản liền kề đồng ý.

Trường hợp nhà xây riêng biệt nhưng tường sát liền nhau thì chủ sở hữu cũng chỉ được đục tường, đặt kết cấu xây dựng đến giới hạn ngăn cách tường của mình.

Đối với cây là mốc giới chung, các bên đều có nghĩa vụ bảo vệ; hoa lợi thu được từ cây được chia đều, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 177. Bảo đảm an toàn trong trường hợp cây cối, công trình có nguy cơ gây thiệt hại

1. Trường hợp cây cối, công trình xây dựng có nguy cơ sập đổ xuống bất động sản liền kề và xung quanh thì chủ sở hữu tài sản thực hiện ngay các biện pháp khắc phục, chặt cây, sửa chữa hoặc dỡ bỏ công trình xây dựng đó theo yêu cầu của chủ sở hữu bất động sản liền kề và xung quanh hoặc theo yêu cầu của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; nếu không tự nguyện thực hiện thì chủ sở hữu bất động sản liền kề và xung quanh có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho chặt cây, phá dỡ. Chi phí chặt cây, phá dỡ do chủ sở hữu cây cối, công trình xây dựng chịu.

2. Khi đào giếng, đào ao hoặc xây dựng công trình dưới mặt đất, chủ sở hữu công trình phải đào, xây cách mốc giới một khoảng cách do pháp luật về xây dựng quy định.

Khi xây dựng công trình vệ sinh, kho chứa chất độc hại và các công trình khác mà việc sử dụng có khả năng gây ô nhiễm môi trường thì chủ sở hữu tài sản đó phải xây cách mốc giới một khoảng cách và ở vị trí hợp lý, phải bảo đảm vệ sinh, an toàn và không làm ảnh hưởng đến chủ sở hữu bất động sản khác.

3. Trường hợp gây thiệt hại cho chủ sở hữu bất động sản liền kề và xung quanh quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này thì chủ sở hữu cây cối, công trình phải bồi thường.

Điều 178. Trổ cửa nhìn sang bất động sản liền kề

1. Chủ sở hữu nhà chỉ được trổ cửa ra vào, cửa sổ quay sang nhà bên cạnh, nhà đối diện và đường đi chung theo quy định của pháp luật về xây dựng.

2. Mặt dưới mái che trên cửa ra vào, mặt dưới mái che cửa sổ quay ra đường đi chung phải cách mặt đất từ 2,5 mét trở lên.

Chương XII

CHIẾM HỮU

Điều 179. Khái niệm chiếm hữu

1. Chiếm hữu là việc chủ thể nắm giữ, chi phối tài sản một cách trực tiếp hoặc gián tiếp như chủ thể có quyền đối với tài sản.

2. Chiếm hữu bao gồm chiếm hữu của chủ sở hữu và chiếm hữu của người không phải là chủ sở hữu.

Việc chiếm hữu của người không phải là chủ sở hữu không thể là căn cứ xác lập quyền sở hữu, trừ trường hợp quy định tại các điều 228, 229, 230, 231, 232, 233 và 236 của Bộ luật này.

Điều 180. Chiếm hữu ngay tình

Chiếm hữu ngay tình là việc chiếm hữu mà người chiếm hữu có căn cứ để tin rằng mình có quyền đối với tài sản đang chiếm hữu.

Điều 181. Chiếm hữu không ngay tình

Chiếm hữu không ngay tình là việc chiếm hữu mà người chiếm hữu biết hoặc phải biết rằng mình không có quyền đối với tài sản đang chiếm hữu.

Điều 182. Chiếm hữu liên tục

1. Chiếm hữu liên tục là việc chiếm hữu được thực hiện trong một khoảng thời gian mà không có tranh chấp về quyền đối với tài sản đó hoặc có tranh chấp nhưng chưa được giải quyết bằng một bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật của Tòa án hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác, kể cả khi tài sản được giao cho người khác chiếm hữu.

2. Việc chiếm hữu không liên tục không được coi là căn cứ để suy đoán về tình trạng và quyền của người chiếm hữu được quy định tại Điều 184 của Bộ luật này.

Điều 183. Chiếm hữu công khai

1. Chiếm hữu công khai là việc chiếm hữu được thực hiện một cách minh bạch, không giấu giếm; tài sản đang chiếm hữu được sử dụng theo tính năng, công dụng và được người chiếm hữu bảo quản, giữ gìn như tài sản của chính mình.

2. Việc chiếm hữu không công khai không được coi là căn cứ để suy đoán về tình trạng và quyền của người chiếm hữu được quy định tại Điều 184 của Bộ luật này.

Điều 184. Suy đoán về tình trạng và quyền của người chiếm hữu

1. Người chiếm hữu được suy đoán là ngay tình; người nào cho rằng người chiếm hữu không ngay tình thì phải chứng minh.

2. Trường hợp có tranh chấp về quyền đối với tài sản thì người chiếm hữu được suy đoán là người có quyền đó. Người có tranh chấp với người chiếm hữu phải chứng minh về việc người chiếm hữu không có quyền.

3. Người chiếm hữu ngay tình, liên tục, công khai được áp dụng thời hiệu hưởng quyền và được hưởng hoa lợi, lợi tức mà tài sản mang lại theo quy định của Bộ luật này và luật khác có liên quan.

Điều 185. Bảo vệ việc chiếm hữu

Trường hợp việc chiếm hữu bị người khác xâm phạm thì người chiếm hữu có quyền yêu cầu người có hành vi xâm phạm phải chấm dứt hành vi, khôi phục tình trạng ban đầu, trả lại tài sản và bồi thường thiệt hại hoặc yêu cầu Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác buộc người đó chấm dứt hành vi, khôi phục tình trạng ban đầu, trả lại tài sản và bồi thường thiệt hại.

Chương XIII

QUYỀN SỞ HỮU

Mục 1. NỘI DUNG QUYỀN SỞ HỮU

Tiểu mục 1. QUYỀN CHIẾM HỮU

Điều 186. Quyền chiếm hữu của chủ sở hữu

Chủ sở hữu được thực hiện mọi hành vi theo ý chí của mình để nắm giữ, chi phối tài sản của mình nhưng không được trái pháp luật, đạo đức xã hội.

Điều 187. Quyền chiếm hữu của người được chủ sở hữu ủy quyền quản lý tài sản

1. Người được chủ sở hữu ủy quyền quản lý tài sản thực hiện việc chiếm hữu tài sản đó trong phạm vi, theo cách thức, thời hạn do chủ sở hữu xác định.

2. Người được chủ sở hữu ủy quyền quản lý tài sản không thể trở thành chủ sở hữu đối với tài sản được giao theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này.

Điều 188. Quyền chiếm hữu của người được giao tài sản thông qua giao dịch dân sự

1. Khi chủ sở hữu giao tài sản cho người khác thông qua giao dịch dân sự mà nội dung không bao gồm việc chuyển quyền sở hữu thì người được giao tài sản phải thực hiện việc chiếm hữu tài sản đó phù hợp với mục đích, nội dung của giao dịch.

2. Người được giao tài sản có quyền sử dụng tài sản được giao, được chuyển quyền chiếm hữu, sử dụng tài sản đó cho người khác nếu được chủ sở hữu đồng ý.

3. Người được giao tài sản không thể trở thành chủ sở hữu đối với tài sản được giao theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này.

Tiểu mục 2. QUYỀN SỬ DỤNG

Điều 189. Quyền sử dụng

Quyền sử dụng là quyền khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản.

Quyền sử dụng có thể được chuyển giao cho người khác theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

Điều 190. Quyền sử dụng của chủ sở hữu

Chủ sở hữu được sử dụng tài sản theo ý chí của mình nhưng không được gây thiệt hại hoặc làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 191. Quyền sử dụng của người không phải là chủ sở hữu

Người không phải là chủ sở hữu được sử dụng tài sản theo thỏa thuận với chủ sở hữu hoặc theo quy định của pháp luật.

Tiểu mục 3. QUYỀN ĐỊNH ĐOẠT

Điều 192. Quyền định đoạt

Quyền định đoạt là quyền chuyển giao quyền sở hữu tài sản, từ bỏ quyền sở hữu, tiêu dùng hoặc tiêu hủy tài sản.

Điều 193. Điều kiện thực hiện quyền định đoạt

Việc định đoạt tài sản phải do người có năng lực hành vi dân sự thực hiện không trái quy định của pháp luật.

Trường hợp pháp luật có quy định trình tự, thủ tục định đoạt tài sản thì phải tuân theo trình tự, thủ tục đó.

Điều 194. Quyền định đoạt của chủ sở hữu

Chủ sở hữu có quyền bán, trao đổi, tặng cho, cho vay, để thừa kế, từ bỏ quyền sở hữu, tiêu dùng, tiêu hủy hoặc thực hiện các hình thức định đoạt khác phù hợp với quy định của pháp luật đối với tài sản.

Điều 195. Quyền định đoạt của người không phải là chủ sở hữu

Người không phải là chủ sở hữu tài sản chỉ có quyền định đoạt tài sản theo ủy quyền của chủ sở hữu hoặc theo quy định của luật.

Điều 196. Hạn chế quyền định đoạt

1. Quyền định đoạt chỉ bị hạn chế trong trường hợp do luật quy định.

2. Khi tài sản đem bán là tài sản thuộc di tích lịch sử - văn hóa theo quy định của Luật di sản văn hóa thì Nhà nước có quyền ưu tiên mua.

Trường hợp cá nhân, pháp nhân có quyền ưu tiên mua đối với tài sản nhất định theo quy định của pháp luật thì khi bán tài sản, chủ sở hữu phải dành quyền ưu tiên mua cho các chủ thể đó.

Mục 2. HÌNH THỨC SỞ HỮU

Tiểu mục 1. SỞ HỮU TOÀN DÂN

Điều 197. Tài sản thuộc sở hữu toàn dân

Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.

Điều 198. Thực hiện quyền của chủ sở hữu đối với tài sản thuộc sở hữu toàn dân

1. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là đại diện, thực hiện quyền của chủ sở hữu đối với tài sản thuộc sở hữu toàn dân.

2. Chính phủ thống nhất quản lý và bảo đảm sử dụng đúng mục đích, hiệu quả và tiết kiệm tài sản thuộc sở hữu toàn dân.

Điều 199. Chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu toàn dân

Việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu toàn dân được thực hiện trong phạm vi và theo trình tự do pháp luật quy định.

Điều 200. Thực hiện quyền sở hữu toàn dân đối với tài sản được đầu tư vào doanh nghiệp

1. Khi tài sản thuộc sở hữu toàn dân được đầu tư vào doanh nghiệp thì Nhà nước thực hiện quyền của chủ sở hữu đối với tài sản đó theo quy định của pháp luật về doanh nghiệp, quản lý, sử dụng vốn nhà nước đầu tư vào sản xuất, kinh doanh tại doanh nghiệp và quy định khác của pháp luật có liên quan.

2. Doanh nghiệp thực hiện việc quản lý, sử dụng vốn, đất đai, tài nguyên và các tài sản khác do Nhà nước đầu tư theo quy định của pháp luật có liên quan.

Điều 201. Thực hiện quyền sở hữu toàn dân đối với tài sản được giao cho cơ quan nhà nước, đơn vị vũ trang nhân dân

1. Khi tài sản thuộc sở hữu toàn dân được giao cho cơ quan nhà nước, đơn vị vũ trang nhân dân thì Nhà nước thực hiện quyền kiểm tra, giám sát việc quản lý, sử dụng tài sản đó.

2. Cơ quan nhà nước, đơn vị vũ trang nhân dân thực hiện việc quản lý, sử dụng đúng mục đích, theo quy định của pháp luật đối với tài sản được Nhà nước giao.

Điều 202. Thực hiện quyền sở hữu toàn dân đối với tài sản được giao cho tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp

1. Khi tài sản thuộc sở hữu toàn dân được giao cho tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp thì Nhà nước thực hiện quyền kiểm tra, giám sát việc quản lý, sử dụng tài sản đó.

2. Tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp thực hiện việc quản lý, sử dụng tài sản được Nhà nước giao đúng mục đích, phạm vi, theo cách thức, trình tự do pháp luật quy định, phù hợp với chức năng, nhiệm vụ được quy định trong điều lệ.

Điều 203. Quyền của cá nhân, pháp nhân đối với việc sử dụng, khai thác tài sản thuộc sở hữu toàn dân

Cá nhân, pháp nhân được sử dụng đất, khai thác nguồn lợi thủy sản, tài nguyên thiên nhiên và các tài sản khác thuộc sở hữu toàn dân đúng mục đích, có hiệu quả, thực hiện đầy đủ nghĩa vụ đối với Nhà nước theo quy định của pháp luật.

Điều 204. Tài sản thuộc sở hữu toàn dân chưa được giao cho cá nhân, pháp nhân quản lý

Đối với tài sản thuộc sở hữu toàn dân mà chưa được giao cho cá nhân, pháp nhân quản lý thì Chính phủ tổ chức thực hiện việc bảo vệ, điều tra, khảo sát và lập quy hoạch đưa vào khai thác.

Tiểu mục 2. SỞ HỮU RIÊNG

Điều 205. Sở hữu riêng và tài sản thuộc sở hữu riêng

1. Sở hữu riêng là sở hữu của một cá nhân hoặc một pháp nhân.

2. Tài sản hợp pháp thuộc sở hữu riêng không bị hạn chế về số lượng, giá trị.

Điều 206. Chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu riêng

1. Chủ sở hữu có quyền chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu riêng nhằm phục vụ nhu cầu sinh hoạt, tiêu dùng, sản xuất, kinh doanh và các mục đích khác không trái pháp luật.

2. Việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu riêng không được gây thiệt hại hoặc làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

Tiểu mục 3. SỞ HỮU CHUNG

Điều 207. Sở hữu chung và các loại sở hữu chung

1. Sở hữu chung là sở hữu của nhiều chủ thể đối với tài sản.

2. Sở hữu chung bao gồm sở hữu chung theo phần và sở hữu chung hợp nhất.

Điều 208. Xác lập quyền sở hữu chung

Quyền sở hữu chung được xác lập theo thỏa thuận, theo quy định của pháp luật hoặc theo tập quán.

Điều 209. Sở hữu chung theo phần

1. Sở hữu chung theo phần là sở hữu chung mà trong đó phần quyền sở hữu của mỗi chủ sở hữu được xác định đối với tài sản chung.

2. Mỗi chủ sở hữu chung theo phần có quyền, nghĩa vụ đối với tài sản thuộc sở hữu chung tương ứng với phần quyền sở hữu của mình, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 210. Sở hữu chung hợp nhất

1. Sở hữu chung hợp nhất là sở hữu chung mà trong đó, phần quyền sở hữu của mỗi chủ sở hữu chung không được xác định đối với tài sản chung.

Sở hữu chung hợp nhất bao gồm sở hữu chung hợp nhất có thể phân chia và sở hữu chung hợp nhất không phân chia.

2. Các chủ sở hữu chung hợp nhất có quyền, nghĩa vụ ngang nhau đối với tài sản thuộc sở hữu chung.

Điều 211. Sở hữu chung của cộng đồng

1. Sở hữu chung của cộng đồng là sở hữu của dòng họ, thôn, ấp, bản, làng, buôn, phum, sóc, cộng đồng tôn giáo và cộng đồng dân cư khác đối với tài sản được hình thành theo tập quán, tài sản do các thành viên của cộng đồng cùng nhau đóng góp, quyên góp, được tặng cho chung hoặc từ các nguồn khác phù hợp với quy định của pháp luật nhằm mục đích thỏa mãn lợi ích chung hợp pháp của cộng đồng.

2. Các thành viên của cộng đồng cùng quản lý, sử dụng, định đoạt tài sản chung theo thỏa thuận hoặc theo tập quán vì lợi ích chung của cộng đồng nhưng không được vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.

3. Tài sản chung của cộng đồng là tài sản chung hợp nhất không phân chia.

Điều 212. Sở hữu chung của các thành viên gia đình

1. Tài sản của các thành viên gia đình cùng sống chung gồm tài sản do các thành viên đóng góp, cùng nhau tạo lập nên và những tài sản khác được xác lập quyền sở hữu theo quy định của Bộ luật này và luật khác có liên quan.

2. Việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản chung của các thành viên gia đình được thực hiện theo phương thức thỏa thuận. Trường hợp định đoạt tài sản là bất động sản, động sản có đăng ký, tài sản là nguồn thu nhập chủ yếu của gia đình phải có sự thỏa thuận của tất cả các thành viên gia đình là người thành niên có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Trường hợp không có thỏa thuận thì áp dụng quy định về sở hữu chung theo phần được quy định tại Bộ luật này và luật khác có liên quan, trừ trường hợp quy định tại Điều 213 của Bộ luật này.

Điều 213. Sở hữu chung của vợ chồng

1. Sở hữu chung của vợ chồng là sở hữu chung hợp nhất có thể phân chia.

2. Vợ chồng cùng nhau tạo lập, phát triển khối tài sản chung; có quyền ngang nhau trong việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản chung.

3. Vợ chồng thỏa thuận hoặc ủy quyền cho nhau chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản chung.

4. Tài sản chung của vợ chồng có thể phân chia theo thỏa thuận hoặc theo quyết định của Tòa án.

5. Trường hợp vợ chồng lựa chọn chế độ tài sản theo thỏa thuận theo quy định của pháp luật về hôn nhân và gia đình thì tài sản chung của vợ chồng được áp dụng theo chế độ tài sản này.

Điều 214. Sở hữu chung trong nhà chung cư

1. Phần diện tích, trang thiết bị và các tài sản khác dùng chung trong nhà chung cư theo quy định của Luật nhà ở thuộc sở hữu chung hợp nhất của tất cả chủ sở hữu các căn hộ trong nhà đó và không phân chia, trừ trường hợp luật có quy định khác hoặc tất cả các chủ sở hữu có thỏa thuận khác.

2. Chủ sở hữu các căn hộ trong nhà chung cư có quyền, nghĩa vụ ngang nhau trong việc quản lý, sử dụng tài sản quy định tại khoản 1 Điều này, trừ trường hợp luật có quy định khác hoặc có thỏa thuận khác.

3. Trường hợp nhà chung cư bị tiêu hủy thì quyền của chủ sở hữu căn hộ chung cư thực hiện theo quy định của luật.

Điều 215. Sở hữu chung hỗn hợp

1. Sở hữu chung hỗn hợp là sở hữu đối với tài sản do các chủ sở hữu thuộc các thành phần kinh tế khác nhau góp vốn để sản xuất, kinh doanh thu lợi nhuận.

2. Tài sản được hình thành từ nguồn vốn góp của các chủ sở hữu, lợi nhuận hợp pháp thu được từ hoạt động sản xuất, kinh doanh hoặc từ nguồn khác phù hợp với quy định của pháp luật là tài sản thuộc sở hữu chung hỗn hợp.

3. Việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản thuộc sở hữu chung hỗn hợp phải tuân theo quy định tại Điều 209 của Bộ luật này và quy định của pháp luật có liên quan đến việc góp vốn, tổ chức, hoạt động sản xuất, kinh doanh, quản lý, điều hành, trách nhiệm về tài sản và phân chia lợi nhuận.

Điều 216. Quản lý tài sản chung

Các chủ sở hữu chung cùng quản lý tài sản chung theo nguyên tắc nhất trí, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

Điều 217. Sử dụng tài sản chung

1. Mỗi chủ sở hữu chung theo phần có quyền khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản chung tương ứng với phần quyền sở hữu của mình, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

2. Các chủ sở hữu chung hợp nhất có quyền ngang nhau trong việc khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản chung, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 218. Định đoạt tài sản chung

1. Mỗi chủ sở hữu chung theo phần có quyền định đoạt phần quyền sở hữu của mình.

2. Việc định đoạt tài sản chung hợp nhất được thực hiện theo thỏa thuận của các chủ sở hữu chung hoặc theo quy định của pháp luật.

3. Trường hợp một chủ sở hữu chung theo phần bán phần quyền sở hữu của mình thì chủ sở hữu chung khác được quyền ưu tiên mua.

Trong thời hạn 03 tháng đối với tài sản chung là bất động sản, 01 tháng đối với tài sản chung là động sản, kể từ ngày các chủ sở hữu chung khác nhận được thông báo về việc bán và các điều kiện bán mà không có chủ sở hữu chung nào mua thì chủ sở hữu đó được quyền bán cho người khác. Việc thông báo phải được thể hiện bằng văn bản và các điều kiện bán cho chủ sở hữu chung khác phải giống như điều kiện bán cho người không phải là chủ sở hữu chung.

Trường hợp bán phần quyền sở hữu mà có sự vi phạm về quyền ưu tiên mua thì trong thời hạn 03 tháng, kể từ ngày phát hiện có sự vi phạm về quyền ưu tiên mua, chủ sở hữu chung theo phần trong số các chủ sở hữu chung có quyền yêu cầu Tòa án chuyển sang cho mình quyền và nghĩa vụ của người mua; bên có lỗi gây thiệt hại phải bồi thường thiệt hại.

4. Trường hợp một trong các chủ sở hữu chung đối với bất động sản từ bỏ phần quyền sở hữu của mình hoặc khi người này chết mà không có người thừa kế thì phần quyền sở hữu đó thuộc về Nhà nước, trừ trường hợp sở hữu chung của cộng đồng thì thuộc sở hữu chung của các chủ sở hữu chung còn lại.

5. Trường hợp một trong các chủ sở hữu chung đối với động sản từ bỏ phần quyền sở hữu của mình hoặc khi người này chết mà không có người thừa kế thì phần quyền sở hữu đó thuộc sở hữu chung của các chủ sở hữu còn lại.

6. Trường hợp tất cả các chủ sở hữu từ bỏ quyền sở hữu của mình đối với tài sản chung thì việc xác lập quyền sở hữu được áp dụng theo quy định tại Điều 228 của Bộ luật này.

Điều 219. Chia tài sản thuộc sở hữu chung

1. Trường hợp sở hữu chung có thể phân chia thì mỗi chủ sở hữu chung đều có quyền yêu cầu chia tài sản chung; nếu tình trạng sở hữu chung phải được duy trì trong một thời hạn theo thỏa thuận của các chủ sở hữu chung hoặc theo quy định của luật thì mỗi chủ sở hữu chung chỉ có quyền yêu cầu chia tài sản chung khi hết thời hạn đó; khi tài sản chung không thể chia được bằng hiện vật thì chủ sở hữu chung có yêu cầu chia có quyền bán phần quyền sở hữu của mình, trừ trường hợp các chủ sở hữu chung có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp có người yêu cầu một người trong số các chủ sở hữu chung thực hiện nghĩa vụ thanh toán và chủ sở hữu chung đó không có tài sản riêng hoặc tài sản riêng không đủ để thanh toán thì người yêu cầu có quyền yêu cầu chia tài sản chung và tham gia vào việc chia tài sản chung, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

Nếu không thể chia phần quyền sở hữu bằng hiện vật hoặc việc chia này bị các chủ sở hữu chung còn lại phản đối thì người có quyền có quyền yêu cầu người có nghĩa vụ bán phần quyền sở hữu của mình để thực hiện nghĩa vụ thanh toán.

Điều 220. Chấm dứt sở hữu chung

Sở hữu chung chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Tài sản chung đã được chia.

2. Một trong số các chủ sở hữu chung được hưởng toàn bộ tài sản chung.

3. Tài sản chung không còn.

4. Trường hợp khác theo quy định của luật.

Mục 3. XÁC LẬP, CHẤM DỨT QUYỀN SỞ HỮU

Tiểu mục 1. XÁC LẬP QUYỀN SỞ HỮU

Điều 221. Căn cứ xác lập quyền sở hữu

Quyền sở hữu được xác lập đối với tài sản trong trường hợp sau đây:

1. Do lao động, do hoạt động sản xuất, kinh doanh hợp pháp, do hoạt động sáng tạo ra đối tượng quyền sở hữu trí tuệ.

2. Được chuyển quyền sở hữu theo thỏa thuận hoặc theo bản án, quyết định của Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác.

3. Thu hoa lợi, lợi tức.

4. Tạo thành tài sản mới do sáp nhập, trộn lẫn, chế biến.

5. Được thừa kế.

6. Chiếm hữu trong các điều kiện do pháp luật quy định đối với tài sản vô chủ, tài sản không xác định được chủ sở hữu; tài sản bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm được tìm thấy; tài sản do người khác đánh rơi, bỏ quên; gia súc, gia cầm bị thất lạc, vật nuôi dưới nước di chuyển tự nhiên.

7. Chiếm hữu, được lợi về tài sản theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này.

8. Trường hợp khác do luật quy định.

Điều 222. Xác lập quyền sở hữu đối với tài sản có được từ lao động, hoạt động sản xuất, kinh doanh hợp pháp, hoạt động sáng tạo ra đối tượng quyền sở hữu trí tuệ

Người lao động, người tiến hành hoạt động sản xuất, kinh doanh hợp pháp có quyền sở hữu đối với tài sản có được từ lao động, hoạt động sản xuất, kinh doanh hợp pháp, kể từ thời điểm có được tài sản đó.

Người tiến hành hoạt động sáng tạo có quyền sở hữu đối với tài sản có được từ hoạt động sáng tạo theo quy định của Luật sở hữu trí tuệ.

Điều 223. Xác lập quyền sở hữu theo hợp đồng

Người được giao tài sản thông qua hợp đồng mua bán, tặng cho, trao đổi, cho vay hoặc hợp đồng chuyển quyền sở hữu khác theo quy định của pháp luật thì có quyền sở hữu tài sản đó.

Điều 224. Xác lập quyền sở hữu đối với hoa lợi, lợi tức

Chủ sở hữu, người sử dụng tài sản có quyền sở hữu đối với hoa lợi, lợi tức theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật, kể từ thời điểm thu được hoa lợi, lợi tức đó.

Điều 225. Xác lập quyền sở hữu trong trường hợp sáp nhập

1. Trường hợp tài sản của nhiều chủ sở hữu khác nhau được sáp nhập với nhau tạo thành vật không chia được và không thể xác định tài sản đem sáp nhập là vật chính hoặc vật phụ thì vật mới được tạo thành là tài sản thuộc sở hữu chung của các chủ sở hữu đó; nếu tài sản đem sáp nhập là vật chính và vật phụ thì vật mới được tạo thành thuộc chủ sở hữu vật chính, kể từ thời điểm vật mới được tạo thành, chủ sở hữu tài sản mới phải thanh toán cho chủ sở hữu vật phụ phần giá trị của vật phụ đó, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Khi một người sáp nhập tài sản là động sản của người khác vào tài sản là động sản của mình, mặc dù đã biết hoặc phải biết tài sản đó không phải là của mình và cũng không được sự đồng ý của chủ sở hữu tài sản bị sáp nhập thì chủ sở hữu tài sản bị sáp nhập có một trong các quyền sau đây:

a) Yêu cầu người sáp nhập tài sản giao tài sản mới cho mình và thanh toán cho người sáp nhập giá trị tài sản của người đó;

b) Yêu cầu người sáp nhập tài sản thanh toán giá trị phần tài sản của mình và bồi thường thiệt hại nếu không nhận tài sản mới;

c) Quyền khác theo quy định của luật.

3. Khi một người sáp nhập tài sản là động sản của người khác vào tài sản là bất động sản của mình, mặc dù đã biết hoặc phải biết tài sản đó không phải là của mình và cũng không được sự đồng ý của chủ sở hữu tài sản bị sáp nhập thì chủ sở hữu tài sản bị sáp nhập có một trong các quyền sau đây:

a) Yêu cầu người sáp nhập tài sản thanh toán giá trị phần tài sản của mình và bồi thường thiệt hại;

b) Quyền khác theo quy định của luật.

4. Khi một người sáp nhập tài sản là động sản của mình vào một bất động sản của người khác thì chủ sở hữu bất động sản có quyền yêu cầu người sáp nhập dỡ bỏ tài sản sáp nhập trái phép và bồi thường thiệt hại hoặc giữ lại tài sản và thanh toán cho người sáp nhập giá trị tài sản sáp nhập, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 226. Xác lập quyền sở hữu trong trường hợp trộn lẫn

1. Trường hợp tài sản của nhiều chủ sở hữu khác nhau được trộn lẫn với nhau tạo thành vật mới không chia được thì vật mới là tài sản thuộc sở hữu chung của các chủ sở hữu đó, kể từ thời điểm trộn lẫn.

2. Khi một người đã trộn lẫn tài sản của người khác vào tài sản của mình, mặc dù đã biết hoặc phải biết tài sản đó không phải của mình và không được sự đồng ý của chủ sở hữu tài sản bị trộn lẫn thì chủ sở hữu tài sản bị trộn lẫn có một trong các quyền sau đây:

a) Yêu cầu người đã trộn lẫn tài sản giao tài sản mới cho mình và thanh toán cho người đã trộn lẫn phần giá trị tài sản của người đó;

b) Yêu cầu người đã trộn lẫn tài sản thanh toán giá trị phần tài sản của mình và bồi thường thiệt hại nếu không nhận tài sản mới.

Điều 227. Xác lập quyền sở hữu trong trường hợp chế biến

1. Chủ sở hữu của nguyên vật liệu được đem chế biến tạo thành vật mới là chủ sở hữu của vật mới được tạo thành.

2. Người dùng nguyên vật liệu thuộc sở hữu của người khác để chế biến mà ngay tình thì trở thành chủ sở hữu của tài sản mới nhưng phải thanh toán giá trị nguyên vật liệu, bồi thường thiệt hại cho chủ sở hữu nguyên vật liệu đó.

3. Trường hợp người chế biến không ngay tình thì chủ sở hữu nguyên vật liệu có quyền yêu cầu giao lại vật mới; nếu có nhiều chủ sở hữu nguyên vật liệu thì những người này là đồng chủ sở hữu theo phần đối với vật mới được tạo thành, tương ứng với giá trị nguyên vật liệu của mỗi người. Chủ sở hữu nguyên vật liệu bị chế biến không ngay tình có quyền yêu cầu người chế biến bồi thường thiệt hại.

Điều 228. Xác lập quyền sở hữu đối với tài sản vô chủ, tài sản không xác định được chủ sở hữu

1. Tài sản vô chủ là tài sản mà chủ sở hữu đã từ bỏ quyền sở hữu đối với tài sản đó.

Người đã phát hiện, người đang quản lý tài sản vô chủ là động sản thì có quyền sở hữu tài sản đó, trừ trường hợp luật có quy định khác; nếu tài sản là bất động sản thì thuộc về Nhà nước.

2. Người phát hiện tài sản không xác định được ai là chủ sở hữu phải thông báo hoặc giao nộp cho Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã nơi gần nhất để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại.

Việc giao nộp phải được lập biên bản, trong đó ghi rõ họ, tên, địa chỉ của người giao nộp, người nhận, tình trạng, số lượng, khối lượng tài sản giao nộp.

Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã đã nhận tài sản phải thông báo cho người phát hiện về kết quả xác định chủ sở hữu.

Sau 01 năm, kể từ ngày thông báo công khai mà không xác định được ai là chủ sở hữu tài sản là động sản thì quyền sở hữu đối với động sản đó thuộc về người phát hiện tài sản.

Sau 05 năm, kể từ ngày thông báo công khai mà không xác định được ai là chủ sở hữu tài sản là bất động sản thì bất động sản đó thuộc về Nhà nước; người phát hiện được hưởng một khoản tiền thưởng theo quy định của pháp luật.

Điều 229. Xác lập quyền sở hữu đối với tài sản bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm được tìm thấy

1. Người phát hiện tài sản bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm phải thông báo hoặc trả lại ngay cho chủ sở hữu; nếu không biết ai là chủ sở hữu thì phải thông báo hoặc giao nộp cho Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã nơi gần nhất hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác theo quy định của pháp luật.

2. Tài sản bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm được tìm thấy mà không có hoặc không xác định được ai là chủ sở hữu thì sau khi trừ chi phí tìm kiếm, bảo quản, quyền sở hữu đối với tài sản này được xác định như sau:

a) Tài sản được tìm thấy là tài sản thuộc di tích lịch sử - văn hóa theo quy định của Luật di sản văn hóa thì thuộc về Nhà nước; người tìm thấy tài sản đó được hưởng một khoản tiền thưởng theo quy định của pháp luật;

b) Tài sản được tìm thấy không phải là tài sản thuộc di tích lịch sử - văn hóa theo quy định của Luật di sản văn hóa mà có giá trị nhỏ hơn hoặc bằng mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định thì thuộc sở hữu của người tìm thấy; nếu tài sản tìm thấy có giá trị lớn hơn mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định thì người tìm thấy được hưởng giá trị bằng mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định và 50% giá trị của phần vượt quá mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định, phần giá trị còn lại thuộc về Nhà nước.

Điều 230. Xác lập quyền sở hữu đối với tài sản do người khác đánh rơi, bỏ quên

1. Người phát hiện tài sản do người khác đánh rơi, bỏ quên mà biết được địa chỉ của người đánh rơi hoặc bỏ quên thì phải thông báo hoặc trả lại tài sản cho người đó; nếu không biết địa chỉ của người đánh rơi hoặc bỏ quên thì phải thông báo hoặc giao nộp cho Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã nơi gần nhất để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại.

Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc công an cấp xã đã nhận tài sản phải thông báo cho người đã giao nộp về kết quả xác định chủ sở hữu.

2. Sau 01 năm, kể từ ngày thông báo công khai về tài sản do người khác đánh rơi, bỏ quên mà không xác định được chủ sở hữu hoặc chủ sở hữu không đến nhận thì quyền sở hữu đối với tài sản này được xác định như sau:

a) Trường hợp tài sản bị đánh rơi, bỏ quên có giá trị nhỏ hơn hoặc bằng mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định thì người nhặt được được xác lập quyền sở hữu đối với tài sản đó theo quy định của Bộ luật này và quy định khác của pháp luật có liên quan; trường hợp tài sản có giá trị lớn hơn mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định thì sau khi trừ chi phí bảo quản, người nhặt được được hưởng giá trị bằng mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định và 50% giá trị của phần vượt quá mười lần mức lương cơ sở do Nhà nước quy định, phần giá trị còn lại thuộc về Nhà nước;

b) Trường hợp tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên là tài sản thuộc di tích lịch sử - văn hóa theo quy định của Luật di sản văn hóa thì tài sản đó thuộc về Nhà nước; người nhặt được tài sản được hưởng một khoản tiền thưởng theo quy định của pháp luật.

Điều 231. Xác lập quyền sở hữu đối với gia súc bị thất lạc

1. Người bắt được gia súc bị thất lạc phải nuôi giữ và báo ngay cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi người đó cư trú để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại. Sau 06 tháng, kể từ ngày thông báo công khai hoặc sau 01 năm đối với gia súc thả rông theo tập quán thì quyền sở hữu đối với gia súc và số gia súc được sinh ra trong thời gian nuôi giữ thuộc về người bắt được gia súc.

2. Trường hợp chủ sở hữu được nhận lại gia súc bị thất lạc thì phải thanh toán tiền công nuôi giữ và các chi phí khác cho người bắt được gia súc. Trong thời gian nuôi giữ gia súc bị thất lạc, nếu gia súc có sinh con thì người bắt được gia súc được hưởng một nửa số gia súc sinh ra hoặc 50% giá trị số gia súc sinh ra và phải bồi thường thiệt hại nếu có lỗi cố ý làm chết gia súc.

Điều 232. Xác lập quyền sở hữu đối với gia cầm bị thất lạc

1. Trường hợp gia cầm của một người bị thất lạc mà người khác bắt được thì người bắt được phải thông báo công khai để chủ sở hữu gia cầm biết mà nhận lại. Sau 01 tháng, kể từ ngày thông báo công khai mà không có người đến nhận thì quyền sở hữu đối với gia cầm và hoa lợi do gia cầm sinh ra trong thời gian nuôi giữ thuộc về người bắt được gia cầm.

2. Trường hợp chủ sở hữu được nhận lại gia cầm bị thất lạc thì phải thanh toán tiền công nuôi giữ và chi phí khác cho người bắt được gia cầm. Trong thời gian nuôi giữ gia cầm bị thất lạc, người bắt được gia cầm được hưởng hoa lợi do gia cầm sinh ra và phải bồi thường thiệt hại nếu có lỗi cố ý làm chết gia cầm.

Điều 233. Xác lập quyền sở hữu đối với vật nuôi dưới nước

Khi vật nuôi dưới nước của một người di chuyển tự nhiên vào ruộng, ao, hồ của người khác thì thuộc sở hữu của người có ruộng, ao, hồ đó. Trường hợp vật nuôi dưới nước có dấu hiệu riêng biệt để có thể xác định vật nuôi không thuộc sở hữu của mình thì người có ruộng, ao, hồ đó phải thông báo công khai để chủ sở hữu biết mà nhận lại. Sau 01 tháng, kể từ ngày thông báo công khai mà không có người đến nhận thì quyền sở hữu vật nuôi dưới nước đó thuộc về người có ruộng, ao, hồ.

Điều 234. Xác lập quyền sở hữu do được thừa kế

Người thừa kế được xác lập quyền sở hữu đối với tài sản thừa kế theo quy định tại Phần thứ tư của Bộ luật này.

Điều 235. Xác lập quyền sở hữu theo bản án, quyết định của Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác

Quyền sở hữu có thể được xác lập căn cứ vào bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật của Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác.

Điều 236. Xác lập quyền sở hữu theo thời hiệu do chiếm hữu, được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật

Người chiếm hữu, người được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật nhưng ngay tình, liên tục, công khai trong thời hạn 10 năm đối với động sản, 30 năm đối với bất động sản thì trở thành chủ sở hữu tài sản đó, kể từ thời điểm bắt đầu chiếm hữu, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

Tiểu mục 2. CHẤM DỨT QUYỀN SỞ HỮU

Điều 237. Căn cứ chấm dứt quyền sở hữu

Quyền sở hữu chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Chủ sở hữu chuyển quyền sở hữu của mình cho người khác.

2. Chủ sở hữu từ bỏ quyền sở hữu của mình.

3. Tài sản đã được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy.

4. Tài sản bị xử lý để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu.

5. Tài sản bị trưng mua.

6. Tài sản bị tịch thu.

7. Tài sản đã được xác lập quyền sở hữu cho người khác theo quy định của Bộ luật này.

8. Trường hợp khác do luật quy định.

Điều 238. Chủ sở hữu chuyển giao quyền sở hữu của mình cho người khác

Khi chủ sở hữu chuyển giao quyền sở hữu của mình cho người khác thông qua hợp đồng mua bán, trao đổi, tặng cho, cho vay, hợp đồng chuyển quyền sở hữu khác theo quy định của pháp luật hoặc thông qua việc để thừa kế thì quyền sở hữu đối với tài sản của người đó chấm dứt kể từ thời điểm phát sinh quyền sở hữu của người được chuyển giao.

Điều 239. Từ bỏ quyền sở hữu

Chủ sở hữu có thể tự chấm dứt quyền sở hữu đối với tài sản của mình bằng cách tuyên bố công khai hoặc thực hiện hành vi chứng tỏ việc mình từ bỏ quyền chiếm hữu, sử dụng và định đoạt tài sản đó.

Đối với tài sản mà việc từ bỏ tài sản đó có thể gây hại đến trật tự, an toàn xã hội, ô nhiễm môi trường thì việc từ bỏ quyền sở hữu phải tuân theo quy định của pháp luật.

Điều 240. Tài sản đã được xác lập quyền sở hữu cho người khác

Tài sản không xác định được chủ sở hữu; tài sản bị chôn, giấu, bị vùi lấp, chìm đắm được tìm thấy; tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên; gia súc, gia cầm bị thất lạc; vật nuôi dưới nước di chuyển tự nhiên đã được xác lập quyền sở hữu cho người khác theo quy định tại các điều từ Điều 228 đến Điều 233 của Bộ luật này thì quyền sở hữu của những người có tài sản đó chấm dứt.

Khi quyền sở hữu của người chiếm hữu, người được lợi về tài sản đã được xác lập theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này hoặc quy định khác của luật có liên quan thì chấm dứt quyền sở hữu của người có tài sản bị chiếm hữu.

Điều 241. Xử lý tài sản để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu

1. Quyền sở hữu đối với một tài sản chấm dứt khi tài sản đó bị xử lý để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu theo quyết định của Tòa án hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác, nếu pháp luật không có quy định khác.

2. Việc xử lý tài sản để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu không áp dụng đối với tài sản không thuộc diện kê biên theo quy định của pháp luật.

3. Quyền sở hữu đối với tài sản bị xử lý để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu chấm dứt tại thời điểm phát sinh quyền sở hữu của người nhận tài sản đó.

4. Việc xử lý quyền sử dụng đất được thực hiện theo quy định của pháp luật về đất đai.

Điều 242. Tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy

Khi tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy thì quyền sở hữu đối với tài sản đó chấm dứt.

Điều 243. Tài sản bị trưng mua

Trường hợp Nhà nước trưng mua tài sản theo quy định của luật thì quyền sở hữu đối với tài sản của chủ sở hữu đó chấm dứt kể từ thời điểm quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền có hiệu lực pháp luật.

Điều 244. Tài sản bị tịch thu

Khi tài sản của chủ sở hữu do phạm tội, vi phạm hành chính mà bị tịch thu, sung quỹ nhà nước thì quyền sở hữu đối với tài sản đó chấm dứt kể từ thời điểm bản án, quyết định của Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác có hiệu lực pháp luật.

Chương XIV

QUYỀN KHÁC ĐỐI VỚI TÀI SẢN

Mục 1. QUYỀN ĐỐI VỚI BẤT ĐỘNG SẢN LIỀN KỀ

Điều 245. Quyền đối với bất động sản liền kề

Quyền đối với bất động sản liền kề là quyền được thực hiện trên một bất động sản (gọi là bất động sản chịu hưởng quyền) nhằm phục vụ cho việc khai thác một bất động sản khác thuộc quyền sở hữu của người khác (gọi là bất động sản hưởng quyền).

Điều 246. Căn cứ xác lập quyền đối với bất động sản liền kề

Quyền đối với bất động sản liền kề được xác lập do địa thế tự nhiên, theo quy định của luật, theo thỏa thuận hoặc theo di chúc.

Điều 247. Hiệu lực của quyền đối với bất động sản liền kề

Quyền đối với bất động sản liền kề có hiệu lực đối với mọi cá nhân, pháp nhân và được chuyển giao khi bất động sản được chuyển giao, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

Điều 248. Nguyên tắc thực hiện quyền đối với bất động sản liền kề

Việc thực hiện quyền đối với bất động sản liền kề theo thỏa thuận của các bên. Trường hợp các bên không có thỏa thuận thì thực hiện theo các nguyên tắc sau đây:

1. Bảo đảm nhu cầu hợp lý của việc khai thác bất động sản hưởng quyền phù hợp với mục đích sử dụng của cả bất động sản hưởng quyền và bất động sản chịu hưởng quyền.

2. Không được lạm dụng quyền đối với bất động sản chịu hưởng quyền.

3. Không được thực hiện hành vi ngăn cản hoặc làm cho việc thực hiện quyền đối với bất động sản hưởng quyền trở nên khó khăn.

Điều 249. Thay đổi việc thực hiện quyền đối với bất động sản liền kề

Trường hợp có sự thay đổi về sử dụng, khai thác bất động sản chịu hưởng quyền dẫn đến thay đổi việc thực hiện quyền đối với bất động sản hưởng quyền thì chủ sở hữu bất động sản chịu hưởng quyền phải thông báo trước cho chủ sở hữu bất động sản hưởng quyền trong một thời hạn hợp lý. Chủ sở hữu bất động sản chịu hưởng quyền phải tạo điều kiện thuận lợi cho chủ sở hữu bất động sản hưởng quyền phù hợp với thay đổi này.

Điều 250. Nghĩa vụ của chủ sở hữu trong việc thoát nước mưa

Chủ sở hữu nhà, công trình xây dựng khác phải lắp đặt đường dẫn nước sao cho nước mưa từ mái nhà, công trình xây dựng của mình không được chảy xuống bất động sản của chủ sở hữu bất động sản liền kề.

Điều 251. Nghĩa vụ của chủ sở hữu trong việc thoát nước thải

Chủ sở hữu nhà, công trình xây dựng khác phải làm cống ngầm hoặc rãnh thoát nước để đưa nước thải ra nơi quy định, sao cho nước thải không chảy tràn sang bất động sản của chủ sở hữu bất động sản liền kề, ra đường công cộng hoặc nơi sinh hoạt công cộng.

Điều 252. Quyền về cấp, thoát nước qua bất động sản liền kề

Trường hợp do vị trí tự nhiên của bất động sản mà việc cấp, thoát nước buộc phải qua một bất động sản khác thì chủ sở hữu bất động sản có nước chảy qua phải dành một lối cấp, thoát nước thích hợp, không được cản trở hoặc ngăn chặn dòng nước chảy.

Người sử dụng lối cấp, thoát nước phải hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại cho chủ sở hữu bất động sản có nước chảy qua khi lắp đặt đường dẫn nước; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường. Trường hợp nước tự nhiên chảy từ vị trí cao xuống vị trí thấp mà gây thiệt hại cho chủ sở hữu bất động sản có nước chảy qua thì người sử dụng lối cấp, thoát nước không phải bồi thường thiệt hại.

Điều 253. Quyền về tưới nước, tiêu nước trong canh tác

Người có quyền sử dụng đất canh tác khi có nhu cầu về tưới nước, tiêu nước, có quyền yêu cầu những người sử dụng đất xung quanh để cho mình một lối dẫn nước thích hợp, thuận tiện cho việc tưới, tiêu; người được yêu cầu có nghĩa vụ đáp ứng yêu cầu đó; nếu người sử dụng lối dẫn nước gây thiệt hại cho người sử dụng đất xung quanh thì phải bồi thường.

Điều 254. Quyền về lối đi qua

1. Chủ sở hữu có bất động sản bị vây bọc bởi các bất động sản của các chủ sở hữu khác mà không có hoặc không đủ lối đi ra đường công cộng, có quyền yêu cầu chủ sở hữu bất động sản vây bọc dành cho mình một lối đi hợp lý trên phần đất của họ.

Lối đi được mở trên bất động sản liền kề nào mà được coi là thuận tiện và hợp lý nhất, có tính đến đặc điểm cụ thể của địa điểm, lợi ích của bất động sản bị vây bọc và thiệt hại gây ra là ít nhất cho bất động sản có mở lối đi.

Chủ sở hữu bất động sản hưởng quyền về lối đi qua phải đền bù cho chủ sở hữu bất động sản chịu hưởng quyền, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Vị trí, giới hạn chiều dài, chiều rộng, chiều cao của lối đi do các bên thỏa thuận, bảo đảm thuận tiện cho việc đi lại và ít gây phiền hà cho các bên; nếu có tranh chấp về lối đi thì có quyền yêu cầu Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác xác định.

3. Trường hợp bất động sản được chia thành nhiều phần cho các chủ sở hữu, chủ sử dụng khác nhau thì khi chia phải dành lối đi cần thiết cho người phía trong theo quy định tại khoản 2 Điều này mà không có đền bù.

Điều 255. Mắc đường dây tải điện, thông tin liên lạc qua bất động sản khác

Chủ sở hữu bất động sản có quyền mắc đường dây tải điện, thông tin liên lạc qua bất động sản của các chủ sở hữu khác một cách hợp lý, nhưng phải bảo đảm an toàn và thuận tiện cho các chủ sở hữu đó; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường.

Điều 256. Chấm dứt quyền đối với bất động sản liền kề

Quyền đối với bất động sản liền kề chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Bất động sản hưởng quyền và bất động sản chịu hưởng quyền thuộc quyền sở hữu của một người.

2. Việc sử dụng, khai thác bất động sản không còn làm phát sinh nhu cầu hưởng quyền.

3. Theo thỏa thuận của các bên.

4. Trường hợp khác theo quy định của luật.

Mục 2. QUYỀN HƯỞNG DỤNG

Điều 257. Quyền hưởng dụng

Quyền hưởng dụng là quyền của chủ thể được khai thác công dụng và hưởng hoa lợi, lợi tức đối với tài sản thuộc quyền sở hữu của chủ thể khác trong một thời hạn nhất định.

Điều 258. Căn cứ xác lập quyền hưởng dụng

Quyền hưởng dụng được xác lập theo quy định của luật, theo thỏa thuận hoặc theo di chúc.

Điều 259. Hiệu lực của quyền hưởng dụng

Quyền hưởng dụng được xác lập từ thời điểm nhận chuyển giao tài sản, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật liên quan có quy định khác.

Quyền hưởng dụng đã được xác lập có hiệu lực đối với mọi cá nhân, pháp nhân, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

Điều 260. Thời hạn của quyền hưởng dụng

1. Thời hạn của quyền hưởng dụng do các bên thỏa thuận hoặc do luật quy định nhưng tối đa đến hết cuộc đời của người hưởng dụng đầu tiên nếu người hưởng dụng là cá nhân và đến khi pháp nhân chấm dứt tồn tại nhưng tối đa 30 năm nếu người hưởng dụng đầu tiên là pháp nhân.

2. Người hưởng dụng có quyền cho thuê quyền hưởng dụng trong thời hạn quy định tại khoản 1 Điều này.

Điều 261. Quyền của người hưởng dụng

1. Tự mình hoặc cho phép người khác khai thác, sử dụng, thu hoa lợi, lợi tức từ đối tượng của quyền hưởng dụng.

2. Yêu cầu chủ sở hữu tài sản thực hiện nghĩa vụ sửa chữa đối với tài sản theo quy định tại khoản 4 Điều 263 của Bộ luật này; trường hợp thực hiện nghĩa vụ thay cho chủ sở hữu tài sản thì có quyền yêu cầu chủ sở hữu tài sản hoàn trả chi phí.

3. Cho thuê quyền hưởng dụng đối với tài sản.

Điều 262. Nghĩa vụ của người hưởng dụng

1. Tiếp nhận tài sản theo hiện trạng và thực hiện đăng ký nếu luật có quy định.

2. Khai thác tài sản phù hợp với công dụng, mục đích sử dụng của tài sản.

3. Giữ gìn, bảo quản tài sản như tài sản của mình.

4. Bảo dưỡng, sửa chữa tài sản theo định kỳ để bảo đảm cho việc sử dụng bình thường; khôi phục tình trạng của tài sản và khắc phục các hậu quả xấu đối với tài sản do việc không thực hiện tốt nghĩa vụ của mình phù hợp với yêu cầu kỹ thuật hoặc theo tập quán về bảo quản tài sản.

5. Hoàn trả tài sản cho chủ sở hữu khi hết thời hạn hưởng dụng.

Điều 263. Quyền và nghĩa vụ của chủ sở hữu tài sản

1. Định đoạt tài sản nhưng không được làm thay đổi quyền hưởng dụng đã được xác lập.

2. Yêu cầu Tòa án truất quyền hưởng dụng trong trường hợp người hưởng dụng vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ của mình.

3. Không được cản trở, thực hiện hành vi khác gây khó khăn hoặc xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của người hưởng dụng.

4. Thực hiện nghĩa vụ sửa chữa tài sản để bảo đảm không bị suy giảm đáng kể dẫn tới tài sản không thể sử dụng được hoặc mất toàn bộ công dụng, giá trị của tài sản.

Điều 264. Quyền hưởng hoa lợi, lợi tức

1. Người hưởng dụng có quyền sở hữu đối với hoa lợi, lợi tức thu được từ tài sản là đối tượng của quyền hưởng dụng trong thời gian quyền này có hiệu lực.

2. Trường hợp quyền hưởng dụng chấm dứt mà chưa đến kỳ hạn thu hoa lợi, lợi tức thì khi đến kỳ hạn thu hoa lợi, lợi tức, người hưởng dụng được hưởng giá trị của hoa lợi, lợi tức thu được tương ứng với thời gian người đó được quyền hưởng dụng.

Điều 265. Chấm dứt quyền hưởng dụng

Quyền hưởng dụng chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Thời hạn của quyền hưởng dụng đã hết.

2. Theo thỏa thuận của các bên.

3. Người hưởng dụng trở thành chủ sở hữu tài sản là đối tượng của quyền hưởng dụng.

4. Người hưởng dụng từ bỏ hoặc không thực hiện quyền hưởng dụng trong thời hạn do luật quy định.

5. Tài sản là đối tượng của quyền hưởng dụng không còn.

6. Theo quyết định của Tòa án.

7. Căn cứ khác theo quy định của luật.

Điều 266. Hoàn trả tài sản khi chấm dứt quyền hưởng dụng

Tài sản là đối tượng của quyền hưởng dụng phải được hoàn trả cho chủ sở hữu khi chấm dứt quyền hưởng dụng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

Mục 3. QUYỀN BỀ MẶT

Điều 267. Quyền bề mặt

Quyền bề mặt là quyền của một chủ thể đối với mặt đất, mặt nước, khoảng không gian trên mặt đất, mặt nước và lòng đất mà quyền sử dụng đất đó thuộc về chủ thể khác.

Điều 268. Căn cứ xác lập quyền bề mặt

Quyền bề mặt được xác lập theo quy định của luật, theo thỏa thuận hoặc theo di chúc.

Điều 269. Hiệu lực của quyền bề mặt

Quyền bề mặt có hiệu lực từ thời điểm chủ thể có quyền sử dụng đất chuyển giao mặt đất, mặt nước, khoảng không gian trên mặt đất, mặt nước và lòng đất cho chủ thể có quyền bề mặt, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật liên quan có quy định khác.

Quyền bề mặt có hiệu lực đối với mọi cá nhân, pháp nhân, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

Điều 270. Thời hạn của quyền bề mặt

1. Thời hạn của quyền bề mặt được xác định theo quy định của luật, theo thỏa thuận hoặc di chúc nhưng không vượt quá thời hạn của quyền sử dụng đất.

2. Trường hợp thỏa thuận hoặc di chúc không xác định thời hạn của quyền bề mặt thì mỗi bên có quyền chấm dứt quyền này bất cứ lúc nào nhưng phải thông báo bằng văn bản cho bên kia biết trước ít nhất là 06 tháng.

Điều 271. Nội dung của quyền bề mặt

1. Chủ thể quyền bề mặt có quyền khai thác, sử dụng mặt đất, mặt nước, khoảng không gian trên mặt đất, mặt nước và lòng đất thuộc quyền sử dụng đất của người khác để xây dựng công trình, trồng cây, canh tác nhưng không được trái với quy định của Bộ luật này, pháp luật về đất đai, xây dựng, quy hoạch, tài nguyên, khoáng sản và quy định khác của pháp luật có liên quan.

2. Chủ thể quyền bề mặt có quyền sở hữu đối với tài sản được tạo lập theo quy định tại khoản 1 Điều này.

3. Trường hợp quyền bề mặt được chuyển giao một phần hoặc toàn bộ thì chủ thể nhận chuyển giao được kế thừa quyền bề mặt theo điều kiện và trong phạm vi tương ứng với phần quyền bề mặt được chuyển giao.

Điều 272. Chấm dứt quyền bề mặt

Quyền bề mặt chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Thời hạn hưởng quyền bề mặt đã hết.

2. Chủ thể có quyền bề mặt và chủ thể có quyền sử dụng đất là một.

3. Chủ thể có quyền bề mặt từ bỏ quyền của mình.

4. Quyền sử dụng đất có quyền bề mặt bị thu hồi theo quy định của Luật đất đai.

5. Theo thỏa thuận của các bên hoặc theo quy định của luật.

Điều 273. Xử lý tài sản khi quyền bề mặt chấm dứt

1. Khi quyền bề mặt chấm dứt, chủ thể quyền bề mặt phải trả lại mặt đất, mặt nước, khoảng không gian trên mặt đất, mặt nước và lòng đất cho chủ thể có quyền sử dụng đất theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

2. Chủ thể quyền bề mặt phải xử lý tài sản thuộc sở hữu của mình trước khi quyền bề mặt chấm dứt, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Trường hợp chủ thể quyền bề mặt không xử lý tài sản trước khi quyền bề mặt chấm dứt thì quyền sở hữu tài sản đó thuộc về chủ thể có quyền sử dụng đất kể từ thời điểm quyền bề mặt chấm dứt, trừ trường hợp chủ thể có quyền sử dụng đất không nhận tài sản đó.

Trường hợp chủ thể có quyền sử dụng đất không nhận tài sản mà phải xử lý tài sản thì chủ thể có quyền bề mặt phải thanh toán chi phí xử lý tài sản.

Phần thứ ba

NGHĨA VỤ VÀ HỢP ĐỒNG

Chương XV

QUY ĐỊNH CHUNG

Mục 1. CĂN CỨ PHÁT SINH VÀ ĐỐI TƯỢNG CỦA NGHĨA VỤ

Điều 274. Nghĩa vụ

Nghĩa vụ là việc mà theo đó, một hoặc nhiều chủ thể (sau đây gọi chung là bên có nghĩa vụ) phải chuyển giao vật, chuyển giao quyền, trả tiền hoặc giấy tờ có giá, thực hiện công việc hoặc không được thực hiện công việc nhất định vì lợi ích của một hoặc nhiều chủ thể khác (sau đây gọi chung là bên có quyền).

Điều 275. Căn cứ phát sinh nghĩa vụ

Nghĩa vụ phát sinh từ căn cứ sau đây:

1. Hợp đồng.

2. Hành vi pháp lý đơn phương.

3. Thực hiện công việc không có ủy quyền.

4. Chiếm hữu, sử dụng tài sản hoặc được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật.

5. Gây thiệt hại do hành vi trái pháp luật.

6. Căn cứ khác do pháp luật quy định.

Điều 276. Đối tượng của nghĩa vụ

1. Đối tượng của nghĩa vụ là tài sản, công việc phải thực hiện hoặc không được thực hiện.

2. Đối tượng của nghĩa vụ phải được xác định.

Mục 2. THỰC HIỆN NGHĨA VỤ

Điều 277. Địa điểm thực hiện nghĩa vụ

1. Địa điểm thực hiện nghĩa vụ do các bên thỏa thuận.

2. Trường hợp không có thỏa thuận thì địa điểm thực hiện nghĩa vụ được xác định như sau:

a) Nơi có bất động sản, nếu đối tượng của nghĩa vụ là bất động sản;

b) Nơi cư trú hoặc trụ sở của bên có quyền, nếu đối tượng của nghĩa vụ không phải là bất động sản.

Khi bên có quyền thay đổi nơi cư trú hoặc trụ sở thì phải báo cho bên có nghĩa vụ và phải chịu chi phí tăng lên do việc thay đổi nơi cư trú hoặc trụ sở, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 278. Thời hạn thực hiện nghĩa vụ

1. Thời hạn thực hiện nghĩa vụ do các bên thỏa thuận, theo quy định của pháp luật hoặc theo quyết định của cơ quan có thẩm quyền.

2. Bên có nghĩa vụ phải thực hiện nghĩa vụ đúng thời hạn, trừ trường hợp Bộ luật này, luật khác có liên quan quy định khác.

Trường hợp bên có nghĩa vụ đã tự ý thực hiện nghĩa vụ trước thời hạn và bên có quyền đã chấp nhận việc thực hiện nghĩa vụ thì nghĩa vụ được coi là đã hoàn thành đúng thời hạn.

3. Trường hợp không xác định được thời hạn thực hiện nghĩa vụ theo quy định tại khoản 1 Điều này thì mỗi bên có thể thực hiện nghĩa vụ hoặc yêu cầu thực hiện nghĩa vụ vào bất cứ lúc nào nhưng phải thông báo cho bên kia biết trước một thời gian hợp lý.

Điều 279. Thực hiện nghĩa vụ giao vật

1. Bên có nghĩa vụ giao vật phải bảo quản, giữ gìn vật cho đến khi giao.

2. Khi vật phải giao là vật đặc định thì bên có nghĩa vụ phải giao đúng vật đó và đúng tình trạng như đã cam kết; nếu là vật cùng loại thì phải giao đúng số lượng và chất lượng như đã thỏa thuận, nếu không có thỏa thuận về chất lượng thì phải giao vật đó với chất lượng trung bình; nếu là vật đồng bộ thì phải giao đồng bộ.

3. Bên có nghĩa vụ phải chịu mọi chi phí về việc giao vật, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 280. Thực hiện nghĩa vụ trả tiền

1. Nghĩa vụ trả tiền phải được thực hiện đầy đủ, đúng thời hạn, đúng địa điểm và phương thức đã thỏa thuận.

2. Nghĩa vụ trả tiền bao gồm cả tiền lãi trên nợ gốc, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 281. Nghĩa vụ phải thực hiện hoặc không được thực hiện một công việc

1. Nghĩa vụ phải thực hiện một công việc là nghĩa vụ mà theo đó bên có nghĩa vụ phải thực hiện đúng công việc đó.

2. Nghĩa vụ không được thực hiện một công việc là nghĩa vụ mà theo đó bên có nghĩa vụ không được thực hiện công việc đó.

Điều 282. Thực hiện nghĩa vụ theo định kỳ

Nghĩa vụ được thực hiện theo định kỳ theo thỏa thuận, theo quy định của pháp luật hoặc quyết định của cơ quan có thẩm quyền.

Việc chậm thực hiện nghĩa vụ theo từng kỳ cũng bị coi là chậm thực hiện nghĩa vụ.

Điều 283. Thực hiện nghĩa vụ thông qua người thứ ba

Khi được bên có quyền đồng ý, bên có nghĩa vụ có thể ủy quyền cho người thứ ba thay mình thực hiện nghĩa vụ nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm với bên có quyền, nếu người thứ ba không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

Điều 284. Thực hiện nghĩa vụ có điều kiện

1. Trường hợp các bên có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định về điều kiện thực hiện nghĩa vụ thì khi điều kiện phát sinh, bên có nghĩa vụ phải thực hiện.

2. Trường hợp điều kiện không xảy ra hoặc xảy ra do có sự tác động của một bên thì áp dụng quy định tại khoản 2 Điều 120 của Bộ luật này.

Điều 285. Thực hiện nghĩa vụ có đối tượng tùy ý lựa chọn

1. Nghĩa vụ có đối tượng tùy ý lựa chọn là nghĩa vụ mà đối tượng là một trong nhiều tài sản hoặc công việc khác nhau và bên có nghĩa vụ có thể tùy ý lựa chọn, trừ trường hợp có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định dành quyền lựa chọn cho bên có quyền.

2. Bên có nghĩa vụ phải thông báo cho bên có quyền biết về việc tài sản hoặc công việc được lựa chọn để thực hiện nghĩa vụ. Trường hợp bên có quyền đã xác định thời hạn thực hiện nghĩa vụ được lựa chọn thì bên có nghĩa vụ phải hoàn thành đúng thời hạn.

3. Trường hợp chỉ còn một tài sản hoặc một công việc thì bên có nghĩa vụ phải giao tài sản đó hoặc thực hiện công việc đó.

Điều 286. Thực hiện nghĩa vụ thay thế được

Nghĩa vụ thay thế được là nghĩa vụ mà bên có nghĩa vụ không thực hiện được nghĩa vụ ban đầu thì có thể thực hiện một nghĩa vụ khác đã được bên có quyền chấp nhận để thay thế nghĩa vụ đó.

Điều 287. Thực hiện nghĩa vụ riêng rẽ

Khi nhiều người cùng thực hiện một nghĩa vụ, nhưng mỗi người có một phần nghĩa vụ nhất định và riêng rẽ thì mỗi người chỉ phải thực hiện phần nghĩa vụ của mình.

Điều 288. Thực hiện nghĩa vụ liên đới

1. Nghĩa vụ liên đới là nghĩa vụ do nhiều người cùng phải thực hiện và bên có quyền có thể yêu cầu bất cứ ai trong số những người có nghĩa vụ phải thực hiện toàn bộ nghĩa vụ.

2. Trường hợp một người đã thực hiện toàn bộ nghĩa vụ thì có quyền yêu cầu những người có nghĩa vụ liên đới khác phải thực hiện phần nghĩa vụ liên đới của họ đối với mình.

3. Trường hợp bên có quyền đã chỉ định một trong số những người có nghĩa vụ liên đới thực hiện toàn bộ nghĩa vụ, nhưng sau đó lại miễn cho người đó thì những người còn lại cũng được miễn thực hiện nghĩa vụ.

4. Trường hợp bên có quyền chỉ miễn việc thực hiện nghĩa vụ cho một trong số những người có nghĩa vụ liên đới không phải thực hiện phần nghĩa vụ của mình thì những người còn lại vẫn phải liên đới thực hiện phần nghĩa vụ của họ.

Điều 289. Thực hiện nghĩa vụ đối với nhiều người có quyền liên đới

1. Nghĩa vụ đối với nhiều người có quyền liên đới là nghĩa vụ mà theo đó mỗi người trong số những người có quyền đều có thể yêu cầu bên có nghĩa vụ thực hiện toàn bộ nghĩa vụ.

2. Bên có nghĩa vụ có thể thực hiện nghĩa vụ của mình đối với bất cứ ai trong số những người có quyền liên đới.

3. Trường hợp một trong số những người có quyền liên đới miễn cho bên có nghĩa vụ không phải thực hiện phần nghĩa vụ đối với mình thì bên có nghĩa vụ vẫn phải thực hiện phần nghĩa vụ còn lại đối với những người có quyền liên đới khác.

Điều 290. Thực hiện nghĩa vụ phân chia được theo phần

1. Nghĩa vụ phân chia được theo phần là nghĩa vụ mà đối tượng của nghĩa vụ có thể chia thành nhiều phần để thực hiện.

2. Bên có nghĩa vụ có thể thực hiện từng phần nghĩa vụ, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 291. Thực hiện nghĩa vụ không phân chia được theo phần

1. Nghĩa vụ không phân chia được theo phần là nghĩa vụ mà đối tượng của nghĩa vụ phải được thực hiện cùng một lúc.

2. Trường hợp nhiều người cùng phải thực hiện một nghĩa vụ không phân chia được theo phần thì họ phải thực hiện nghĩa vụ cùng một lúc.

Mục 3. BẢO ĐẢM THỰC HIỆN NGHĨA VỤ

Tiểu mục 1. QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 292. Biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ

Các biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ bao gồm:

1. Cầm cố tài sản.

2. Thế chấp tài sản.

3. Đặt cọc.

4. Ký cược.

5. Ký quỹ.

6. Bảo lưu quyền sở hữu.

7. Bảo lãnh.

8. Tín chấp.

9. Cầm giữ tài sản.

Điều 293. Phạm vi nghĩa vụ được bảo đảm

1. Nghĩa vụ có thể được bảo đảm một phần hoặc toàn bộ theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật; nếu không có thỏa thuận và pháp luật không quy định phạm vi bảo đảm thì nghĩa vụ coi như được bảo đảm toàn bộ, kể cả nghĩa vụ trả lãi, tiền phạt và bồi thường thiệt hại.

2. Nghĩa vụ được bảo đảm có thể là nghĩa vụ hiện tại, nghĩa vụ trong tương lai hoặc nghĩa vụ có điều kiện.

3. Trường hợp bảo đảm nghĩa vụ trong tương lai thì nghĩa vụ được hình thành trong thời hạn bảo đảm là nghĩa vụ được bảo đảm, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 294. Bảo đảm thực hiện nghĩa vụ trong tương lai

1. Trường hợp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ trong tương lai, các bên có quyền thỏa thuận cụ thể về phạm vi nghĩa vụ được bảo đảm và thời hạn thực hiện nghĩa vụ được bảo đảm, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

2. Khi nghĩa vụ trong tương lai được hình thành, các bên không phải xác lập lại biện pháp bảo đảm đối với nghĩa vụ đó.

Điều 295. Tài sản bảo đảm

1. Tài sản bảo đảm phải thuộc quyền sở hữu của bên bảo đảm, trừ trường hợp cầm giữ tài sản, bảo lưu quyền sở hữu.

2. Tài sản bảo đảm có thể được mô tả chung, nhưng phải xác định được.

3. Tài sản bảo đảm có thể là tài sản hiện có hoặc tài sản hình thành trong tương lai.

4. Giá trị của tài sản bảo đảm có thể lớn hơn, bằng hoặc nhỏ hơn giá trị nghĩa vụ được bảo đảm.

Điều 296. Một tài sản dùng để bảo đảm thực hiện nhiều nghĩa vụ

1. Một tài sản có thể được dùng để bảo đảm thực hiện nhiều nghĩa vụ, nếu có giá trị tại thời điểm xác lập giao dịch bảo đảm lớn hơn tổng giá trị các nghĩa vụ được bảo đảm, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

2. Trường hợp một tài sản được bảo đảm thực hiện nhiều nghĩa vụ thì bên bảo đảm phải thông báo cho bên nhận bảo đảm sau biết về việc tài sản bảo đảm đang được dùng để bảo đảm thực hiện nghĩa vụ khác. Mỗi lần bảo đảm phải được lập thành văn bản.

3. Trường hợp phải xử lý tài sản để thực hiện một nghĩa vụ đến hạn thì các nghĩa vụ khác tuy chưa đến hạn đều được coi là đến hạn và tất cả các bên cùng nhận bảo đảm đều được tham gia xử lý tài sản. Bên nhận bảo đảm đã thông báo về việc xử lý tài sản có trách nhiệm xử lý tài sản, nếu các bên cùng nhận bảo đảm không có thỏa thuận khác.

Trường hợp các bên muốn tiếp tục thực hiện các nghĩa vụ chưa đến hạn thì có thể thỏa thuận về việc bên bảo đảm dùng tài sản khác để bảo đảm việc thực hiện các nghĩa vụ chưa đến hạn.

Điều 297. Hiệu lực đối kháng với người thứ ba

1. Biện pháp bảo đảm phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba từ khi đăng ký biện pháp bảo đảm hoặc bên nhận bảo đảm nắm giữ hoặc chiếm giữ tài sản bảo đảm.

2. Khi biện pháp bảo đảm phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba thì bên nhận bảo đảm được quyền truy đòi tài sản bảo đảm và được quyền thanh toán theo quy định tại Điều 308 của Bộ luật này và luật khác có liên quan.

Điều 298. Đăng ký biện pháp bảo đảm

1. Biện pháp bảo đảm được đăng ký theo thỏa thuận hoặc theo quy định của luật.

Việc đăng ký là điều kiện để giao dịch bảo đảm có hiệu lực chỉ trong trường hợp luật có quy định.

2. Trường hợp được đăng ký thì biện pháp bảo đảm phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm đăng ký.

3. Việc đăng ký biện pháp bảo đảm được thực hiện theo quy định của pháp luật về đăng ký biện pháp bảo đảm.

Điều 299. Các trường hợp xử lý tài sản bảo đảm

1. Đến hạn thực hiện nghĩa vụ được bảo đảm mà bên có nghĩa vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

2. Bên có nghĩa vụ phải thực hiện nghĩa vụ được bảo đảm trước thời hạn do vi phạm nghĩa vụ theo thỏa thuận hoặc theo quy định của luật.

3. Trường hợp khác do các bên thỏa thuận hoặc luật có quy định.

Điều 300. Thông báo về việc xử lý tài sản bảo đảm

1. Trước khi xử lý tài sản bảo đảm, bên nhận bảo đảm phải thông báo bằng văn bản trong một thời hạn hợp lý về việc xử lý tài sản bảo đảm cho bên bảo đảm và các bên cùng nhận bảo đảm khác.

Đối với tài sản bảo đảm có nguy cơ bị hư hỏng dẫn đến bị giảm sút giá trị hoặc mất toàn bộ giá trị thì bên nhận bảo đảm có quyền xử lý ngay, đồng thời phải thông báo cho bên bảo đảm và các bên nhận bảo đảm khác về việc xử lý tài sản đó.

2. Trường hợp bên nhận bảo đảm không thông báo về việc xử lý tài sản bảo đảm theo quy định tại khoản 1 Điều này mà gây thiệt hại thì phải bồi thường cho bên bảo đảm, các bên cùng nhận bảo đảm khác.

Điều 301. Giao tài sản bảo đảm để xử lý

Người đang giữ tài sản bảo đảm có nghĩa vụ giao tài sản bảo đảm cho bên nhận bảo đảm để xử lý khi thuộc một trong các trường hợp quy định tại Điều 299 của Bộ luật này.

Trường hợp người đang giữ tài sản không giao tài sản thì bên nhận bảo đảm có quyền yêu cầu Tòa án giải quyết, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

Điều 302. Quyền nhận lại tài sản bảo đảm

Trước thời điểm xử lý tài sản bảo đảm mà bên bảo đảm thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của mình đối với bên nhận bảo đảm và thanh toán chi phí phát sinh do việc chậm thực hiện nghĩa vụ thì có quyền nhận lại tài sản đó, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 303. Phương thức xử lý tài sản cầm cố, thế chấp

1. Bên bảo đảm và bên nhận bảo đảm có quyền thỏa thuận một trong các phương thức xử lý tài sản cầm cố, thế chấp sau đây:

a) Bán đấu giá tài sản;

b) Bên nhận bảo đảm tự bán tài sản;

c) Bên nhận bảo đảm nhận chính tài sản để thay thế cho việc thực hiện nghĩa vụ của bên bảo đảm;

d) Phương thức khác.

2. Trường hợp không có thỏa thuận về phương thức xử lý tài sản bảo đảm theo quy định tại khoản 1 Điều này thì tài sản được bán đấu giá, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 304. Bán tài sản cầm cố, thế chấp

1. Việc bán đấu giá tài sản cầm cố, thế chấp được thực hiện theo quy định của pháp luật về bán đấu giá tài sản.

2. Việc tự bán tài sản cầm cố, thế chấp của bên nhận bảo đảm được thực hiện theo quy định về bán tài sản trong Bộ luật này và quy định sau đây:

a) Việc thanh toán số tiền có được từ việc xử lý tài sản được thực hiện theo quy định tại Điều 307 của Bộ luật này;

b) Sau khi có kết quả bán tài sản thì chủ sở hữu tài sản và bên có quyền xử lý tài sản phải thực hiện các thủ tục theo quy định của pháp luật để chuyển quyền sở hữu tài sản cho bên mua tài sản.

Điều 305. Nhận chính tài sản bảo đảm để thay thế cho việc thực hiện nghĩa vụ của bên bảo đảm

1. Bên nhận bảo đảm được quyền nhận chính tài sản bảo đảm để thay thế cho việc thực hiện nghĩa vụ của bên bảo đảm nếu có thỏa thuận khi xác lập giao dịch bảo đảm.

2. Trường hợp không có thỏa thuận theo quy định tại khoản 1 Điều này thì bên nhận bảo đảm chỉ được nhận chính tài sản bảo đảm để thay thế cho việc thực hiện nghĩa vụ khi bên bảo đảm đồng ý bằng văn bản.

3. Trường hợp giá trị của tài sản bảo đảm lớn hơn giá trị của nghĩa vụ được bảo đảm thì bên nhận bảo đảm phải thanh toán số tiền chênh lệch đó cho bên bảo đảm; trường hợp giá trị tài sản bảo đảm nhỏ hơn giá trị của nghĩa vụ được bảo đảm thì phần nghĩa vụ chưa được thanh toán trở thành nghĩa vụ không có bảo đảm.

4. Bên bảo đảm có nghĩa vụ thực hiện các thủ tục chuyển quyền sở hữu tài sản cho bên nhận bảo đảm theo quy định của pháp luật.

Điều 306. Định giá tài sản bảo đảm

1. Bên bảo đảm và bên nhận bảo đảm có quyền thỏa thuận về giá tài sản bảo đảm hoặc định giá thông qua tổ chức định giá tài sản khi xử lý tài sản bảo đảm.

Trường hợp không có thỏa thuận thì tài sản được định giá thông qua tổ chức định giá tài sản.

2. Việc định giá tài sản bảo đảm phải bảo đảm khách quan, phù hợp với giá thị trường.

3. Tổ chức định giá phải bồi thường thiệt hại nếu có hành vi trái pháp luật mà gây thiệt hại cho bên bảo đảm, bên nhận bảo đảm trong quá trình định giá tài sản bảo đảm.

Điều 307. Thanh toán số tiền có được từ việc xử lý tài sản cầm cố, thế chấp

1. Số tiền có được từ việc xử lý tài sản cầm cố, thế chấp sau khi thanh toán chi phí bảo quản, thu giữ và xử lý tài sản cầm cố, thế chấp được thanh toán theo thứ tự ưu tiên quy định tại Điều 308 của Bộ luật này.

2. Trường hợp số tiền có được từ việc xử lý tài sản cầm cố, thế chấp sau khi thanh toán chi phí bảo quản, thu giữ và xử lý tài sản cầm cố, thế chấp lớn hơn giá trị nghĩa vụ được bảo đảm thì số tiền chênh lệch phải được trả cho bên bảo đảm.

3. Trường hợp số tiền có được từ việc xử lý tài sản cầm cố, thế chấp sau khi thanh toán chi phí bảo quản, thu giữ và xử lý tài sản cầm cố, thế chấp nhỏ hơn giá trị nghĩa vụ được bảo đảm thì phần nghĩa vụ chưa được thanh toán được xác định là nghĩa vụ không có bảo đảm, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận bổ sung tài sản bảo đảm. Bên nhận bảo đảm có quyền yêu cầu bên có nghĩa vụ được bảo đảm phải thực hiện phần nghĩa vụ chưa được thanh toán.

Điều 308. Thứ tự ưu tiên thanh toán giữa các bên cùng nhận tài sản bảo đảm

1. Khi một tài sản được dùng để bảo đảm thực hiện nhiều nghĩa vụ thì thứ tự ưu tiên thanh toán giữa các bên cùng nhận bảo đảm được xác định như sau:

a) Trường hợp các biện pháp bảo đảm đều phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba thì thứ tự thanh toán được xác định theo thứ tự xác lập hiệu lực đối kháng;

b) Trường hợp có biện pháp bảo đảm phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba và có biện pháp bảo đảm không phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba thì nghĩa vụ có biện pháp bảo đảm có hiệu lực đối kháng với người thứ ba được thanh toán trước;

c) Trường hợp các biện pháp bảo đảm đều không phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba thì thứ tự thanh toán được xác định theo thứ tự xác lập biện pháp bảo đảm.

2. Thứ tự ưu tiên thanh toán quy định tại khoản 1 Điều này có thể thay đổi, nếu các bên cùng nhận bảo đảm có thỏa thuận thay đổi thứ tự ưu tiên thanh toán cho nhau. Bên thế quyền ưu tiên thanh toán chỉ được ưu tiên thanh toán trong phạm vi bảo đảm của bên mà mình thế quyền.

Tiểu mục 2. CẦM CỐ TÀI SẢN

Điều 309. Cầm cố tài sản

Cầm cố tài sản là việc một bên (sau đây gọi là bên cầm cố) giao tài sản thuộc quyền sở hữu của mình cho bên kia (sau đây gọi là bên nhận cầm cố) để bảo đảm thực hiện nghĩa vụ.

Điều 310. Hiệu lực của cầm cố tài sản

1. Hợp đồng cầm cố tài sản có hiệu lực từ thời điểm giao kết, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

2. Cầm cố tài sản có hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm bên nhận cầm cố nắm giữ tài sản cầm cố.

Trường hợp bất động sản là đối tượng của cầm cố theo quy định của luật thì việc cầm cố bất động sản có hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm đăng ký.

Điều 311. Nghĩa vụ của bên cầm cố

1. Giao tài sản cầm cố cho bên nhận cầm cố theo đúng thỏa thuận.

2. Báo cho bên nhận cầm cố về quyền của người thứ ba đối với tài sản cầm cố, nếu có; trường hợp không thông báo thì bên nhận cầm cố có quyền hủy hợp đồng cầm cố tài sản và yêu cầu bồi thường thiệt hại hoặc duy trì hợp đồng và chấp nhận quyền của người thứ ba đối với tài sản cầm cố.

3. Thanh toán cho bên nhận cầm cố chi phí hợp lý để bảo quản tài sản cầm cố, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 312. Quyền của bên cầm cố

1. Yêu cầu bên nhận cầm cố chấm dứt việc sử dụng tài sản cầm cố trong trường hợp quy định tại khoản 3 Điều 314 của Bộ luật này nếu do sử dụng mà tài sản cầm cố có nguy cơ bị mất giá trị hoặc giảm sút giá trị.

2. Yêu cầu bên nhận cầm cố trả lại tài sản cầm cố và giấy tờ liên quan, nếu có khi nghĩa vụ được bảo đảm bằng cầm cố chấm dứt.

3. Yêu cầu bên nhận cầm cố bồi thường thiệt hại xảy ra đối với tài sản cầm cố.

4. Được bán, thay thế, trao đổi, tặng cho tài sản cầm cố nếu được bên nhận cầm cố đồng ý hoặc theo quy định của luật.

Điều 313. Nghĩa vụ của bên nhận cầm cố

1. Bảo quản, giữ gìn tài sản cầm cố; nếu làm mất, thất lạc hoặc hư hỏng tài sản cầm cố thì phải bồi thường thiệt hại cho bên cầm cố.

2. Không được bán, trao đổi, tặng cho, sử dụng tài sản cầm cố để bảo đảm thực hiện nghĩa vụ khác.

3. Không được cho thuê, cho mượn, khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản cầm cố, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

4. Trả lại tài sản cầm cố và giấy tờ liên quan, nếu có khi nghĩa vụ được bảo đảm bằng cầm cố chấm dứt hoặc được thay thế bằng biện pháp bảo đảm khác.

Điều 314. Quyền của bên nhận cầm cố

1. Yêu cầu người đang chiếm hữu, sử dụng trái pháp luật tài sản cầm cố trả lại tài sản đó.

2. Xử lý tài sản cầm cố theo phương thức đã thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

3. Được cho thuê, cho mượn, khai thác công dụng tài sản cầm cố và hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản cầm cố, nếu có thỏa thuận.

4. Được thanh toán chi phí hợp lý bảo quản tài sản cầm cố khi trả lại tài sản cho bên cầm cố.

Điều 315. Chấm dứt cầm cố tài sản

Cầm cố tài sản chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ được bảo đảm bằng cầm cố chấm dứt.

2. Việc cầm cố tài sản được hủy bỏ hoặc được thay thế bằng biện pháp bảo đảm khác.

3. Tài sản cầm cố đã được xử lý.

4. Theo thỏa thuận của các bên.

Điều 316. Trả lại tài sản cầm cố

Khi việc cầm cố tài sản chấm dứt theo quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều 315 của Bộ luật này hoặc theo thỏa thuận của các bên thì tài sản cầm cố, giấy tờ liên quan đến tài sản cầm cố được trả lại cho bên cầm cố. Hoa lợi, lợi tức thu được từ tài sản cầm cố cũng được trả lại cho bên cầm cố, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Tiểu mục 3. THẾ CHẤP TÀI SẢN

Điều 317. Thế chấp tài sản

1. Thế chấp tài sản là việc một bên (sau đây gọi là bên thế chấp) dùng tài sản thuộc sở hữu của mình để bảo đảm thực hiện nghĩa vụ và không giao tài sản cho bên kia (sau đây gọi là bên nhận thế chấp).

2. Tài sản thế chấp do bên thế chấp giữ. Các bên có thể thỏa thuận giao cho người thứ ba giữ tài sản thế chấp.

Điều 318. Tài sản thế chấp

1. Trường hợp thế chấp toàn bộ bất động sản, động sản có vật phụ thì vật phụ của bất động sản, động sản đó cũng thuộc tài sản thế chấp, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp thế chấp một phần bất động sản, động sản có vật phụ thì vật phụ gắn với tài sản đó thuộc tài sản thế chấp, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

3. Trường hợp thế chấp quyền sử dụng đất mà tài sản gắn liền với đất thuộc quyền sở hữu của bên thế chấp thì tài sản gắn liền với đất cũng thuộc tài sản thế chấp, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

4. Trường hợp tài sản thế chấp được bảo hiểm thì bên nhận thế chấp phải thông báo cho tổ chức bảo hiểm biết về việc tài sản bảo hiểm đang được dùng để thế chấp. Tổ chức bảo hiểm chi trả tiền bảo hiểm trực tiếp cho bên nhận thế chấp khi xảy ra sự kiện bảo hiểm.

Trường hợp bên nhận thế chấp không thông báo cho tổ chức bảo hiểm biết về việc tài sản bảo hiểm đang được dùng để thế chấp thì tổ chức bảo hiểm chi trả tiền bảo hiểm theo hợp đồng bảo hiểm và bên thế chấp có nghĩa vụ thanh toán cho bên nhận thế chấp.

Điều 319. Hiệu lực của thế chấp tài sản

1. Hợp đồng thế chấp tài sản có hiệu lực từ thời điểm giao kết, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

2. Thế chấp tài sản phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm đăng ký.

Điều 320. Nghĩa vụ của bên thế chấp

1. Giao giấy tờ liên quan đến tài sản thế chấp trong trường hợp các bên có thỏa thuận, trừ trường hợp luật có quy định khác.

2. Bảo quản, giữ gìn tài sản thế chấp.

3. Áp dụng các biện pháp cần thiết để khắc phục, kể cả phải ngừng việc khai thác công dụng tài sản thế chấp nếu do việc khai thác đó mà tài sản thế chấp có nguy cơ mất giá trị hoặc giảm sút giá trị.

4. Khi tài sản thế chấp bị hư hỏng thì trong một thời gian hợp lý bên thế chấp phải sửa chữa hoặc thay thế bằng tài sản khác có giá trị tương đương, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

5. Cung cấp thông tin về thực trạng tài sản thế chấp cho bên nhận thế chấp.

6. Giao tài sản thế chấp cho bên nhận thế chấp để xử lý khi thuộc một trong các trường hợp xử lý tài sản bảo đảm quy định tại Điều 299 của Bộ luật này.

7. Thông báo cho bên nhận thế chấp về các quyền của người thứ ba đối với tài sản thế chấp, nếu có; trường hợp không thông báo thì bên nhận thế chấp có quyền hủy hợp đồng thế chấp tài sản và yêu cầu bồi thường thiệt hại hoặc duy trì hợp đồng và chấp nhận quyền của người thứ ba đối với tài sản thế chấp.

8. Không được bán, thay thế, trao đổi, tặng cho tài sản thế chấp, trừ trường hợp quy định tại khoản 4 và khoản 5 Điều 321 của Bộ luật này.

Điều 321. Quyền của bên thế chấp

1. Khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản thế chấp, trừ trường hợp hoa lợi, lợi tức cũng là tài sản thế chấp theo thỏa thuận.

2. Đầu tư để làm tăng giá trị của tài sản thế chấp.

3. Nhận lại tài sản thế chấp do người thứ ba giữ và giấy tờ liên quan đến tài sản thế chấp do bên nhận thế chấp giữ khi nghĩa vụ được bảo đảm bằng thế chấp chấm dứt hoặc được thay thế bằng biện pháp bảo đảm khác.

4. Được bán, thay thế, trao đổi tài sản thế chấp, nếu tài sản đó là hàng hóa luân chuyển trong quá trình sản xuất, kinh doanh. Trong trường hợp này, quyền yêu cầu bên mua thanh toán tiền, số tiền thu được, tài sản hình thành từ số tiền thu được, tài sản được thay thế hoặc được trao đổi trở thành tài sản thế chấp.

Trường hợp tài sản thế chấp là kho hàng thì bên thế chấp được quyền thay thế hàng hóa trong kho, nhưng phải bảo đảm giá trị của hàng hóa trong kho đúng như thỏa thuận.

5. Được bán, trao đổi, tặng cho tài sản thế chấp không phải là hàng hóa luân chuyển trong quá trình sản xuất, kinh doanh, nếu được bên nhận thế chấp đồng ý hoặc theo quy định của luật.

6. Được cho thuê, cho mượn tài sản thế chấp nhưng phải thông báo cho bên thuê, bên mượn biết về việc tài sản cho thuê, cho mượn đang được dùng để thế chấp và phải thông báo cho bên nhận thế chấp biết.

Điều 322. Nghĩa vụ của bên nhận thế chấp

1. Trả các giấy tờ cho bên thế chấp sau khi chấm dứt thế chấp đối với trường hợp các bên thỏa thuận bên nhận thế chấp giữ giấy tờ liên quan đến tài sản thế chấp.

2. Thực hiện thủ tục xử lý tài sản thế chấp theo đúng quy định của pháp luật.

Điều 323. Quyền của bên nhận thế chấp

1. Xem xét, kiểm tra trực tiếp tài sản thế chấp, nhưng không được cản trở hoặc gây khó khăn cho việc hình thành, sử dụng, khai thác tài sản thế chấp.

2. Yêu cầu bên thế chấp phải cung cấp thông tin về thực trạng tài sản thế chấp.

3. Yêu cầu bên thế chấp áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo toàn tài sản, giá trị tài sản trong trường hợp có nguy cơ làm mất giá trị hoặc giảm sút giá trị của tài sản do việc khai thác, sử dụng.

4. Thực hiện việc đăng ký thế chấp theo quy định của pháp luật.

5. Yêu cầu bên thế chấp hoặc người thứ ba giữ tài sản thế chấp giao tài sản đó cho mình để xử lý khi bên thế chấp không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

6. Giữ giấy tờ liên quan đến tài sản thế chấp trong trường hợp các bên có thỏa thuận, trừ trường hợp luật có quy định khác.

7. Xử lý tài sản thế chấp khi thuộc trường hợp quy định tại Điều 299 của Bộ luật này.

Điều 324. Quyền và nghĩa vụ của người thứ ba giữ tài sản thế chấp

1. Người thứ ba giữ tài sản thế chấp có các quyền sau đây:

a) Được khai thác công dụng tài sản thế chấp, nếu có thỏa thuận;

b) Được trả thù lao và chi phí bảo quản, giữ gìn tài sản thế chấp, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Người thứ ba giữ tài sản thế chấp có các nghĩa vụ sau đây:

a) Bảo quản, giữ gìn tài sản thế chấp; nếu làm mất tài sản thế chấp, làm mất giá trị hoặc giảm sút giá trị của tài sản thế chấp thì phải bồi thường;

b) Không được tiếp tục khai thác công dụng tài sản thế chấp nếu việc tiếp tục khai thác có nguy cơ làm mất giá trị hoặc giảm sút giá trị của tài sản thế chấp;

c) Giao lại tài sản thế chấp cho bên nhận thế chấp hoặc bên thế chấp theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

Điều 325. Thế chấp quyền sử dụng đất mà không thế chấp tài sản gắn liền với đất

1. Trường hợp thế chấp quyền sử dụng đất mà không thế chấp tài sản gắn liền với đất và người sử dụng đất đồng thời là chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất thì tài sản được xử lý bao gồm cả tài sản gắn liền với đất, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp thế chấp quyền sử dụng đất mà người sử dụng đất không đồng thời là chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất thì khi xử lý quyền sử dụng đất, chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất được tiếp tục sử dụng đất trong phạm vi quyền, nghĩa vụ của mình; quyền và nghĩa vụ của bên thế chấp trong mối quan hệ với chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất được chuyển giao cho người nhận chuyển quyền sử dụng đất, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 326. Thế chấp tài sản gắn liền với đất mà không thế chấp quyền sử dụng đất

1. Trường hợp chỉ thế chấp tài sản gắn liền với đất mà không thế chấp quyền sử dụng đất và chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất đồng thời là người sử dụng đất thì tài sản được xử lý bao gồm cả quyền sử dụng đất, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp chỉ thế chấp tài sản gắn liền với đất mà không thế chấp quyền sử dụng đất và chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất không đồng thời là người sử dụng đất thì khi xử lý tài sản gắn liền với đất, người nhận chuyển quyền sở hữu tài sản gắn liền với đất được tiếp tục sử dụng đất trong phạm vi quyền, nghĩa vụ của chủ sở hữu tài sản gắn liền với đất được chuyển giao, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 327. Chấm dứt thế chấp tài sản

Thế chấp tài sản chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ được bảo đảm bằng thế chấp chấm dứt.

2. Việc thế chấp tài sản được hủy bỏ hoặc được thay thế bằng biện pháp bảo đảm khác.

3. Tài sản thế chấp đã được xử lý.

4. Theo thỏa thuận của các bên.

Tiểu mục 4. ĐẶT CỌC, KÝ CƯỢC, KÝ QUỸ

Điều 328. Đặt cọc

1. Đặt cọc là việc một bên (sau đây gọi là bên đặt cọc) giao cho bên kia (sau đây gọi là bên nhận đặt cọc) một khoản tiền hoặc kim khí quý, đá quý hoặc vật có giá trị khác (sau đây gọi chung là tài sản đặt cọc) trong một thời hạn để bảo đảm giao kết hoặc thực hiện hợp đồng.

2. Trường hợp hợp đồng được giao kết, thực hiện thì tài sản đặt cọc được trả lại cho bên đặt cọc hoặc được trừ để thực hiện nghĩa vụ trả tiền; nếu bên đặt cọc từ chối việc giao kết, thực hiện hợp đồng thì tài sản đặt cọc thuộc về bên nhận đặt cọc; nếu bên nhận đặt cọc từ chối việc giao kết, thực hiện hợp đồng thì phải trả cho bên đặt cọc tài sản đặt cọc và một khoản tiền tương đương giá trị tài sản đặt cọc, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 329. Ký cược

1. Ký cược là việc bên thuê tài sản là động sản giao cho bên cho thuê một khoản tiền hoặc kim khí quý, đá quý hoặc vật có giá trị khác (sau đây gọi chung là tài sản ký cược) trong một thời hạn để bảo đảm việc trả lại tài sản thuê.

2. Trường hợp tài sản thuê được trả lại thì bên thuê được nhận lại tài sản ký cược sau khi trả tiền thuê; nếu bên thuê không trả lại tài sản thuê thì bên cho thuê có quyền đòi lại tài sản thuê; nếu tài sản thuê không còn để trả lại thì tài sản ký cược thuộc về bên cho thuê.

Điều 330. Ký quỹ

1. Ký quỹ là việc bên có nghĩa vụ gửi một khoản tiền hoặc kim khí quý, đá quý hoặc giấy tờ có giá vào tài khoản phong tỏa tại một tổ chức tín dụng để bảo đảm việc thực hiện nghĩa vụ.

2. Trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ thì bên có quyền được tổ chức tín dụng nơi ký quỹ thanh toán, bồi thường thiệt hại do bên có nghĩa vụ gây ra, sau khi trừ chi phí dịch vụ.

3. Thủ tục gửi và thanh toán thực hiện theo quy định của pháp luật.

Tiểu mục 5. BẢO LƯU QUYỀN SỞ HỮU

Điều 331. Bảo lưu quyền sở hữu

1. Trong hợp đồng mua bán, quyền sở hữu tài sản có thể được bên bán bảo lưu cho đến khi nghĩa vụ thanh toán được thực hiện đầy đủ.

2. Bảo lưu quyền sở hữu phải được lập thành văn bản riêng hoặc được ghi trong hợp đồng mua bán.

3. Bảo lưu quyền sở hữu phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm đăng ký.

Điều 332. Quyền đòi lại tài sản

Trường hợp bên mua không hoàn thành nghĩa vụ thanh toán cho bên bán theo thỏa thuận thì bên bán có quyền đòi lại tài sản. Bên bán hoàn trả cho bên mua số tiền bên mua đã thanh toán sau khi trừ giá trị hao mòn tài sản do sử dụng. Trường hợp bên mua làm mất, hư hỏng tài sản thì bên bán có quyền yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 333. Quyền và nghĩa vụ của bên mua tài sản

1. Sử dụng tài sản và hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản trong thời hạn bảo lưu quyền sở hữu có hiệu lực.

2. Chịu rủi ro về tài sản trong thời hạn bảo lưu quyền sở hữu, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 334. Chấm dứt bảo lưu quyền sở hữu

Bảo lưu quyền sở hữu chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ thanh toán cho bên bán được thực hiện xong.

2. Bên bán nhận lại tài sản bảo lưu quyền sở hữu.

3. Theo thỏa thuận của các bên.

Tiểu mục 6. BẢO LÃNH

Điều 335. Bảo lãnh

1. Bảo lãnh là việc người thứ ba (sau đây gọi là bên bảo lãnh) cam kết với bên có quyền (sau đây gọi là bên nhận bảo lãnh) sẽ thực hiện nghĩa vụ thay cho bên có nghĩa vụ (sau đây gọi là bên được bảo lãnh), nếu khi đến thời hạn thực hiện nghĩa vụ mà bên được bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

2. Các bên có thể thỏa thuận về việc bên bảo lãnh chỉ phải thực hiện nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh trong trường hợp bên được bảo lãnh không có khả năng thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh.

Điều 336. Phạm vi bảo lãnh

1. Bên bảo lãnh có thể cam kết bảo lãnh một phần hoặc toàn bộ nghĩa vụ cho bên được bảo lãnh.

2. Nghĩa vụ bảo lãnh bao gồm cả tiền lãi trên nợ gốc, tiền phạt, tiền bồi thường thiệt hại, lãi trên số tiền chậm trả, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

3. Các bên có thể thỏa thuận sử dụng biện pháp bảo đảm bằng tài sản để bảo đảm thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh.

4. Trường hợp nghĩa vụ được bảo lãnh là nghĩa vụ phát sinh trong tương lai thì phạm vi bảo lãnh không bao gồm nghĩa vụ phát sinh sau khi người bảo lãnh chết hoặc pháp nhân bảo lãnh chấm dứt tồn tại.

Điều 337. Thù lao

Bên bảo lãnh được hưởng thù lao nếu bên bảo lãnh và bên được bảo lãnh có thỏa thuận.

Điều 338. Nhiều người cùng bảo lãnh

Khi nhiều người cùng bảo lãnh một nghĩa vụ thì phải liên đới thực hiện việc bảo lãnh, trừ trường hợp có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định bảo lãnh theo các phần độc lập; bên có quyền có thể yêu cầu bất cứ ai trong số những người bảo lãnh liên đới phải thực hiện toàn bộ nghĩa vụ.

Khi một người trong số những người bảo lãnh liên đới đã thực hiện toàn bộ nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh thì có quyền yêu cầu những người bảo lãnh còn lại phải thực hiện phần nghĩa vụ của họ đối với mình.

Điều 339. Quan hệ giữa bên bảo lãnh và bên nhận bảo lãnh

1. Trường hợp bên được bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ của mình thì bên nhận bảo lãnh có quyền yêu cầu bên bảo lãnh phải thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận bên bảo lãnh chỉ phải thực hiện nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh trong trường hợp bên được bảo lãnh không có khả năng thực hiện nghĩa vụ.

2. Bên nhận bảo lãnh không được yêu cầu bên bảo lãnh thực hiện nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh khi nghĩa vụ chưa đến hạn.

3. Bên bảo lãnh không phải thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh trong trường hợp bên nhận bảo lãnh có thể bù trừ nghĩa vụ với bên được bảo lãnh.

Điều 340. Quyền yêu cầu của bên bảo lãnh

Bên bảo lãnh có quyền yêu cầu bên được bảo lãnh thực hiện nghĩa vụ đối với mình trong phạm vi nghĩa vụ bảo lãnh đã thực hiện, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 341. Miễn việc thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh

1. Trường hợp bên bảo lãnh phải thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh mà bên nhận bảo lãnh miễn việc thực hiện nghĩa vụ cho bên bảo lãnh thì bên được bảo lãnh không phải thực hiện nghĩa vụ đối với bên nhận bảo lãnh, trừ trường hợp có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định khác.

2. Trường hợp chỉ một trong số nhiều người cùng bảo lãnh liên đới được miễn việc thực hiện phần nghĩa vụ bảo lãnh của mình thì những người khác vẫn phải thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh của họ.

3. Trường hợp một trong số những người nhận bảo lãnh liên đới miễn cho bên bảo lãnh không phải thực hiện phần nghĩa vụ đối với mình thì bên bảo lãnh vẫn phải thực hiện phần nghĩa vụ còn lại đối với những người nhận bảo lãnh liên đới còn lại.

Điều 342. Trách nhiệm dân sự của bên bảo lãnh

1. Trường hợp bên được bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ thì bên bảo lãnh phải thực hiện nghĩa vụ đó.

2. Trường hợp bên bảo lãnh không thực hiện đúng nghĩa vụ bảo lãnh thì bên nhận bảo lãnh có quyền yêu cầu bên bảo lãnh thanh toán giá trị nghĩa vụ vi phạm và bồi thường thiệt hại.

Điều 343. Chấm dứt bảo lãnh

Bảo lãnh chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ được bảo lãnh chấm dứt.

2. Việc bảo lãnh được hủy bỏ hoặc được thay thế bằng biện pháp bảo đảm khác.

3. Bên bảo lãnh đã thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh.

4. Theo thỏa thuận của các bên.

Tiểu mục 7. TÍN CHẤP

Điều 344. Bảo đảm bằng tín chấp của tổ chức chính trị - xã hội

Tổ chức chính trị - xã hội ở cơ sở có thể bảo đảm bằng tín chấp cho cá nhân, hộ gia đình nghèo vay một khoản tiền tại tổ chức tín dụng để sản xuất, kinh doanh, tiêu dùng theo quy định của pháp luật.

Điều 345. Hình thức, nội dung tín chấp

Việc cho vay có bảo đảm bằng tín chấp phải được lập thành văn bản có xác nhận của tổ chức chính trị - xã hội bảo đảm bằng tín chấp về điều kiện, hoàn cảnh của bên vay vốn.

Thỏa thuận bảo đảm bằng tín chấp phải cụ thể về số tiền, mục đích, thời hạn vay, lãi suất, quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của người vay, tổ chức tín dụng cho vay và tổ chức chính trị - xã hội bảo đảm bằng tín chấp.

Tiểu mục 8. CẦM GIỮ TÀI SẢN

Điều 346. Cầm giữ tài sản

Cầm giữ tài sản là việc bên có quyền (sau đây gọi là bên cầm giữ) đang nắm giữ hợp pháp tài sản là đối tượng của hợp đồng song vụ được chiếm giữ tài sản trong trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

Điều 347. Xác lập cầm giữ tài sản

1. Cầm giữ tài sản phát sinh từ thời điểm đến hạn thực hiện nghĩa vụ mà bên có nghĩa vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ.

2. Cầm giữ tài sản phát sinh hiệu lực đối kháng với người thứ ba kể từ thời điểm bên cầm giữ chiếm giữ tài sản.

Điều 348. Quyền của bên cầm giữ

1. Yêu cầu bên có nghĩa vụ phải thực hiện đầy đủ nghĩa vụ phát sinh từ hợp đồng song vụ.

2. Yêu cầu bên có nghĩa vụ phải thanh toán chi phí cần thiết cho việc bảo quản, giữ gìn tài sản cầm giữ.

3. Được khai thác tài sản cầm giữ để thu hoa lợi, lợi tức nếu được bên có nghĩa vụ đồng ý.

Giá trị của việc khai thác tài sản cầm giữ được bù trừ vào giá trị nghĩa vụ của bên có nghĩa vụ.

Điều 349. Nghĩa vụ của bên cầm giữ

1. Giữ gìn, bảo quản tài sản cầm giữ.

2. Không được thay đổi tình trạng của tài sản cầm giữ.

3. Không được chuyển giao, sử dụng tài sản cầm giữ nếu không có sự đồng ý của bên có nghĩa vụ.

4. Giao lại tài sản cầm giữ khi nghĩa vụ đã được thực hiện.

5. Bồi thường thiệt hại nếu làm mất hoặc hư hỏng tài sản cầm giữ.

Điều 350. Chấm dứt cầm giữ

Cầm giữ tài sản chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Bên cầm giữ không còn chiếm giữ tài sản trên thực tế.

2. Các bên thỏa thuận sử dụng biện pháp bảo đảm khác để thay thế cho cầm giữ.

3. Nghĩa vụ đã được thực hiện xong.

4. Tài sản cầm giữ không còn.

5. Theo thỏa thuận của các bên.

Mục 4. TRÁCH NHIỆM DÂN SỰ

Điều 351. Trách nhiệm dân sự do vi phạm nghĩa vụ

1. Bên có nghĩa vụ mà vi phạm nghĩa vụ thì phải chịu trách nhiệm dân sự đối với bên có quyền.

Vi phạm nghĩa vụ là việc bên có nghĩa vụ không thực hiện nghĩa vụ đúng thời hạn, thực hiện không đầy đủ nghĩa vụ hoặc thực hiện không đúng nội dung của nghĩa vụ.

2. Trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện đúng nghĩa vụ do sự kiện bất khả kháng thì không phải chịu trách nhiệm dân sự, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

3. Bên có nghĩa vụ không phải chịu trách nhiệm dân sự nếu chứng minh được nghĩa vụ không thực hiện được là hoàn toàn do lỗi của bên có quyền.

Điều 352. Trách nhiệm tiếp tục thực hiện nghĩa vụ

Khi bên có nghĩa vụ thực hiện không đúng nghĩa vụ của mình thì bên có quyền được yêu cầu bên có nghĩa vụ tiếp tục thực hiện nghĩa vụ.

Điều 353. Chậm thực hiện nghĩa vụ

1. Chậm thực hiện nghĩa vụ là nghĩa vụ vẫn chưa được thực hiện hoặc chỉ được thực hiện một phần khi thời hạn thực hiện nghĩa vụ đã hết.

2. Bên chậm thực hiện nghĩa vụ phải thông báo ngay cho bên có quyền về việc không thực hiện nghĩa vụ đúng thời hạn.

Điều 354. Hoãn thực hiện nghĩa vụ

1. Khi không thể thực hiện được nghĩa vụ đúng thời hạn thì bên có nghĩa vụ phải thông báo ngay cho bên có quyền biết và đề nghị được hoãn việc thực hiện nghĩa vụ.

Trường hợp không thông báo cho bên có quyền thì bên có nghĩa vụ phải bồi thường thiệt hại phát sinh, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc do nguyên nhân khách quan không thể thông báo.

2. Bên có nghĩa vụ được hoãn việc thực hiện nghĩa vụ, nếu được bên có quyền đồng ý. Việc thực hiện nghĩa vụ khi được hoãn vẫn được coi là thực hiện đúng thời hạn.

Điều 355. Chậm tiếp nhận việc thực hiện nghĩa vụ

1. Chậm tiếp nhận việc thực hiện nghĩa vụ là khi đến thời hạn thực hiện nghĩa vụ mà bên có nghĩa vụ đã thực hiện nhưng bên có quyền không tiếp nhận việc thực hiện nghĩa vụ đó.

2. Trường hợp chậm tiếp nhận đối tượng của nghĩa vụ là tài sản thì bên có nghĩa vụ có thể gửi tài sản tại nơi nhận gửi giữ tài sản hoặc áp dụng biện pháp cần thiết khác để bảo quản tài sản và có quyền yêu cầu thanh toán chi phí hợp lý. Trường hợp tài sản được gửi giữ thì bên có nghĩa vụ phải thông báo ngay cho bên có quyền.

3. Đối với tài sản có nguy cơ bị hư hỏng thì bên có nghĩa vụ có quyền bán tài sản đó và phải thông báo ngay cho bên có quyền, trả cho bên có quyền khoản tiền thu được từ việc bán tài sản sau khi trừ chi phí hợp lý để bảo quản và bán tài sản đó.

Điều 356. Trách nhiệm do không thực hiện nghĩa vụ giao vật

1. Trường hợp nghĩa vụ giao vật đặc định không được thực hiện thì bên bị vi phạm có quyền yêu cầu bên vi phạm phải giao đúng vật đó; nếu vật không còn hoặc bị hư hỏng thì phải thanh toán giá trị của vật.

2. Trường hợp nghĩa vụ giao vật cùng loại không được thực hiện thì bên bị vi phạm có quyền yêu cầu bên vi phạm phải giao vật cùng loại khác; nếu không có vật cùng loại khác thay thế thì phải thanh toán giá trị của vật.

3. Trường hợp việc vi phạm nghĩa vụ quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này mà gây thiệt hại cho bên bị vi phạm thì bên vi phạm phải bồi thường thiệt hại.

Điều 357. Trách nhiệm do chậm thực hiện nghĩa vụ trả tiền

1. Trường hợp bên có nghĩa vụ chậm trả tiền thì bên đó phải trả lãi đối với số tiền chậm trả tương ứng với thời gian chậm trả.

2. Lãi suất phát sinh do chậm trả tiền được xác định theo thỏa thuận của các bên nhưng không được vượt quá mức lãi suất được quy định tại khoản 1 Điều 468 của Bộ luật này; nếu không có thỏa thuận thì thực hiện theo quy định tại khoản 2 Điều 468 của Bộ luật này.

Điều 358. Trách nhiệm do không thực hiện hoặc không được thực hiện một công việc

1. Trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện một công việc mà mình phải thực hiện thì bên có quyền có thể yêu cầu bên có nghĩa vụ tiếp tục thực hiện hoặc tự mình thực hiện hoặc giao người khác thực hiện công việc đó và yêu cầu bên có nghĩa vụ thanh toán chi phí hợp lý, bồi thường thiệt hại.

2. Khi bên có nghĩa vụ không được thực hiện một công việc mà lại thực hiện công việc đó thì bên có quyền được quyền yêu cầu bên có nghĩa vụ phải chấm dứt việc thực hiện, khôi phục tình trạng ban đầu và bồi thường thiệt hại.

Điều 359. Trách nhiệm do chậm tiếp nhận việc thực hiện nghĩa vụ

Bên có quyền chậm tiếp nhận việc thực hiện nghĩa vụ làm phát sinh thiệt hại cho bên có nghĩa vụ thì phải bồi thường thiệt hại cho bên đó và phải chịu mọi rủi ro, chi phí phát sinh kể từ thời điểm chậm tiếp nhận, trừ trường hợp luật có quy định khác.

Điều 360. Trách nhiệm bồi thường thiệt hại do vi phạm nghĩa vụ

Trường hợp có thiệt hại do vi phạm nghĩa vụ gây ra thì bên có nghĩa vụ phải bồi thường toàn bộ thiệt hại, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

Điều 361. Thiệt hại do vi phạm nghĩa vụ

1. Thiệt hại do vi phạm nghĩa vụ bao gồm thiệt hại về vật chất và thiệt hại về tinh thần.

2. Thiệt hại về vật chất là tổn thất vật chất thực tế xác định được, bao gồm tổn thất về tài sản, chi phí hợp lý để ngăn chặn, hạn chế, khắc phục thiệt hại, thu nhập thực tế bị mất hoặc bị giảm sút.

3. Thiệt hại về tinh thần là tổn thất về tinh thần do bị xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín và các lợi ích nhân thân khác của một chủ thể.

Điều 362. Nghĩa vụ ngăn chặn, hạn chế thiệt hại

Bên có quyền phải áp dụng các biện pháp cần thiết, hợp lý để thiệt hại không xảy ra hoặc hạn chế thiệt hại cho mình.

Điều 363. Bồi thường thiệt hại trong trường hợp bên bị vi phạm có lỗi

Trường hợp vi phạm nghĩa vụ và có thiệt hại là do một phần lỗi của bên bị vi phạm thì bên vi phạm chỉ phải bồi thường thiệt hại tương ứng với mức độ lỗi của mình.

Điều 364. Lỗi trong trách nhiệm dân sự

Lỗi trong trách nhiệm dân sự bao gồm lỗi cố ý, lỗi vô ý.

Lỗi cố ý là trường hợp một người nhận thức rõ hành vi của mình sẽ gây thiệt hại cho người khác mà vẫn thực hiện và mong muốn hoặc tuy không mong muốn nhưng để mặc cho thiệt hại xảy ra.

Lỗi vô ý là trường hợp một người không thấy trước hành vi của mình có khả năng gây thiệt hại, mặc dù phải biết hoặc có thể biết trước thiệt hại sẽ xảy ra hoặc thấy trước hành vi của mình có khả năng gây thiệt hại, nhưng cho rằng thiệt hại sẽ không xảy ra hoặc có thể ngăn chặn được.

Mục 5. CHUYỂN GIAO QUYỀN YÊU CẦU VÀ CHUYỂN GIAO NGHĨA VỤ

Điều 365. Chuyển giao quyền yêu cầu

1. Bên có quyền yêu cầu thực hiện nghĩa vụ có thể chuyển giao quyền yêu cầu đó cho người thế quyền theo thỏa thuận, trừ trường hợp sau đây:

a) Quyền yêu cầu cấp dưỡng, yêu cầu bồi thường thiệt hại do xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín;

b) Bên có quyền và bên có nghĩa vụ có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định về việc không được chuyển giao quyền yêu cầu.

2. Khi bên có quyền yêu cầu chuyển giao quyền yêu cầu cho người thế quyền thì người thế quyền trở thành bên có quyền yêu cầu. Việc chuyển giao quyền yêu cầu không cần có sự đồng ý của bên có nghĩa vụ.

Người chuyển giao quyền yêu cầu phải thông báo bằng văn bản cho bên có nghĩa vụ biết về việc chuyển giao quyền yêu cầu, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Trường hợp bên chuyển giao quyền yêu cầu không thông báo về việc chuyển giao quyền mà phát sinh chi phí cho bên có nghĩa vụ thì bên chuyển giao quyền yêu cầu phải thanh toán chi phí này.

Điều 366. Nghĩa vụ cung cấp thông tin và chuyển giao giấy tờ

1. Người chuyển giao quyền yêu cầu phải cung cấp thông tin cần thiết, chuyển giao giấy tờ có liên quan cho người thế quyền.

2. Người chuyển giao quyền yêu cầu vi phạm nghĩa vụ quy định tại khoản 1 Điều này mà gây thiệt hại thì phải bồi thường thiệt hại.

Điều 367. Không chịu trách nhiệm sau khi chuyển giao quyền yêu cầu

Người chuyển giao quyền yêu cầu không phải chịu trách nhiệm về khả năng thực hiện nghĩa vụ của bên có nghĩa vụ sau khi chuyển giao quyền yêu cầu, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 368. Chuyển giao quyền yêu cầu có biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ

Trường hợp quyền yêu cầu thực hiện nghĩa vụ có biện pháp bảo đảm thì việc chuyển giao quyền yêu cầu bao gồm cả biện pháp bảo đảm đó.

Điều 369. Quyền từ chối của bên có nghĩa vụ

1. Trường hợp bên có nghĩa vụ không được thông báo về việc chuyển giao quyền yêu cầu và người thế quyền không chứng minh về tính xác thực của việc chuyển giao quyền yêu cầu thì bên có nghĩa vụ có quyền từ chối việc thực hiện nghĩa vụ đối với người thế quyền.

2. Trường hợp bên có nghĩa vụ do không được thông báo về việc chuyển giao quyền yêu cầu mà đã thực hiện nghĩa vụ đối với người chuyển giao quyền yêu cầu thì người thế quyền không được yêu cầu bên có nghĩa vụ phải thực hiện nghĩa vụ đối với mình.

Điều 370. Chuyển giao nghĩa vụ

1. Bên có nghĩa vụ có thể chuyển giao nghĩa vụ cho người thế nghĩa vụ nếu được bên có quyền đồng ý, trừ trường hợp nghĩa vụ gắn liền với nhân thân của bên có nghĩa vụ hoặc pháp luật có quy định không được chuyển giao nghĩa vụ.

2. Khi được chuyển giao nghĩa vụ thì người thế nghĩa vụ trở thành bên có nghĩa vụ.

Điều 371. Chuyển giao nghĩa vụ có biện pháp bảo đảm

Trường hợp nghĩa vụ có biện pháp bảo đảm được chuyển giao thì biện pháp bảo đảm đó chấm dứt, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Mục 6. CHẤM DỨT NGHĨA VỤ

Điều 372. Căn cứ chấm dứt nghĩa vụ

Nghĩa vụ chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ được hoàn thành;

2. Theo thỏa thuận của các bên;

3. Bên có quyền miễn việc thực hiện nghĩa vụ;

4. Nghĩa vụ được thay thế bằng nghĩa vụ khác;

5. Nghĩa vụ được bù trừ;

6. Bên có quyền và bên có nghĩa vụ hòa nhập làm một;

7. Thời hiệu miễn trừ nghĩa vụ đã hết;

8. Bên có nghĩa vụ là cá nhân chết hoặc là pháp nhân chấm dứt tồn tại mà nghĩa vụ phải do chính cá nhân, pháp nhân đó thực hiện;

9. Bên có quyền là cá nhân chết mà quyền yêu cầu không thuộc di sản thừa kế hoặc là pháp nhân chấm dứt tồn tại mà quyền yêu cầu không được chuyển giao cho pháp nhân khác;

10. Vật đặc định là đối tượng của nghĩa vụ không còn và được thay thế bằng nghĩa vụ khác;

11. Trường hợp khác do luật quy định.

Điều 373. Hoàn thành nghĩa vụ

Nghĩa vụ được hoàn thành khi bên có nghĩa vụ đã thực hiện toàn bộ nghĩa vụ hoặc thực hiện một phần nghĩa vụ nhưng phần còn lại được bên có quyền cho miễn thực hiện.

Điều 374. Hoàn thành nghĩa vụ trong trường hợp bên có quyền chậm tiếp nhận đối tượng của nghĩa vụ

Khi bên có quyền chậm tiếp nhận đối tượng của nghĩa vụ là tài sản thì nghĩa vụ hoàn thành tại thời điểm tài sản đã được gửi giữ tại nơi nhận gửi giữ theo quy định tại khoản 2 Điều 355 của Bộ luật này.

Điều 375. Chấm dứt nghĩa vụ theo thỏa thuận

Các bên có thể thỏa thuận chấm dứt nghĩa vụ bất cứ lúc nào, nhưng không được gây thiệt hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 376. Chấm dứt nghĩa vụ do được miễn thực hiện nghĩa vụ

1. Nghĩa vụ chấm dứt khi bên có quyền miễn việc thực hiện nghĩa vụ cho bên có nghĩa vụ, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

2. Khi nghĩa vụ có biện pháp bảo đảm được miễn thì biện pháp bảo đảm cũng chấm dứt.

Điều 377. Chấm dứt nghĩa vụ do được thay thế bằng nghĩa vụ khác

1. Trường hợp các bên thỏa thuận thay thế nghĩa vụ ban đầu bằng nghĩa vụ khác thì nghĩa vụ ban đầu chấm dứt.

2. Nghĩa vụ cũng chấm dứt, nếu bên có quyền đã tiếp nhận tài sản hoặc công việc khác thay thế cho tài sản hoặc công việc đã thỏa thuận trước.

3. Trường hợp nghĩa vụ là nghĩa vụ cấp dưỡng, bồi thường thiệt hại do xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín và các nghĩa vụ khác gắn liền với nhân thân không thể chuyển cho người khác được thì không được thay thế bằng nghĩa vụ khác.

Điều 378. Chấm dứt nghĩa vụ do bù trừ nghĩa vụ

1. Trường hợp các bên cùng có nghĩa vụ về tài sản cùng loại đối với nhau thì khi cùng đến hạn họ không phải thực hiện nghĩa vụ đối với nhau và nghĩa vụ được xem là chấm dứt, trừ trường hợp luật có quy định khác.

2. Trường hợp giá trị của tài sản hoặc công việc không tương đương với nhau thì các bên thanh toán cho nhau phần giá trị chênh lệch.

3. Những vật được định giá thành tiền cũng có thể bù trừ với nghĩa vụ trả tiền.

Điều 379. Những trường hợp không được bù trừ nghĩa vụ

Nghĩa vụ không được bù trừ trong trường hợp sau đây:

1. Nghĩa vụ đang có tranh chấp;

2. Nghĩa vụ bồi thường thiệt hại do xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín;

3. Nghĩa vụ cấp dưỡng;

4. Nghĩa vụ khác do luật quy định.

Điều 380. Chấm dứt nghĩa vụ do hòa nhập bên có nghĩa vụ và bên có quyền

Khi bên có nghĩa vụ trở thành bên có quyền đối với chính nghĩa vụ đó thì nghĩa vụ chấm dứt.

Điều 381. Chấm dứt nghĩa vụ do hết thời hiệu miễn trừ nghĩa vụ

Khi thời hiệu miễn trừ nghĩa vụ đã hết thì nghĩa vụ chấm dứt.

Điều 382. Chấm dứt nghĩa vụ khi bên có quyền là cá nhân chết hoặc pháp nhân chấm dứt tồn tại

Khi các bên có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định về việc nghĩa vụ được thực hiện chỉ dành cho cá nhân hoặc pháp nhân là bên có quyền mà cá nhân chết hoặc pháp nhân chấm dứt tồn tại thì nghĩa vụ cũng chấm dứt.

Điều 383. Chấm dứt nghĩa vụ khi vật đặc định không còn

Nghĩa vụ giao vật chấm dứt trong trường hợp vật phải giao là vật đặc định không còn.

Các bên có thể thỏa thuận thay thế vật khác hoặc bồi thường thiệt hại.

Điều 384. Chấm dứt nghĩa vụ trong trường hợp phá sản

Trường hợp phá sản thì nghĩa vụ chấm dứt theo quy định của Luật phá sản.

Mục 7. HỢP ĐỒNG

Tiểu mục 1. GIAO KẾT HỢP ĐỒNG

Điều 385. Khái niệm hợp đồng

Hợp đồng là sự thỏa thuận giữa các bên về việc xác lập, thay đổi hoặc chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự.

Điều 386. Đề nghị giao kết hợp đồng

1. Đề nghị giao kết hợp đồng là việc thể hiện rõ ý định giao kết hợp đồng và chịu sự ràng buộc về đề nghị này của bên đề nghị đối với bên đã được xác định hoặc tới công chúng (sau đây gọi chung là bên được đề nghị).

2. Trường hợp đề nghị giao kết hợp đồng có nêu rõ thời hạn trả lời, nếu bên đề nghị lại giao kết hợp đồng với người thứ ba trong thời hạn chờ bên được đề nghị trả lời thì phải bồi thường thiệt hại cho bên được đề nghị mà không được giao kết hợp đồng nếu có thiệt hại phát sinh.

Điều 387. Thông tin trong giao kết hợp đồng

1. Trường hợp một bên có thông tin ảnh hưởng đến việc chấp nhận giao kết hợp đồng của bên kia thì phải thông báo cho bên kia biết.

2. Trường hợp một bên nhận được thông tin bí mật của bên kia trong quá trình giao kết hợp đồng thì có trách nhiệm bảo mật thông tin và không được sử dụng thông tin đó cho mục đích riêng của mình hoặc cho mục đích trái pháp luật khác.

3. Bên vi phạm quy định tại khoản 1, khoản 2 Điều này mà gây thiệt hại thì phải bồi thường.

Điều 388. Thời điểm đề nghị giao kết hợp đồng có hiệu lực

1. Thời điểm đề nghị giao kết hợp đồng có hiệu lực được xác định như sau:

a) Do bên đề nghị ấn định;

b) Nếu bên đề nghị không ấn định thì đề nghị giao kết hợp đồng có hiệu lực kể từ khi bên được đề nghị nhận được đề nghị đó, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

2. Các trường hợp sau đây được coi là đã nhận được đề nghị giao kết hợp đồng:

a) Đề nghị được chuyển đến nơi cư trú, nếu bên được đề nghị là cá nhân; được chuyển đến trụ sở, nếu bên được đề nghị là pháp nhân;

b) Đề nghị được đưa vào hệ thống thông tin chính thức của bên được đề nghị;

c) Khi bên được đề nghị biết được đề nghị giao kết hợp đồng thông qua các phương thức khác.

Điều 389. Thay đổi, rút lại đề nghị giao kết hợp đồng

1. Bên đề nghị giao kết hợp đồng có thể thay đổi, rút lại đề nghị giao kết hợp đồng trong trường hợp sau đây:

a) Bên được đề nghị nhận được thông báo về việc thay đổi hoặc rút lại đề nghị trước hoặc cùng với thời điểm nhận được đề nghị;

b) Điều kiện thay đổi hoặc rút lại đề nghị phát sinh trong trường hợp bên đề nghị có nêu rõ về việc được thay đổi hoặc rút lại đề nghị khi điều kiện đó phát sinh.

2. Khi bên đề nghị thay đổi nội dung của đề nghị thì đó là đề nghị mới.

Điều 390. Hủy bỏ đề nghị giao kết hợp đồng

Bên đề nghị giao kết hợp đồng có thể hủy bỏ đề nghị nếu đã nêu rõ quyền này trong đề nghị và bên được đề nghị nhận được thông báo về việc hủy bỏ đề nghị trước khi người này gửi thông báo chấp nhận đề nghị giao kết hợp đồng.

Điều 391. Chấm dứt đề nghị giao kết hợp đồng

Đề nghị giao kết hợp đồng chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Bên được đề nghị chấp nhận giao kết hợp đồng;

2. Bên được đề nghị trả lời không chấp nhận;

3. Hết thời hạn trả lời chấp nhận;

4. Khi thông báo về việc thay đổi hoặc rút lại đề nghị có hiệu lực;

5. Khi thông báo về việc hủy bỏ đề nghị có hiệu lực;

6. Theo thỏa thuận của bên đề nghị và bên được đề nghị trong thời hạn chờ bên được đề nghị trả lời.

Điều 392. Sửa đổi đề nghị do bên được đề nghị đề xuất

Khi bên được đề nghị đã chấp nhận giao kết hợp đồng nhưng có nêu điều kiện hoặc sửa đổi đề nghị thì coi như người này đã đưa ra đề nghị mới.

Điều 393. Chấp nhận đề nghị giao kết hợp đồng

1. Chấp nhận đề nghị giao kết hợp đồng là sự trả lời của bên được đề nghị về việc chấp nhận toàn bộ nội dung của đề nghị.

2. Sự im lặng của bên được đề nghị không được coi là chấp nhận đề nghị giao kết hợp đồng, trừ trường hợp có thỏa thuận hoặc theo thói quen đã được xác lập giữa các bên.

Điều 394. Thời hạn trả lời chấp nhận giao kết hợp đồng

1. Khi bên đề nghị có ấn định thời hạn trả lời thì việc trả lời chấp nhận chỉ có hiệu lực khi được thực hiện trong thời hạn đó; nếu bên đề nghị giao kết hợp đồng nhận được trả lời khi đã hết thời hạn trả lời thì chấp nhận này được coi là đề nghị mới của bên chậm trả lời.

Khi bên đề nghị không nêu rõ thời hạn trả lời thì việc trả lời chấp nhận chỉ có hiệu lực nếu được thực hiện trong một thời hạn hợp lý.

2. Trường hợp thông báo chấp nhận giao kết hợp đồng đến chậm vì lý do khách quan mà bên đề nghị biết hoặc phải biết về lý do khách quan này thì thông báo chấp nhận giao kết hợp đồng vẫn có hiệu lực, trừ trường hợp bên đề nghị trả lời ngay không đồng ý với chấp nhận đó của bên được đề nghị.

3. Khi các bên trực tiếp giao tiếp với nhau, kể cả trong trường hợp qua điện thoại hoặc qua phương tiện khác thì bên được đề nghị phải trả lời ngay có chấp nhận hoặc không chấp nhận, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận về thời hạn trả lời.

Điều 395. Trường hợp bên đề nghị giao kết hợp đồng chết, mất năng lực hành vi dân sự hoặc có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi

Trường hợp bên đề nghị chết, mất năng lực hành vi dân sự hoặc có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi sau khi bên được đề nghị trả lời chấp nhận giao kết hợp đồng thì đề nghị giao kết hợp đồng vẫn có giá trị, trừ trường hợp nội dung giao kết gắn liền với nhân thân bên đề nghị.

Điều 396. Trường hợp bên được đề nghị giao kết hợp đồng chết, mất năng lực hành vi dân sự hoặc có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi

Trường hợp bên được đề nghị đã chấp nhận giao kết hợp đồng nhưng sau đó chết, mất năng lực hành vi dân sự hoặc có khó khăn trong nhận thức, làm chủ hành vi thì việc trả lời chấp nhận giao kết hợp đồng vẫn có giá trị, trừ trường hợp nội dung giao kết gắn liền với nhân thân bên được đề nghị.

Điều 397. Rút lại thông báo chấp nhận giao kết hợp đồng

Bên được đề nghị giao kết hợp đồng có thể rút lại thông báo chấp nhận giao kết hợp đồng, nếu thông báo về việc rút lại này đến trước hoặc cùng với thời điểm bên đề nghị nhận được trả lời chấp nhận giao kết hợp đồng.

Điều 398. Nội dung của hợp đồng

1. Các bên trong hợp đồng có quyền thỏa thuận về nội dung trong hợp đồng.

2. Hợp đồng có thể có các nội dung sau đây:

a) Đối tượng của hợp đồng;

b) Số lượng, chất lượng;

c) Giá, phương thức thanh toán;

d) Thời hạn, địa điểm, phương thức thực hiện hợp đồng;

đ) Quyền, nghĩa vụ của các bên;

e) Trách nhiệm do vi phạm hợp đồng;

g) Phương thức giải quyết tranh chấp.

Điều 399. Địa điểm giao kết hợp đồng

Địa điểm giao kết hợp đồng do các bên thỏa thuận; nếu không có thỏa thuận thì địa điểm giao kết hợp đồng là nơi cư trú của cá nhân hoặc trụ sở của pháp nhân đã đưa ra đề nghị giao kết hợp đồng.

Điều 400. Thời điểm giao kết hợp đồng

1. Hợp đồng được giao kết vào thời điểm bên đề nghị nhận được chấp nhận giao kết.

2. Trường hợp các bên có thỏa thuận im lặng là sự trả lời chấp nhận giao kết hợp đồng trong một thời hạn thì thời điểm giao kết hợp đồng là thời điểm cuối cùng của thời hạn đó.

3. Thời điểm giao kết hợp đồng bằng lời nói là thời điểm các bên đã thỏa thuận về nội dung của hợp đồng.

4. Thời điểm giao kết hợp đồng bằng văn bản là thời điểm bên sau cùng ký vào văn bản hay bằng hình thức chấp nhận khác được thể hiện trên văn bản.

Trường hợp hợp đồng giao kết bằng lời nói và sau đó được xác lập bằng văn bản thì thời điểm giao kết hợp đồng được xác định theo khoản 3 Điều này.

Điều 401. Hiệu lực của hợp đồng

1. Hợp đồng được giao kết hợp pháp có hiệu lực từ thời điểm giao kết, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật liên quan có quy định khác.

2. Từ thời điểm hợp đồng có hiệu lực, các bên phải thực hiện quyền và nghĩa vụ đối với nhau theo cam kết. Hợp đồng chỉ có thể bị sửa đổi hoặc hủy bỏ theo thỏa thuận của các bên hoặc theo quy định của pháp luật.

Điều 402. Các loại hợp đồng chủ yếu

Hợp đồng gồm các loại chủ yếu sau đây:

1. Hợp đồng song vụ là hợp đồng mà mỗi bên đều có nghĩa vụ đối với nhau.

2. Hợp đồng đơn vụ là hợp đồng mà chỉ một bên có nghĩa vụ.

3. Hợp đồng chính là hợp đồng mà hiệu lực không phụ thuộc vào hợp đồng phụ.

4. Hợp đồng phụ là hợp đồng mà hiệu lực phụ thuộc vào hợp đồng chính.

5. Hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba là hợp đồng mà các bên giao kết hợp đồng đều phải thực hiện nghĩa vụ và người thứ ba được hưởng lợi ích từ việc thực hiện nghĩa vụ đó.

6. Hợp đồng có điều kiện là hợp đồng mà việc thực hiện phụ thuộc vào việc phát sinh, thay đổi hoặc chấm dứt một sự kiện nhất định.

Điều 403. Phụ lục hợp đồng

1. Hợp đồng có thể có phụ lục kèm theo để quy định chi tiết một số điều khoản của hợp đồng. Phụ lục hợp đồng có hiệu lực như hợp đồng. Nội dung của phụ lục hợp đồng không được trái với nội dung của hợp đồng.

2. Trường hợp phụ lục hợp đồng có điều khoản trái với nội dung của điều khoản trong hợp đồng thì điều khoản này không có hiệu lực, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Trường hợp các bên chấp nhận phụ lục hợp đồng có điều khoản trái với điều khoản trong hợp đồng thì coi như điều khoản đó trong hợp đồng đã được sửa đổi.

Điều 404. Giải thích hợp đồng

1. Khi hợp đồng có điều khoản không rõ ràng thì việc giải thích điều khoản đó không chỉ dựa vào ngôn từ của hợp đồng mà còn phải căn cứ vào ý chí của các bên được thể hiện trong toàn bộ quá trình trước, tại thời điểm xác lập, thực hiện hợp đồng.

2. Khi hợp đồng có điều khoản hoặc ngôn từ có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau thì phải giải thích theo nghĩa phù hợp nhất với mục đích, tính chất của hợp đồng.

3. Khi hợp đồng có điều khoản hoặc ngôn từ khó hiểu thì phải được giải thích theo tập quán tại địa điểm giao kết hợp đồng.

4. Các điều khoản trong hợp đồng phải được giải thích trong mối liên hệ với nhau, sao cho ý nghĩa của các điều khoản đó phù hợp với toàn bộ nội dung hợp đồng.

5. Trường hợp có sự mâu thuẫn giữa ý chí chung của các bên với ngôn từ sử dụng trong hợp đồng thì ý chí chung của các bên được dùng để giải thích hợp đồng.

6. Trường hợp bên soạn thảo đưa vào hợp đồng nội dung bất lợi cho bên kia thì khi giải thích hợp đồng phải theo hướng có lợi cho bên kia.

Điều 405. Hợp đồng theo mẫu

1. Hợp đồng theo mẫu là hợp đồng gồm những điều khoản do một bên đưa ra theo mẫu để bên kia trả lời trong một thời gian hợp lý; nếu bên được đề nghị trả lời chấp nhận thì coi như chấp nhận toàn bộ nội dung hợp đồng theo mẫu mà bên đề nghị đã đưa ra.

Hợp đồng theo mẫu phải được công khai để bên được đề nghị biết hoặc phải biết về những nội dung của hợp đồng.

Trình tự, thể thức công khai hợp đồng theo mẫu thực hiện theo quy định của pháp luật.

2. Trường hợp hợp đồng theo mẫu có điều khoản không rõ ràng thì bên đưa ra hợp đồng theo mẫu phải chịu bất lợi khi giải thích điều khoản đó.

3. Trường hợp hợp đồng theo mẫu có điều khoản miễn trách nhiệm của bên đưa ra hợp đồng theo mẫu, tăng trách nhiệm hoặc loại bỏ quyền lợi chính đáng của bên kia thì điều khoản này không có hiệu lực, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 406. Điều kiện giao dịch chung trong giao kết hợp đồng

1. Điều kiện giao dịch chung là những điều khoản ổn định do một bên công bố để áp dụng chung cho bên được đề nghị giao kết hợp đồng; nếu bên được đề nghị chấp nhận giao kết hợp đồng thì coi như chấp nhận các điều khoản này.

2. Điều kiện giao dịch chung chỉ có hiệu lực với bên xác lập giao dịch trong trường hợp điều kiện giao dịch này đã được công khai để bên xác lập giao dịch biết hoặc phải biết về điều kiện đó.

Trình tự, thể thức công khai điều kiện giao dịch chung thực hiện theo quy định của pháp luật.

3. Điều kiện giao dịch chung phải bảo đảm sự bình đẳng giữa các bên. Trường hợp điều kiện giao dịch chung có quy định về miễn trách nhiệm của bên đưa ra điều kiện giao dịch chung, tăng trách nhiệm hoặc loại bỏ quyền lợi chính đáng của bên kia thì quy định này không có hiệu lực, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 407. Hợp đồng vô hiệu

1. Quy định về giao dịch dân sự vô hiệu từ Điều 123 đến Điều 133 của Bộ luật này cũng được áp dụng đối với hợp đồng vô hiệu.

2. Sự vô hiệu của hợp đồng chính làm chấm dứt hợp đồng phụ, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận hợp đồng phụ được thay thế hợp đồng chính. Quy định này không áp dụng đối với biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ.

3. Sự vô hiệu của hợp đồng phụ không làm chấm dứt hợp đồng chính, trừ trường hợp các bên thỏa thuận hợp đồng phụ là một phần không thể tách rời của hợp đồng chính.

Điều 408. Hợp đồng vô hiệu do có đối tượng không thể thực hiện được

1. Trường hợp ngay từ khi giao kết, hợp đồng có đối tượng không thể thực hiện được thì hợp đồng này bị vô hiệu.

2. Trường hợp khi giao kết hợp đồng mà một bên biết hoặc phải biết về việc hợp đồng có đối tượng không thể thực hiện được nhưng không thông báo cho bên kia biết nên bên kia đã giao kết hợp đồng thì phải bồi thường thiệt hại cho bên kia, trừ trường hợp bên kia biết hoặc phải biết về việc hợp đồng có đối tượng không thể thực hiện được.

3. Quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này cũng được áp dụng đối với trường hợp hợp đồng có một hoặc nhiều phần đối tượng không thể thực hiện được nhưng phần còn lại của hợp đồng vẫn có hiệu lực.

Tiểu mục 2. THỰC HIỆN HỢP ĐỒNG

Điều 409. Thực hiện hợp đồng đơn vụ

Đối với hợp đồng đơn vụ, bên có nghĩa vụ phải thực hiện nghĩa vụ đúng như đã thỏa thuận, chỉ được thực hiện trước hoặc sau thời hạn nếu được bên có quyền đồng ý.

Điều 410. Thực hiện hợp đồng song vụ

1. Trong hợp đồng song vụ, khi các bên đã thỏa thuận thời hạn thực hiện nghĩa vụ thì mỗi bên phải thực hiện nghĩa vụ của mình khi đến hạn; không được hoãn thực hiện với lý do bên kia chưa thực hiện nghĩa vụ đối với mình, trừ trường hợp quy định tại Điều 411 và Điều 413 của Bộ luật này.

2. Trường hợp các bên không thỏa thuận bên nào thực hiện nghĩa vụ trước thì các bên phải đồng thời thực hiện nghĩa vụ đối với nhau; nếu nghĩa vụ không thể thực hiện đồng thời thì nghĩa vụ nào khi thực hiện mất nhiều thời gian hơn thì nghĩa vụ đó phải được thực hiện trước.

Điều 411. Quyền hoãn thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng song vụ

1. Bên phải thực hiện nghĩa vụ trước có quyền hoãn thực hiện nghĩa vụ, nếu khả năng thực hiện nghĩa vụ của bên kia đã bị giảm sút nghiêm trọng đến mức không thể thực hiện được nghĩa vụ như đã cam kết cho đến khi bên kia có khả năng thực hiện được nghĩa vụ hoặc có biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ.

2. Bên phải thực hiện nghĩa vụ sau có quyền hoãn thực hiện nghĩa vụ đến hạn nếu bên thực hiện nghĩa vụ trước chưa thực hiện nghĩa vụ của mình khi đến hạn.

Điều 412. Cầm giữ tài sản trong hợp đồng song vụ

Trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện đúng nghĩa vụ của mình thì bên có quyền xác lập quyền cầm giữ tài sản đối với tài sản của bên có nghĩa vụ theo quy định từ Điều 346 đến Điều 350 của Bộ luật này.

Điều 413. Nghĩa vụ không thực hiện được do lỗi của một bên

Trong hợp đồng song vụ, khi một bên không thực hiện được nghĩa vụ của mình do lỗi của bên kia thì có quyền yêu cầu bên kia vẫn phải thực hiện nghĩa vụ đối với mình hoặc hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 414. Không thực hiện được nghĩa vụ nhưng không do lỗi của các bên

Trong hợp đồng song vụ, nếu một bên không thực hiện được nghĩa vụ mà các bên đều không có lỗi thì bên không thực hiện được nghĩa vụ không có quyền yêu cầu bên kia thực hiện nghĩa vụ đối với mình. Trường hợp một bên đã thực hiện được một phần nghĩa vụ thì có quyền yêu cầu bên kia thực hiện phần nghĩa vụ tương ứng đối với mình.

Điều 415. Thực hiện hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba

Khi thực hiện hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba thì người thứ ba có quyền trực tiếp yêu cầu bên có nghĩa vụ phải thực hiện nghĩa vụ đối với mình; nếu các bên trong hợp đồng có tranh chấp về việc thực hiện hợp đồng thì người thứ ba không có quyền yêu cầu thực hiện nghĩa vụ cho đến khi tranh chấp được giải quyết.

Bên có quyền cũng có thể yêu cầu bên có nghĩa vụ thực hiện hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba.

Điều 416. Quyền từ chối của người thứ ba

1. Trường hợp người thứ ba từ chối lợi ích của mình trước khi bên có nghĩa vụ thực hiện nghĩa vụ thì bên có nghĩa vụ không phải thực hiện nghĩa vụ, nhưng phải thông báo cho bên có quyền và hợp đồng được coi là bị hủy bỏ, các bên phải hoàn trả cho nhau những gì đã nhận.

2. Trường hợp người thứ ba từ chối lợi ích của mình sau khi bên có nghĩa vụ đã thực hiện nghĩa vụ thì nghĩa vụ được xem là đã hoàn thành và bên có quyền vẫn phải thực hiện cam kết đối với bên có nghĩa vụ. Trong trường hợp này, lợi ích phát sinh từ hợp đồng thuộc về bên mà nếu hợp đồng không vì lợi ích của người thứ ba thì họ là người thụ hưởng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 417. Không được sửa đổi hoặc hủy bỏ hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba

Khi người thứ ba đã đồng ý hưởng lợi ích thì dù hợp đồng chưa được thực hiện, các bên giao kết hợp đồng cũng không được sửa đổi hoặc hủy bỏ hợp đồng, trừ trường hợp được người thứ ba đồng ý.

Điều 418. Thỏa thuận phạt vi phạm

1. Phạt vi phạm là sự thỏa thuận giữa các bên trong hợp đồng, theo đó bên vi phạm nghĩa vụ phải nộp một khoản tiền cho bên bị vi phạm.

2. Mức phạt vi phạm do các bên thỏa thuận, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác.

3. Các bên có thể thỏa thuận về việc bên vi phạm nghĩa vụ chỉ phải chịu phạt vi phạm mà không phải bồi thường thiệt hại hoặc vừa phải chịu phạt vi phạm và vừa phải bồi thường thiệt hại.

Trường hợp các bên có thỏa thuận về phạt vi phạm nhưng không thỏa thuận về việc vừa phải chịu phạt vi phạm và vừa phải bồi thường thiệt hại thì bên vi phạm nghĩa vụ chỉ phải chịu phạt vi phạm.

Điều 419. Thiệt hại được bồi thường do vi phạm hợp đồng

1. Thiệt hại được bồi thường do vi phạm nghĩa vụ theo hợp đồng được xác định theo quy định tại khoản 2 Điều này, Điều 13 và Điều 360 của Bộ luật này.

2. Người có quyền có thể yêu cầu bồi thường thiệt hại cho lợi ích mà lẽ ra mình sẽ được hưởng do hợp đồng mang lại. Người có quyền còn có thể yêu cầu người có nghĩa vụ chi trả chi phí phát sinh do không hoàn thành nghĩa vụ hợp đồng mà không trùng lặp với mức bồi thường thiệt hại cho lợi ích mà hợp đồng mang lại.

3. Theo yêu cầu của người có quyền, Tòa án có thể buộc người có nghĩa vụ bồi thường thiệt hại về tinh thần cho người có quyền. Mức bồi thường do Tòa án quyết định căn cứ vào nội dung vụ việc.

Điều 420. Thực hiện hợp đồng khi hoàn cảnh thay đổi cơ bản

1. Hoàn cảnh thay đổi cơ bản khi có đủ các điều kiện sau đây:

a) Sự thay đổi hoàn cảnh do nguyên nhân khách quan xảy ra sau khi giao kết hợp đồng;

b) Tại thời điểm giao kết hợp đồng, các bên không thể lường trước được về sự thay đổi hoàn cảnh;

c) Hoàn cảnh thay đổi lớn đến mức nếu như các bên biết trước thì hợp đồng đã không được giao kết hoặc được giao kết nhưng với nội dung hoàn toàn khác;

d) Việc tiếp tục thực hiện hợp đồng mà không có sự thay đổi nội dung hợp đồng sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng cho một bên;

đ) Bên có lợi ích bị ảnh hưởng đã áp dụng mọi biện pháp cần thiết trong khả năng cho phép, phù hợp với tính chất của hợp đồng mà không thể ngăn chặn, giảm thiểu mức độ ảnh hưởng đến lợi ích.

2. Trong trường hợp hoàn cảnh thay đổi cơ bản, bên có lợi ích bị ảnh hưởng có quyền yêu cầu bên kia đàm phán lại hợp đồng trong một thời hạn hợp lý.

3. Trường hợp các bên không thể thỏa thuận được về việc sửa đổi hợp đồng trong một thời hạn hợp lý, một trong các bên có thể yêu cầu Tòa án:

a) Chấm dứt hợp đồng tại một thời điểm xác định;

b) Sửa đổi hợp đồng để cân bằng quyền và lợi ích hợp pháp của các bên do hoàn cảnh thay đổi cơ bản.

Tòa án chỉ được quyết định việc sửa đổi hợp đồng trong trường hợp việc chấm dứt hợp đồng sẽ gây thiệt hại lớn hơn so với các chi phí để thực hiện hợp đồng nếu được sửa đổi.

4. Trong quá trình đàm phán sửa đổi, chấm dứt hợp đồng, Tòa án giải quyết vụ việc, các bên vẫn phải tiếp tục thực hiện nghĩa vụ của mình theo hợp đồng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Tiểu mục 3. SỬA ĐỔI, CHẤM DỨT HỢP ĐỒNG

Điều 421. Sửa đổi hợp đồng

1. Các bên có thể thỏa thuận sửa đổi hợp đồng.

2. Hợp đồng có thể được sửa đổi theo quy định tại Điều 420 của Bộ luật này.

3. Hợp đồng sửa đổi phải tuân theo hình thức của hợp đồng ban đầu.

Điều 422. Chấm dứt hợp đồng

Hợp đồng chấm dứt trong trường hợp sau đây:

1. Hợp đồng đã được hoàn thành;

2. Theo thỏa thuận của các bên;

3. Cá nhân giao kết hợp đồng chết, pháp nhân giao kết hợp đồng chấm dứt tồn tại mà hợp đồng phải do chính cá nhân, pháp nhân đó thực hiện;

4. Hợp đồng bị hủy bỏ, bị đơn phương chấm dứt thực hiện;

5. Hợp đồng không thể thực hiện được do đối tượng của hợp đồng không còn;

6. Hợp đồng chấm dứt theo quy định tại Điều 420 của Bộ luật này;

7. Trường hợp khác do luật quy định.

Điều 423. Hủy bỏ hợp đồng

1. Một bên có quyền hủy bỏ hợp đồng và không phải bồi thường thiệt hại trong trường hợp sau đây:

a) Bên kia vi phạm hợp đồng là điều kiện hủy bỏ mà các bên đã thỏa thuận;

b) Bên kia vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ hợp đồng;

c) Trường hợp khác do luật quy định.

2. Vi phạm nghiêm trọng là việc không thực hiện đúng nghĩa vụ của một bên đến mức làm cho bên kia không đạt được mục đích của việc giao kết hợp đồng.

3. Bên hủy bỏ hợp đồng phải thông báo ngay cho bên kia biết về việc hủy bỏ, nếu không thông báo mà gây thiệt hại thì phải bồi thường.

Điều 424. Hủy bỏ hợp đồng do chậm thực hiện nghĩa vụ

1. Trường hợp bên có nghĩa vụ không thực hiện đúng nghĩa vụ mà bên có quyền yêu cầu thực hiện nghĩa vụ trong một thời hạn hợp lý nhưng bên có nghĩa vụ không thực hiện thì bên có quyền có thể hủy bỏ hợp đồng.

2. Trường hợp do tính chất của hợp đồng hoặc do ý chí của các bên, hợp đồng sẽ không đạt được mục đích nếu không được thực hiện trong thời hạn nhất định mà hết thời hạn đó bên có nghĩa vụ không thực hiện đúng nghĩa vụ thì bên kia có quyền hủy bỏ hợp đồng mà không phải tuân theo quy định tại khoản 1 Điều này.

Điều 425. Hủy bỏ hợp đồng do không có khả năng thực hiện

Trường hợp bên có nghĩa vụ không thể thực hiện được một phần hoặc toàn bộ nghĩa vụ của mình làm cho mục đích của bên có quyền không thể đạt được thì bên có quyền có thể hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 426. Hủy bỏ hợp đồng trong trường hợp tài sản bị mất, bị hư hỏng

Trường hợp một bên làm mất, làm hư hỏng tài sản là đối tượng của hợp đồng mà không thể hoàn trả, đền bù bằng tài sản khác hoặc không thể sửa chữa, thay thế bằng tài sản cùng loại thì bên kia có quyền hủy bỏ hợp đồng.

Bên vi phạm phải bồi thường bằng tiền ngang với giá trị của tài sản bị mất, bị hư hỏng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc theo quy định tại khoản 2, khoản 3 Điều 351 và Điều 363 của Bộ luật này.

Điều 427. Hậu quả của việc hủy bỏ hợp đồng

1. Khi hợp đồng bị hủy bỏ thì hợp đồng không có hiệu lực từ thời điểm giao kết, các bên không phải thực hiện nghĩa vụ đã thỏa thuận, trừ thỏa thuận về phạt vi phạm, bồi thường thiệt hại và thỏa thuận về giải quyết tranh chấp.

2. Các bên phải hoàn trả cho nhau những gì đã nhận sau khi trừ chi phí hợp lý trong thực hiện hợp đồng và chi phí bảo quản, phát triển tài sản.

Việc hoàn trả được thực hiện bằng hiện vật. Trường hợp không hoàn trả được bằng hiện vật thì được trị giá thành tiền để hoàn trả.

Trường hợp các bên cùng có nghĩa vụ hoàn trả thì việc hoàn trả phải được thực hiện cùng một thời điểm, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

3. Bên bị thiệt hại do hành vi vi phạm nghĩa vụ của bên kia được bồi thường.

4. Việc giải quyết hậu quả của việc hủy bỏ hợp đồng liên quan đến quyền nhân thân do Bộ luật này và luật khác có liên quan quy định.

5. Trường hợp việc hủy bỏ hợp đồng không có căn cứ quy định tại các điều 423, 424, 425 và 426 của Bộ luật này thì bên hủy bỏ hợp đồng được xác định là bên vi phạm nghĩa vụ và phải thực hiện trách nhiệm dân sự do không thực hiện đúng nghĩa vụ theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan.

Điều 428. Đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng

1. Một bên có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng và không phải bồi thường thiệt hại khi bên kia vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ trong hợp đồng hoặc các bên có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định.

2. Bên đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng phải thông báo ngay cho bên kia biết về việc chấm dứt hợp đồng, nếu không thông báo mà gây thiệt hại thì phải bồi thường.

3. Khi hợp đồng bị đơn phương chấm dứt thực hiện thì hợp đồng chấm dứt kể từ thời điểm bên kia nhận được thông báo chấm dứt. Các bên không phải tiếp tục thực hiện nghĩa vụ, trừ thỏa thuận về phạt vi phạm, bồi thường thiệt hại và thỏa thuận về giải quyết tranh chấp. Bên đã thực hiện nghĩa vụ có quyền yêu cầu bên kia thanh toán phần nghĩa vụ đã thực hiện.

4. Bên bị thiệt hại do hành vi không thực hiện đúng nghĩa vụ trong hợp đồng của bên kia được bồi thường.

5. Trường hợp việc đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng không có căn cứ quy định tại khoản 1 Điều này thì bên đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng được xác định là bên vi phạm nghĩa vụ và phải thực hiện trách nhiệm dân sự theo quy định của Bộ luật này, luật khác có liên quan do không thực hiện đúng nghĩa vụ trong hợp đồng.

Điều 429. Thời hiệu khởi kiện về hợp đồng

Thời hiệu khởi kiện để yêu cầu Tòa án giải quyết tranh chấp hợp đồng là 03 năm, kể từ ngày người có quyền yêu cầu biết hoặc phải biết quyền và lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm.

Chương XVI

MỘT SỐ HỢP ĐỒNG THÔNG DỤNG

Mục 1. HỢP ĐỒNG MUA BÁN TÀI SẢN

Điều 430. Hợp đồng mua bán tài sản

Hợp đồng mua bán tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên bán chuyển quyền sở hữu tài sản cho bên mua và bên mua trả tiền cho bên bán.

Hợp đồng mua bán nhà ở, mua bán nhà để sử dụng vào mục đích khác được thực hiện theo quy định của Bộ luật này, Luật nhà ở và luật khác có liên quan.

Điều 431. Đối tượng của hợp đồng mua bán

1. Tài sản được quy định tại Bộ luật này đều có thể là đối tượng của hợp đồng mua bán. Trường hợp theo quy định của luật, tài sản bị cấm hoặc bị hạn chế chuyển nhượng thì tài sản là đối tượng của hợp đồng mua bán phải phù hợp với các quy định đó.

2. Tài sản bán thuộc sở hữu của người bán hoặc người bán có quyền bán.

Điều 432. Chất lượng của tài sản mua bán

1. Chất lượng của tài sản mua bán do các bên thỏa thuận.

2. Trường hợp tiêu chuẩn về chất lượng của tài sản đã được công bố hoặc được cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định thì thỏa thuận của các bên về chất lượng của tài sản không được thấp hơn chất lượng của tài sản được xác định theo tiêu chuẩn đã công bố hoặc theo quy định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

3. Khi các bên không có thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng về chất lượng tài sản mua bán thì chất lượng của tài sản mua bán được xác định theo tiêu chuẩn về chất lượng của tài sản đã được công bố, quy định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền hoặc theo tiêu chuẩn ngành nghề.

Trường hợp không có tiêu chuẩn về chất lượng của tài sản đã được công bố, quy định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền và tiêu chuẩn ngành nghề thì chất lượng của tài sản mua bán được xác định theo tiêu chuẩn thông thường hoặc theo tiêu chuẩn riêng phù hợp với mục đích giao kết hợp đồng và theo quy định của Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.

Điều 433. Giá và phương thức thanh toán

1. Giá, phương thức thanh toán do các bên thỏa thuận hoặc do người thứ ba xác định theo yêu cầu của các bên. Trường hợp pháp luật quy định giá, phương thức thanh toán phải theo quy định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì thỏa thuận của các bên phải phù hợp với quy định đó.

2. Trường hợp không có thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng về giá, phương thức thanh toán thì giá được xác định theo giá thị trường, phương thức thanh toán được xác định theo tập quán tại địa điểm và thời điểm giao kết hợp đồng.

Điều 434. Thời hạn thực hiện hợp đồng mua bán

1. Thời hạn thực hiện hợp đồng mua bán do các bên thỏa thuận. Bên bán phải giao tài sản cho bên mua đúng thời hạn đã thỏa thuận; bên bán chỉ được giao tài sản trước hoặc sau thời hạn nếu được bên mua đồng ý.

2. Khi các bên không thỏa thuận thời hạn giao tài sản thì bên mua có quyền yêu cầu bên bán giao tài sản và bên bán cũng có quyền yêu cầu bên mua nhận tài sản bất cứ lúc nào, nhưng phải báo trước cho nhau một thời gian hợp lý.

3. Bên mua thanh toán tiền mua theo thời gian thỏa thuận. Nếu không xác định hoặc xác định không rõ ràng thời gian thanh toán thì bên mua phải thanh toán ngay tại thời điểm nhận tài sản mua hoặc nhận giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu tài sản.

Điều 435. Địa điểm giao tài sản

Địa điểm giao tài sản do các bên thỏa thuận; nếu không có thỏa thuận thì áp dụng quy định tại khoản 2 Điều 277 của Bộ luật này.

Điều 436. Phương thức giao tài sản

1. Tài sản được giao theo phương thức do các bên thỏa thuận; nếu không có thỏa thuận thì tài sản do bên bán giao một lần và trực tiếp cho bên mua.

2. Trường hợp theo thỏa thuận, bên bán giao tài sản cho bên mua thành nhiều lần mà bên bán thực hiện không đúng nghĩa vụ ở một lần nhất định thì bên mua có thể hủy bỏ phần hợp đồng liên quan đến lần vi phạm đó và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 437. Trách nhiệm do giao tài sản không đúng số lượng

1. Trường hợp bên bán giao tài sản với số lượng nhiều hơn số lượng đã thỏa thuận thì bên mua có quyền nhận hoặc không nhận phần dôi ra; nếu nhận thì phải thanh toán đối với phần dôi ra theo giá được thỏa thuận trong hợp đồng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp bên bán giao ít hơn số lượng đã thỏa thuận thì bên mua có một trong các quyền sau đây:

a) Nhận phần đã giao và định thời hạn để bên bán giao tiếp phần còn thiếu;

b) Nhận phần đã giao và yêu cầu bồi thường thiệt hại;

c) Hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại nếu việc vi phạm làm cho bên mua không đạt được mục đích giao kết hợp đồng.

Điều 438. Trách nhiệm do giao vật không đồng bộ

1. Trường hợp vật được giao không đồng bộ làm cho mục đích sử dụng của vật không đạt được thì bên mua có một trong các quyền sau đây:

a) Nhận và yêu cầu bên bán giao tiếp phần hoặc bộ phận còn thiếu, yêu cầu bồi thường thiệt hại và hoãn thanh toán phần hoặc bộ phận đã nhận cho đến khi vật được giao đồng bộ;

b) Hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

2. Trường hợp bên mua đã trả tiền nhưng chưa nhận vật do giao không đồng bộ thì được trả lãi đối với số tiền đã trả theo lãi suất thỏa thuận giữa các bên nhưng không được vượt quá mức lãi suất được quy định tại khoản 1 Điều 468 của Bộ luật này; nếu không có thỏa thuận thì thực hiện theo quy định tại khoản 2 Điều 468 của Bộ luật này và yêu cầu bên bán bồi thường thiệt hại do giao vật không đồng bộ, kể từ thời điểm phải thực hiện hợp đồng cho đến khi vật được giao đồng bộ.

Điều 439. Trách nhiệm giao tài sản không đúng chủng loại

Trường hợp tài sản được giao không đúng chủng loại thì bên mua có một trong các quyền sau đây:

1. Nhận và thanh toán theo giá do các bên thỏa thuận.

2. Yêu cầu giao tài sản đúng chủng loại và bồi thường thiệt hại.

3. Hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại nếu việc giao không đúng chủng loại làm cho bên mua không đạt được mục đích giao kết hợp đồng.

Trường hợp tài sản gồm nhiều chủng loại mà bên bán không giao đúng với thỏa thuận đối với một hoặc một số loại thì bên mua có thể hủy bỏ phần hợp đồng liên quan đến loại tài sản đó và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 440. Nghĩa vụ trả tiền

1. Bên mua có nghĩa vụ thanh toán tiền theo thời hạn, địa điểm và mức tiền được quy định trong hợp đồng.

2. Trường hợp các bên chỉ có thỏa thuận về thời hạn giao tài sản thì thời hạn thanh toán tiền cũng được xác định tương ứng với thời hạn giao tài sản. Nếu các bên không có thỏa thuận về thời hạn giao tài sản và thời hạn thanh toán tiền thì bên mua phải thanh toán tiền tại thời điểm nhận tài sản.

3. Trường hợp bên mua không thực hiện đúng nghĩa vụ trả tiền thì phải trả lãi trên số tiền chậm trả theo quy định tại Điều 357 của Bộ luật này.

Điều 441. Thời điểm chịu rủi ro

1. Bên bán chịu rủi ro đối với tài sản trước khi tài sản được giao cho bên mua, bên mua chịu rủi ro đối với tài sản kể từ thời điểm nhận tài sản, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

2. Đối với hợp đồng mua bán tài sản mà pháp luật quy định tài sản đó phải đăng ký quyền sở hữu thì bên bán chịu rủi ro cho đến khi hoàn thành thủ tục đăng ký, bên mua chịu rủi ro kể từ thời điểm hoàn thành thủ tục đăng ký, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 442. Chi phí vận chuyển và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu

1. Chi phí vận chuyển và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu do các bên thỏa thuận, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

2. Trường hợp các bên không có thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng thì chi phí vận chuyển và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu được xác định theo chi phí đã được công bố, quy định của cơ quan có thẩm quyền hoặc theo tiêu chuẩn ngành nghề.

3. Trường hợp không có căn cứ xác định theo quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này thì chi phí vận chuyển và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu được xác định theo tiêu chuẩn thông thường hoặc theo tiêu chuẩn riêng phù hợp với mục đích giao kết hợp đồng.

4. Trường hợp các bên không có thỏa thuận và pháp luật không quy định về chi phí vận chuyển và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu thì bên bán phải chịu chi phí vận chuyển đến địa điểm giao tài sản và chi phí liên quan đến việc chuyển quyền sở hữu.

Điều 443. Nghĩa vụ cung cấp thông tin và hướng dẫn cách sử dụng

Bên bán có nghĩa vụ cung cấp cho bên mua thông tin cần thiết về tài sản mua bán và hướng dẫn cách sử dụng tài sản đó; nếu bên bán không thực hiện nghĩa vụ này thì bên mua có quyền yêu cầu bên bán phải thực hiện trong một thời hạn hợp lý; nếu bên bán vẫn không thực hiện làm cho bên mua không đạt được mục đích giao kết hợp đồng thì bên mua có quyền hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 444. Bảo đảm quyền sở hữu của bên mua đối với tài sản mua bán

1. Bên bán có nghĩa vụ bảo đảm quyền sở hữu đối với tài sản đã bán cho bên mua không bị người thứ ba tranh chấp.

2. Trường hợp tài sản bị người thứ ba tranh chấp thì bên bán phải đứng về phía bên mua để bảo vệ quyền lợi của bên mua; nếu người thứ ba có quyền sở hữu một phần hoặc toàn bộ tài sản mua bán thì bên mua có quyền hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bên bán bồi thường thiệt hại.

3. Trường hợp bên mua biết hoặc phải biết tài sản mua bán thuộc sở hữu của người thứ ba mà vẫn mua thì phải trả lại tài sản cho chủ sở hữu và không có quyền yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 445. Bảo đảm chất lượng vật mua bán

1. Bên bán phải bảo đảm giá trị sử dụng hoặc các đặc tính của vật mua bán; nếu sau khi mua mà bên mua phát hiện khuyết tật làm mất giá trị hoặc giảm sút giá trị sử dụng của vật đã mua thì phải báo ngay cho bên bán khi phát hiện ra khuyết tật và có quyền yêu cầu bên bán sửa chữa, đổi vật có khuyết tật lấy vật khác, giảm giá và bồi thường thiệt hại, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Bên bán phải bảo đảm vật bán phù hợp với sự mô tả trên bao bì, nhãn hiệu hàng hóa hoặc phù hợp với mẫu mà bên mua đã lựa chọn.

3. Bên bán không chịu trách nhiệm về khuyết tật của vật trong trường hợp sau đây:

a) Khuyết tật mà bên mua đã biết hoặc phải biết khi mua;

b) Vật bán đấu giá, vật bán ở cửa hàng đồ cũ; c) Bên mua có lỗi gây ra khuyết tật của vật.

Điều 446. Nghĩa vụ bảo hành

Bên bán có nghĩa vụ bảo hành đối với vật mua bán trong một thời hạn, gọi là thời hạn bảo hành, nếu việc bảo hành do các bên thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định.

Thời hạn bảo hành được tính kể từ thời điểm bên mua có nghĩa vụ phải nhận vật.

Điều 447. Quyền yêu cầu bảo hành

Trong thời hạn bảo hành, nếu bên mua phát hiện được khuyết tật của vật mua bán thì có quyền yêu cầu bên bán sửa chữa không phải trả tiền, giảm giá, đổi vật có khuyết tật lấy vật khác hoặc trả lại vật và lấy lại tiền.

Điều 448. Sửa chữa vật trong thời hạn bảo hành

1. Bên bán phải sửa chữa vật và bảo đảm vật có đủ các tiêu chuẩn chất lượng hoặc có đủ các đặc tính đã cam kết.

2. Bên bán chịu chi phí về sửa chữa và vận chuyển vật đến nơi sửa chữa và từ nơi sửa chữa đến nơi cư trú hoặc trụ sở của bên mua.

3. Bên mua có quyền yêu cầu bên bán hoàn thành việc sửa chữa trong thời hạn do các bên thỏa thuận hoặc trong một thời gian hợp lý; nếu bên bán không thể sửa chữa được hoặc không thể hoàn thành việc sửa chữa trong thời hạn đó thì bên mua có quyền yêu cầu giảm giá, đổi vật có khuyết tật lấy vật khác hoặc trả lại vật và lấy lại tiền.

Điều 449. Bồi thường thiệt hại trong thời hạn bảo hành

1. Ngoài việc yêu cầu thực hiện các biện pháp bảo hành, bên mua có quyền yêu cầu bên bán bồi thường thiệt hại do khuyết tật về kỹ thuật của vật gây ra trong thời hạn bảo hành.

2. Bên bán không phải bồi thường thiệt hại nếu chứng minh được thiệt hại xảy ra do lỗi của bên mua. Bên bán được giảm mức bồi thường thiệt hại nếu bên mua không áp dụng các biện pháp cần thiết mà khả năng cho phép nhằm ngăn chặn, hạn chế thiệt hại.

Điều 450. Mua bán quyền tài sản

1. Trường hợp mua bán quyền tài sản thì bên bán phải chuyển giấy tờ và làm thủ tục chuyển quyền sở hữu cho bên mua, bên mua phải trả tiền cho bên bán.

2. Trường hợp quyền tài sản là quyền đòi nợ và bên bán cam kết bảo đảm khả năng thanh toán của người mắc nợ thì bên bán phải liên đới chịu trách nhiệm thanh toán, nếu khi đến hạn mà người mắc nợ không trả.

3. Thời điểm chuyển quyền sở hữu đối với quyền tài sản là thời điểm bên mua nhận được giấy tờ về quyền sở hữu đối với quyền tài sản đó hoặc từ thời điểm đăng ký việc chuyển quyền sở hữu, nếu pháp luật có quy định.

Điều 451. Bán đấu giá tài sản

Tài sản có thể được đem bán đấu giá theo ý chí của chủ sở hữu hoặc theo quy định của pháp luật. Tài sản thuộc sở hữu chung đem bán đấu giá phải có sự đồng ý của tất cả các chủ sở hữu chung, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

Việc bán đấu giá tài sản phải đảm bảo nguyên tắc khách quan, công khai, minh bạch, bảo đảm quyền, lợi ích hợp pháp của các bên tham gia và được thực hiện theo quy định của pháp luật về bán đấu giá tài sản.

Điều 452. Mua sau khi sử dụng thử

1. Các bên có thể thỏa thuận về việc bên mua được dùng thử vật mua trong một thời hạn gọi là thời hạn dùng thử. Trong thời hạn dùng thử, bên mua có thể trả lời mua hoặc không mua; nếu hết thời hạn dùng thử mà bên mua không trả lời thì coi như đã chấp nhận mua theo các điều kiện đã thỏa thuận trước khi nhận vật dùng thử.

Trường hợp các bên không thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng về thời hạn dùng thử thì thời hạn này được xác định theo tập quán của giao dịch có đối tượng cùng loại.

2. Trong thời hạn dùng thử, vật vẫn thuộc sở hữu của bên bán. Bên bán phải chịu mọi rủi ro xảy ra đối với vật, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Trong thời hạn dùng thử, bên bán không được bán, tặng cho, cho thuê, trao đổi, thế chấp, cầm cố tài sản khi bên mua chưa trả lời.

3. Trường hợp bên dùng thử trả lời không mua thì phải trả lại vật cho bên bán và phải bồi thường thiệt hại cho bên bán, nếu làm mất, hư hỏng vật dùng thử. Bên dùng thử không phải chịu trách nhiệm về những hao mòn thông thường do việc dùng thử gây ra và không phải hoàn trả hoa lợi do việc dùng thử mang lại.

Điều 453. Mua trả chậm, trả dần

1. Các bên có thể thỏa thuận về việc bên mua trả chậm hoặc trả dần tiền mua trong một thời hạn sau khi nhận tài sản mua. Bên bán được bảo lưu quyền sở hữu đối với tài sản bán cho đến khi bên mua trả đủ tiền, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Hợp đồng mua trả chậm hoặc trả dần phải được lập thành văn bản. Bên mua có quyền sử dụng tài sản mua trả chậm, trả dần và phải chịu rủi ro trong thời gian sử dụng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 454. Chuộc lại tài sản đã bán

1. Bên bán có thể thỏa thuận với bên mua về quyền chuộc lại tài sản đã bán sau một thời hạn gọi là thời hạn chuộc lại.

Thời hạn chuộc lại tài sản do các bên thỏa thuận; trường hợp không có thỏa thuận thì thời hạn chuộc lại không quá 01 năm đối với động sản và 05 năm đối với bất động sản kể từ thời điểm giao tài sản, trừ trường hợp luật liên quan có quy định khác. Trong thời hạn này, bên bán có quyền chuộc lại bất cứ lúc nào, nhưng phải báo trước cho bên mua trong một thời gian hợp lý. Giá chuộc lại là giá thị trường tại thời điểm và địa điểm chuộc lại, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trong thời hạn chuộc lại, bên mua không được xác lập giao dịch chuyển quyền sở hữu tài sản cho chủ thể khác và phải chịu rủi ro đối với tài sản, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Mục 2. HỢP ĐỒNG TRAO ĐỔI TÀI SẢN

Điều 455. Hợp đồng trao đổi tài sản

1. Hợp đồng trao đổi tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó các bên giao tài sản và chuyển quyền sở hữu đối với tài sản cho nhau.

2. Hợp đồng trao đổi tài sản phải được lập thành văn bản, có công chứng, chứng thực hoặc đăng ký, nếu pháp luật có quy định.

3. Trường hợp một bên trao đổi cho bên kia tài sản không thuộc quyền sở hữu của mình hoặc không được chủ sở hữu ủy quyền thì bên kia có quyền hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

4. Mỗi bên đều được coi là người bán đối với tài sản giao cho bên kia và là người mua đối với tài sản nhận về. Các quy định về hợp đồng mua bán từ Điều 430 đến Điều 439, từ Điều 441 đến Điều 449 và Điều 454 của Bộ luật này cũng được áp dụng đối với hợp đồng trao đổi tài sản.

Điều 456. Thanh toán giá trị chênh lệch

Trường hợp tài sản trao đổi chênh lệch về giá trị thì các bên phải thanh toán cho nhau phần chênh lệch đó, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

Mục 3. HỢP ĐỒNG TẶNG CHO TÀI SẢN

Điều 457. Hợp đồng tặng cho tài sản

Hợp đồng tặng cho tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên tặng cho giao tài sản của mình và chuyển quyền sở hữu cho bên được tặng cho mà không yêu cầu đền bù, bên được tặng cho đồng ý nhận.

Điều 458. Tặng cho động sản

1. Hợp đồng tặng cho động sản có hiệu lực kể từ thời điểm bên được tặng cho nhận tài sản, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Đối với động sản mà luật có quy định đăng ký quyền sở hữu thì hợp đồng tặng cho có hiệu lực kể từ thời điểm đăng ký.

Điều 459. Tặng cho bất động sản

1. Tặng cho bất động sản phải được lập thành văn bản có công chứng, chứng thực hoặc phải đăng ký, nếu bất động sản phải đăng ký quyền sở hữu theo quy định của luật.

2. Hợp đồng tặng cho bất động sản có hiệu lực kể từ thời điểm đăng ký; nếu bất động sản không phải đăng ký quyền sở hữu thì hợp đồng tặng cho có hiệu lực kể từ thời điểm chuyển giao tài sản.

Điều 460. Trách nhiệm do cố ý tặng cho tài sản không thuộc sở hữu của mình

Trường hợp bên tặng cho cố ý tặng cho tài sản không thuộc sở hữu của mình mà bên được tặng cho không biết hoặc không thể biết về việc đó thì bên tặng cho phải thanh toán chi phí để làm tăng giá trị của tài sản cho bên được tặng cho khi chủ sở hữu lấy lại tài sản.

Điều 461. Thông báo khuyết tật của tài sản tặng cho

Bên tặng cho có nghĩa vụ thông báo cho bên được tặng cho khuyết tật của tài sản tặng cho. Trường hợp bên tặng cho biết tài sản có khuyết tật mà không thông báo thì phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại xảy ra cho người được tặng cho; nếu bên tặng cho không biết về khuyết tật của tài sản tặng cho thì không phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại.

Điều 462. Tặng cho tài sản có điều kiện

1. Bên tặng cho có thể yêu cầu bên được tặng cho thực hiện một hoặc nhiều nghĩa vụ trước hoặc sau khi tặng cho. Điều kiện tặng cho không được vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.

2. Trường hợp phải thực hiện nghĩa vụ trước khi tặng cho, nếu bên được tặng cho đã hoàn thành nghĩa vụ mà bên tặng cho không giao tài sản thì bên tặng cho phải thanh toán nghĩa vụ mà bên được tặng cho đã thực hiện.

3. Trường hợp phải thực hiện nghĩa vụ sau khi tặng cho mà bên được tặng cho không thực hiện thì bên tặng cho có quyền đòi lại tài sản và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Mục 4. HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN

Điều 463. Hợp đồng vay tài sản

Hợp đồng vay tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho vay giao tài sản cho bên vay; khi đến hạn trả, bên vay phải hoàn trả cho bên cho vay tài sản cùng loại theo đúng số lượng, chất lượng và chỉ phải trả lãi nếu có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định.

Điều 464. Quyền sở hữu đối với tài sản vay

Bên vay trở thành chủ sở hữu tài sản vay kể từ thời điểm nhận tài sản đó.

Điều 465. Nghĩa vụ của bên cho vay

1. Giao tài sản cho bên vay đầy đủ, đúng chất lượng, số lượng vào thời điểm và địa điểm đã thỏa thuận.

2. Bồi thường thiệt hại cho bên vay, nếu bên cho vay biết tài sản không bảo đảm chất lượng mà không báo cho bên vay biết, trừ trường hợp bên vay biết mà vẫn nhận tài sản đó.

3. Không được yêu cầu bên vay trả lại tài sản trước thời hạn, trừ trường hợp quy định tại Điều 470 của Bộ luật này hoặc luật khác có liên quan quy định khác.

Điều 466. Nghĩa vụ trả nợ của bên vay

1. Bên vay tài sản là tiền thì phải trả đủ tiền khi đến hạn; nếu tài sản là vật thì phải trả vật cùng loại đúng số lượng, chất lượng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Trường hợp bên vay không thể trả vật thì có thể trả bằng tiền theo trị giá của vật đã vay tại địa điểm và thời điểm trả nợ, nếu được bên cho vay đồng ý.

3. Địa điểm trả nợ là nơi cư trú hoặc nơi đặt trụ sở của bên cho vay, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

4. Trường hợp vay không có lãi mà khi đến hạn bên vay không trả nợ hoặc trả không đầy đủ thì bên cho vay có quyền yêu cầu trả tiền lãi với mức lãi suất theo quy định tại khoản 2 Điều 468 của Bộ luật này trên số tiền chậm trả tương ứng với thời gian chậm trả, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

5. Trường hợp vay có lãi mà khi đến hạn bên vay không trả hoặc trả không đầy đủ thì bên vay phải trả lãi như sau:

a) Lãi trên nợ gốc theo lãi suất thỏa thuận trong hợp đồng tương ứng với thời hạn vay mà đến hạn chưa trả; trường hợp chậm trả thì còn phải trả lãi theo mức lãi suất quy định tại khoản 2 Điều 468 của Bộ luật này;

b) Lãi trên nợ gốc quá hạn chưa trả bằng 150% lãi suất vay theo hợp đồng tương ứng với thời gian chậm trả, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 467. Sử dụng tài sản vay

Các bên có thể thỏa thuận về việc tài sản vay phải được sử dụng đúng mục đích vay. Bên cho vay có quyền kiểm tra việc sử dụng tài sản và có quyền đòi lại tài sản vay trước thời hạn nếu đã nhắc nhở mà bên vay vẫn sử dụng tài sản trái mục đích.

Điều 468. Lãi suất

1. Lãi suất vay do các bên thỏa thuận.

Trường hợp các bên có thỏa thuận về lãi suất thì lãi suất theo thỏa thuận không được vượt quá 20%/năm của khoản tiền vay, trừ trường hợp luật khác có liên quan quy định khác. Căn cứ tình hình thực tế và theo đề xuất của Chính phủ, Ủy ban thường vụ Quốc hội quyết định điều chỉnh mức lãi suất nói trên và báo cáo Quốc hội tại kỳ họp gần nhất.

Trường hợp lãi suất theo thỏa thuận vượt quá lãi suất giới hạn được quy định tại khoản này thì mức lãi suất vượt quá không có hiệu lực.

2. Trường hợp các bên có thỏa thuận về việc trả lãi, nhưng không xác định rõ lãi suất và có tranh chấp về lãi suất thì lãi suất được xác định bằng 50% mức lãi suất giới hạn quy định tại khoản 1 Điều này tại thời điểm trả nợ.

Điều 469. Thực hiện hợp đồng vay không kỳ hạn

1. Đối với hợp đồng vay không kỳ hạn và không có lãi thì bên cho vay có quyền đòi lại tài sản và bên vay cũng có quyền trả nợ vào bất cứ lúc nào, nhưng phải báo cho nhau biết trước một thời gian hợp lý, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

2. Đối với hợp đồng vay không kỳ hạn và có lãi thì bên cho vay có quyền đòi lại tài sản bất cứ lúc nào, nhưng phải báo trước cho bên vay một thời gian hợp lý và được trả lãi đến thời điểm nhận lại tài sản, còn bên vay cũng có quyền trả lại tài sản bất cứ lúc nào và chỉ phải trả lãi cho đến thời điểm trả nợ, nhưng cũng phải báo trước cho bên cho vay một thời gian hợp lý.

Điều 470. Thực hiện hợp đồng vay có kỳ hạn

1. Đối với hợp đồng vay có kỳ hạn và không có lãi thì bên vay có quyền trả lại tài sản bất cứ lúc nào, nhưng phải báo trước cho bên cho vay một thời gian hợp lý, còn bên cho vay chỉ được đòi lại tài sản trước kỳ hạn, nếu được bên vay đồng ý.

2. Đối với hợp đồng vay có kỳ hạn và có lãi thì bên vay có quyền trả lại tài sản trước kỳ hạn, nhưng phải trả toàn bộ lãi theo kỳ hạn, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc luật có quy định khác.

Điều 471. Họ, hụi, biêu, phường

1. Họ, hụi, biêu, phường (sau đây gọi chung là họ) là hình thức giao dịch về tài sản theo tập quán trên cơ sở thỏa thuận của một nhóm người tập hợp nhau lại cùng định ra số người, thời gian, số tiền hoặc tài sản khác, thể thức góp, lĩnh họ và quyền, nghĩa vụ của các thành viên.

2. Việc tổ chức họ nhằm mục đích tương trợ trong nhân dân được thực hiện theo quy định của pháp luật.

3. Trường hợp việc tổ chức họ có lãi thì mức lãi suất phải tuân theo quy định của Bộ luật này.

4. Nghiêm cấm việc tổ chức họ dưới hình thức cho vay nặng lãi.

Mục 5. HỢP ĐỒNG THUÊ TÀI SẢN

Tiểu mục 1. QUY ĐỊNH CHUNG VỀ HỢP ĐỒNG THUÊ TÀI SẢN

Điều 472. Hợp đồng thuê tài sản

Hợp đồng thuê tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho thuê giao tài sản cho bên thuê để sử dụng trong một thời hạn, bên thuê phải trả tiền thuê.

Hợp đồng thuê nhà ở, hợp đồng thuê nhà để sử dụng vào mục đích khác được thực hiện theo quy định của Bộ luật này, Luật nhà ở và quy định khác của pháp luật có liên quan.

Điều 473. Giá thuê

1. Giá thuê do các bên thỏa thuận hoặc do người thứ ba xác định theo yêu cầu của các bên, trừ trường hợp luật có quy định khác.

2. Trường hợp không có thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng thì giá thuê được xác định theo giá thị trường tại địa điểm và thời điểm giao kết hợp đồng thuê.

Điều 474. Thời hạn thuê

1. Thời hạn thuê do các bên thỏa thuận; nếu không có thỏa thuận thì được xác định theo mục đích thuê.

2. Trường hợp các bên không thỏa thuận về thời hạn thuê và thời hạn thuê không thể xác định được theo mục đích thuê thì mỗi bên có quyền chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào, nhưng phải thông báo cho bên kia trước một thời gian hợp lý.

Điều 475. Cho thuê lại

Bên thuê có quyền cho thuê lại tài sản mà mình đã thuê, nếu được bên cho thuê đồng ý.

Điều 476. Giao tài sản thuê

1. Bên cho thuê phải giao tài sản cho bên thuê đúng số lượng, chất lượng, chủng loại, tình trạng, thời điểm, địa điểm đã thỏa thuận và cung cấp thông tin cần thiết về việc sử dụng tài sản đó.

2. Trường hợp bên cho thuê chậm giao tài sản thì bên thuê có thể gia hạn giao tài sản hoặc hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại; nếu tài sản thuê không đúng chất lượng như thỏa thuận thì bên thuê có quyền yêu cầu bên cho thuê sửa chữa, giảm giá thuê hoặc hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 477. Nghĩa vụ bảo đảm giá trị sử dụng của tài sản thuê

1. Bên cho thuê phải bảo đảm tài sản thuê trong tình trạng như đã thỏa thuận, phù hợp với mục đích thuê trong suốt thời gian cho thuê; phải sửa chữa những hư hỏng, khuyết tật của tài sản thuê, trừ hư hỏng nhỏ mà theo tập quán bên thuê phải tự sửa chữa.

2. Trường hợp tài sản thuê bị giảm sút giá trị sử dụng mà không do lỗi của bên thuê thì bên thuê có quyền yêu cầu bên cho thuê thực hiện một hoặc một số biện pháp sau đây:

a) Sửa chữa tài sản;

b) Giảm giá thuê;

c) Đổi tài sản khác hoặc đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại, nếu tài sản thuê có khuyết tật mà bên thuê không biết hoặc tài sản thuê không thể sửa chữa được mà do đó mục đích thuê không đạt được.

3. Trường hợp bên cho thuê đã được thông báo mà không sửa chữa hoặc sửa chữa không kịp thời thì bên thuê có quyền tự sửa chữa tài sản thuê với chi phí hợp lý, nhưng phải báo cho bên cho thuê và có quyền yêu cầu bên cho thuê thanh toán chi phí sửa chữa.

Điều 478. Nghĩa vụ bảo đảm quyền sử dụng tài sản cho bên thuê

1. Bên cho thuê phải bảo đảm quyền sử dụng tài sản ổn định cho bên thuê.

2. Trường hợp có tranh chấp về quyền sở hữu đối với tài sản thuê mà bên thuê không được sử dụng tài sản ổn định thì bên thuê có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 479. Nghĩa vụ bảo quản tài sản thuê

1. Bên thuê phải bảo quản tài sản thuê, phải bảo dưỡng và sửa chữa nhỏ; nếu làm mất, hư hỏng thì phải bồi thường.

Bên thuê không chịu trách nhiệm về những hao mòn tự nhiên do sử dụng tài sản thuê.

2. Bên thuê có thể tu sửa và làm tăng giá trị tài sản thuê, nếu được bên cho thuê đồng ý và có quyền yêu cầu bên cho thuê thanh toán chi phí hợp lý.

Điều 480. Nghĩa vụ sử dụng tài sản thuê đúng công dụng, mục đích

1. Bên thuê phải sử dụng tài sản thuê theo đúng công dụng của tài sản và đúng mục đích đã thỏa thuận.

2. Trường hợp bên thuê sử dụng tài sản không đúng mục đích, không đúng công dụng thì bên cho thuê có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 481. Trả tiền thuê

1. Bên thuê phải trả đủ tiền thuê đúng thời hạn đã thỏa thuận; nếu không có thỏa thuận về thời hạn trả tiền thuê thì thời hạn trả tiền thuê được xác định theo tập quán nơi trả tiền; nếu không thể xác định được thời hạn theo tập quán thì bên thuê phải trả tiền khi trả lại tài sản thuê.

2. Trường hợp các bên thỏa thuận việc trả tiền thuê theo kỳ hạn thì bên cho thuê có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng, nếu bên thuê không trả tiền trong ba kỳ liên tiếp, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.

Điều 482. Trả lại tài sản thuê

1. Bên thuê phải trả lại tài sản thuê trong tình trạng như khi nhận, trừ hao mòn tự nhiên hoặc theo đúng như tình trạng đã thỏa thuận; nếu giá trị của tài sản thuê bị giảm sút so với tình trạng khi nhận thì bên cho thuê có quyền yêu cầu bồi thường thiệt hại, trừ hao mòn tự nhiên.

2. Trường hợp tài sản thuê là động sản thì địa điểm trả lại tài sản thuê là nơi cư trú hoặc trụ sở của bên cho thuê, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

3. Trường hợp tài sản thuê là gia súc thì bên thuê phải trả lại gia súc đã thuê và cả gia súc được sinh ra trong thời gian thuê, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Bên cho thuê phải thanh toán chi phí chăm sóc gia súc được sinh ra cho bên thuê.

4. Khi bên thuê chậm trả tài sản thuê thì bên cho thuê có quyền yêu cầu bên thuê trả lại tài sản thuê, trả tiền thuê trong thời gian chậm trả và phải bồi thường thiệt hại; bên thuê phải trả tiền phạt vi phạm do chậm trả tài sản thuê, nếu có thỏa thuận.

5. Bên thuê phải chịu rủi ro xảy ra đối với tài sản thuê trong thời gian chậm trả.

Tiểu mục 2. HỢP ĐỒNG THUÊ KHOÁN TÀI SẢN

Điều 483. Hợp đồng thuê khoán tài sản

Hợp đồng thuê khoán tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho thuê khoán giao tài sản cho bên thuê khoán để khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức thu được từ tài sản thuê khoán và bên thuê khoán có nghĩa vụ trả tiền thuê.

Điều 484. Đối tượng của hợp đồng thuê khoán

Đối tượng của hợp đồng thuê khoán có thể là đất đai, rừng, mặt nước chưa khai thác, gia súc, cơ sở sản xuất, kinh doanh, tư liệu sản xuất khác cùng trang thiết bị cần thiết để khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.

Điều 485. Thời hạn thuê khoán

Thời hạn thuê khoán do các bên thỏa thuận. Trường hợp không có thỏa thuận hoặc có thỏa thuận nhưng không rõ ràng thì thời hạn thuê khoán được xác định theo chu kỳ sản xuất, kinh doanh phù hợp với tính chất của đối tượng thuê khoán.

Điều 486. Giá thuê khoán

Giá thuê khoán do các bên thỏa thuận; nếu thuê khoán thông qua đấu thầu thì giá thuê khoán là giá được xác định theo kết quả đấu thầu.

Điều 487. Giao tài sản thuê khoán

Khi giao tài sản thuê khoán, các bên phải lập biên bản đánh giá tình trạng của tài sản thuê khoán và xác định giá trị tài sản thuê khoán.

Trường hợp các bên không xác định được giá trị thì mời người thứ ba xác định giá trị và phải lập thành văn bản.

Điều 488. Trả tiền thuê khoán và phương thức trả

1. Tiền thuê khoán có thể bằng hiện vật, bằng tiền hoặc bằng việc thực hiện một công việc.

2. Bên thuê khoán phải trả đủ tiền thuê khoán cho dù không khai thác công dụng tài sản thuê khoán.

3. Khi giao kết hợp đồng thuê khoán, các bên có thể thỏa thuận điều kiện về việc giảm tiền thuê khoán; nếu hoa lợi, lợi tức bị mất ít nhất là một phần ba do sự kiện bất khả kháng thì bên thuê khoán có quyền yêu cầu giảm hoặc miễn tiền thuê khoán, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

4. Trường hợp bên thuê khoán phải trả hiện vật theo thời vụ hoặc theo chu kỳ khai thác công dụng của tài sản thuê khoán thì phải trả vào thời điểm kết thúc thời vụ hoặc kết thúc chu kỳ khai thác, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

5. Trường hợp bên thuê khoán phải thực hiện một công việc thì phải thực hiện đúng công việc đó.

6. Thời hạn trả tiền thuê khoán do các bên thỏa thuận, trường hợp các bên không có thỏa thuận thì bên thuê khoán phải thanh toán vào ngày cuối cùng của mỗi tháng; trường hợp thuê khoán theo chu kỳ sản xuất, kinh doanh thì phải thanh toán chậm nhất khi kết thúc chu kỳ sản xuất, kinh doanh đó.

Điều 489. Khai thác tài sản thuê khoán

Bên thuê khoán phải khai thác tài sản thuê khoán đúng mục đích đã thỏa thuận và báo cho bên thuê khoán theo định kỳ về tình trạng tài sản và tình hình khai thác tài sản; nếu bên cho thuê khoán có yêu cầu hoặc cần báo đột xuất thì bên thuê khoán phải báo kịp thời. Khi bên thuê khoán khai thác công dụng tài sản thuê khoán không đúng mục đích thì bên cho thuê khoán có quyền đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Điều 490. Bảo quản, bảo dưỡng, định đoạt tài sản thuê khoán

1. Trong thời hạn khai thác tài sản thuê khoán, bên thuê khoán phải bảo quản, bảo dưỡng tài sản thuê khoán và trang thiết bị kèm theo bằng chi phí của mình, trừ trường hợp có thỏa thuận khác; nếu bên thuê khoán làm mất, hư hỏng hoặc làm mất giá trị, giảm sút giá trị tài sản thuê khoán thì phải bồi thường thiệt hại. Bên thuê khoán không chịu trách nhiệm về những hao mòn tự nhiên do sử dụng tài sản thuê khoán.

2. Bên thuê khoán có thể tự mình sửa chữa, cải tạo tài sản thuê khoán, nếu có thỏa thuận và phải bảo toàn giá trị tài sản thuê khoán.

Bên cho thuê khoán phải thanh toán cho bên thuê khoán chi phí hợp lý để sửa chữa, cải tạo tài sản thuê khoán theo thỏa thuận.

3. Bên thuê khoán không được cho thuê khoán lại, trừ trường hợp được bên cho thuê khoán đồng ý.

Điều 491. Hưởng hoa lợi, chịu thiệt hại về gia súc thuê khoán

Trong thời hạn thuê khoán gia súc, bên thuê khoán được hưởng một nửa số gia súc sinh ra và phải chịu một nửa thiệt hại về gia súc thuê khoán do sự kiện bất khả kháng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.

Điều 492. Đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng thuê khoán

1. Trường hợp một bên đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng thì phải báo cho bên kia biết trước một thời gian hợp lý; nếu thuê khoán theo thời vụ hoặc theo chu kỳ khai thác thì thời hạn báo trước phải phù hợp với thời vụ hoặc chu kỳ khai thác.

2. Trường hợp bên thuê khoán vi phạm nghĩa vụ mà việc khai thác đối tượng thuê khoán là nguồn sống duy nhất của bên thuê khoán và việc tiếp tục thuê khoán không làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích của bên cho thuê khoán thì bên cho thuê khoán không được đơn phương chấm dứt thực hiện hợp đồng; bên thuê khoán phải cam kết với bên cho thuê khoán không được tiếp tục vi phạm hợp đồng.

Điều 493. Trả lại tài sản thuê khoán

Khi chấm dứt hợp đồng thuê khoán, bên thuê khoán phải trả lại tài sản thuê khoán ở tình trạng phù hợp với mức độ khấu hao đã thỏa thuận; nếu làm mất giá trị hoặc giảm sút giá trị của tài sản thuê khoán thì phải bồi thường thiệt hại.

Mục 6. HỢP ĐỒNG MƯỢN TÀI SẢN

Điều 494. Hợp đồng mượn tài sản

Hợp đồng mượn tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho mượn giao tài sản cho bên mượn để sử dụng trong một thời hạn mà không phải trả tiền, bên mượn phải trả lại tài sản đó khi hết thời hạn mượn hoặc mục đích mượn đã đạt được.

Điều 495. Đối tượng của hợp đồng mượn tài sản

Tất cả những tài sản không tiêu hao đều có thể là đối tượng của hợp đồng mượn tài sản.

Điều 496. Nghĩa vụ của bên mượn tài sản

1. Giữ gìn, bảo quản tài sản mượn, không được tự ý thay đổi tình trạng của tài sản; nếu tài sản bị hư hỏng thông thường thì phải sửa chữa.

2. Không được cho người khác mượn lại, nếu không có sự đồng ý của bên cho mượn.

3. Trả lại tài sản mượn đúng thời hạn; nếu không có thỏa thuận về thời hạn trả lại tài sản thì bên mượn phải trả lại tài sản ngay sau khi mục đích mượn đã đạt được.

4. Bồi thường thiệt hại, nếu làm mất, hư hỏng tài sản mượn.

5. Bên mượn tài sản phải chịu rủi ro đối với tài sản mượn trong thời gian chậm trả.

Điều 497. Quyền của bên mượn tài sản

1. Được sử dụng tài sản mượn theo đúng công dụng của tài sản và đúng mục đích đã thỏa thuận.

2. Yêu cầu bên cho mượn thanh toán chi phí hợp lý về việc sửa chữa hoặc làm tăng giá trị tài sản mượn, nếu có thỏa thuận.

3. Không phải chịu trách nhiệm về những hao mòn tự nhiên của tài sản mượn.

Điều 498. Nghĩa vụ của bên cho mượn tài sản

1. Cung cấp thông tin cần thiết về việc sử dụng tài sản và khuyết tật của tài sản, nếu có.